Nhìn Tinh Tuyết đang có vẻ đợi cô trả lời, vì thế mà liền đi vào trong tìm giấy bút để ghi:
“Em không hiểu tiếng nước này ạ.”
Nhìn dòng chữ nghệch ngoạc đó, Tinh Tuyết cũng gật đầu xem như đã hiểu. Cô cũng chuyển hướng sang nói tiếng Anh để Kaylin dễ hiểu hơn:
– Ý chị là em ở một mình như vậy không thấy chán sao? Có cần thứ gì không, chị mang lên giúp em.
“Không sao, em không có cần gì ạ.”
Câu trả lời của Kaylin giống như muốn dừng lại cuộc đối thoại này vậy. Tinh tuyết vì vẫn muốn nói chuyện để hiểu thêm về Kaylin, chính vì thế mà liền tự giới thiệu về bản thân luôn:
– Chị là Mạc Tinh Tuyết, em có thể gọi chị là Tinh Tuyết là được rồi.
“Dạ. Em tên là Kaylin. Là tên của người phụ trách đặt cho.”
Thấy có vẻ cuộc hội thoại dần phát triển hơn, Tinh Tuyết cũng hỏi sâu hơn về việc của Kaylin với Zane. Vì ngay từ lần đầu gặp, Tinh Tuyết cảm thấy Zane ép buộc Kaylin thì đúng hơn là người phụ nữ của anh. Bởi chính cô hiện tại cũng bị chồng mình giam lỏng ở đây, chính vì thế nên cô hiểu cảm giác và cũng dễ nhận ra được việc hai người đang có chuyện gì xảy ra.
Nhưng Kaylin lại không dám đề cập đến Zane. Cô sợ anh và còn sợ người khác vì cô mà bị liên lụy. Có lần người làm vườn đến chăm sóc cây, cô và người làm vườn đó chỉ mới giao tiếp thông thường, Zane liền ra tay với hắn ta. Còn cho cô một lần ám ảnh mãi chẳng quên. Nếu chỉ ra tay thông thường thì sẽ quá nhẹ nhàng rồi, cô còn phải chứng kiến nhiều cảnh đáng sợ hơn. Điều khiến cô cảm thấy buồn nôn và kinh sợ không chỉ với Zane mà là những người được Zane huấn luyện nữa. Những con người đó cũng đều máu lạnh, họ giống như một vũ khí chiến đấu và chỉ cần Zane ra lệnh thì họ sẵn sàng tham chiến mọi lúc mọi nơi mà không màng đến cả tính mạng.
Chính vì như vậy nên Kaylin đã không muốn nói gì thêm đến Zane.
Còn Tinh Tuyết vì nhìn ra được Kaylin không muốn nói đến việc này nên cô cũng không nhắc tới nữa. Chỉ quan tâm đến đời sống hiện tại của cô. Bởi chỉ nhìn qua cũng thấy được Kaylin nhìn giống như người bệnh nặng mà thiểu não vô cùng. Cho dù da có trắng cũng biến thành làn da nhợt nhạt nhìn trông thiếu sức sống và còn chán nản nữa. Nhưng Kaylin lại “nói” những điều giản dị mà không có chút nào ảo não, vì vậy mà Tinh Tuyết cũng không thể biết rõ được Kaylin đang buồn hay đang vui nữa.
Đang nói chuyện dang dở thì tiếng xe ô tô đi vào trong sân. Kaylin chợt nhìn lên đồng hồ, sau đó liền xua tay muốn bảo Tinh Tuyết rời đi ngay. Cô sợ Zane về nhìn thấy hai người như vậy thì sẽ không tốt cho cả hai.
Tinh Tuyết thấy Kaylin có hành động xua đuổi mình như vậy thì cũng đành xoay người rời đi. Mà trong lúc đi ra hành lang thì vừa hay gặp được Zane cũng đang đi tới. Mà anh vẫn vậy, vẫn coi Tinh Tuyết như không khí mà chả hề chào nhau được một câu. Tinh Tuyết có dừng lại vài giây nhìn Zane đi vào trong phòng, cho tới khi anh đóng cửa vào phòng rồi thì khi đó cô mới rời đi. Nhưng cứ có cảm giác gì đó chẳng lành, cô cũng không biết là vì sao nữa. Đôi khi linh cảm của cô đúng, nhưng cũng có lúc sai. Vì thế nên cũng không dám nhiều chuyện. Quay trở về phòng của mình thì sẽ tốt hơn.