“Lần này phong ấn quỷ dịch muốn thành công, tất cả mọi người cần phối hợp. Nếu như có một người bệnh không có được đưa vào trận pháp, liền kiếm củi ba năm đốt sạch một giờ.”
Lập tức có người phụ họa:
“Chúng ta nhất định không bỏ sót người bệnh không đưa đi trận pháp!”
Tiết Dao gật gật đầu, tiếp tục nói:
“Còn có một chuyện quan trọng trước tiên báo cho chư vị. Lần này làm pháp, nếu như thuận lợi, có thể triệt để phong ấn hết thảy quỷ dịch, bảo toàn cho huyện trăm năm bình an. Nhưng người đã bị quỷ dịch nhập thể phát bệnh, bần đạo không hẳn có thể cứu sống toàn bộ.”
Các thôn dân dần dần trầm mặc. Bỗng nhiên có người thở dài nói:
“Đạo trưởng, thực không dám giấu giếm, gói thuốc ngài cho căn bản không thấy hiệu quả, thôn dân phàm là bị quỷ dịch quấn thân người, không có một ai có thể sống sót. Đừng nói là cứu toàn bộ, dù cho có ba phần mười cơ hội sống sót, ai nguyện ý ở nhà chờ chết chứ? Ngài yên tâm, người nhiễm dịch, chúng ta nhất định đều đưa đi cho ngài, chỉ mong ngài có thể niêm phong lại hết thảy quỷ dịch, đừng cho chúng nó trở ra hại người!”
Tiết Dao thở phào nhẹ nhõm.
Sóng dao động này xem như là thành công.
Để các lão bách tính đem tin tức lan rộng ra ngoài. Yêu cầu ba ngày sau hết thảy người bệnh phải được đưa đi vùng ngoại thành phía tây tập hợp đợi lệnh.
Trở vào trong nhà, Tiết Dao rửa đi hóa trang, tâm tình rốt cục tốt hơn một chút.
Tuy rằng cách ly người bệnh vẫn còn chưa xác định có thể thuận lợi tiến hành hay không, nhưng ít ra đại diện thôn dân đều tích cực phối hợp là một khởi đầu tốt.
Trương Tứ thấy Tiết Dao lộ ra thanh thản, không khỏi cười nói:
“Có thể coi là mây tan lại nhìn thấy mặt trời.”
Tiết Dao hít sâu một hơi, lắc đầu nói:
“Còn sớm lắm.”
“Ta là nói sắc mặt công tử. Mấy ngày trước đều là mây đen rợp trời…”
Hắn lời còn chưa dứt, Tiết Dao bỗng nhiên nghe thấy trong đầu cảnh báo của hệ thống vang lên:
“Cảm giác an toàn Lục Tiềm giảm 2 điểm.”
Trương Tứ nhìn thấy Tiết Dao đột nhiên biến sắc mặt, kinh ngạc hỏi.
“Lại làm sao?”
“Ồ… Không có chuyện gì, chỉ là hơi mệt chút.”
Tiết Dao trong lòng không ngừng kêu khổ.
Tại sao lại mất hai điểm an toàn!
Bé mập mạp này biến ảo không ngừng!
Lần này ra ngoài không giống lần trước điểm an toàn lao dốc. Tiết Dao vốn cho là bé mập mạp đã quen việc hắn đi công tác. Không nghĩ tới một tháng trước vào một buổi chiều, bỗng nhiên nghe thấy cảnh báo của hệ thống cảm giác an toàn Lục Tiềm rơi mất 10 điểm.
Đây là sắp không xong, một lần giảm như nhảy lầu cao xuống!
Đến cùng thì bé mập mạp không hài lòng chỗ nào, bỗng nhiên mất nhiều điểm như vậy!
Chẳng lẽ là sữa biến chất?
Một tháng trước, ở Thanh Khung điện.
Thất hoàng tử giơ tay, nhẹ nhàng ổn định cái khăn đỏ trên cái đầu nhỏ run lẩy bẩy, cụp mắt thấp giọng nhắc nhở:
“Đừng nhúc nhích, không có cái này, không thể lạy trời đất.”
Cái đầu phía dưới khăn đỏ cảm nhận được lòng bàn tay nóng của Thất hoàng tử, tựa hồ càng căng thẳng hơn, cả người cũng run.
Thất hoàng tử nheo mắt lại, cúi đầu kề sát khăn đội đầu của cô dâu, tiếng nói hiếm thấy ôn nhu:
“Bắt đầu.”
Nói xong hắn liền xoay người, hướng cửa điện khom người. Hoàn thành nghi thức, không thể chờ đợi được nữa quay đầu, Thất hoàng tử cong khóe môi. Tình thế bắt buộc, hắn giơ tay xốc lên khăn đội đầu của cô dâu.
Phía dưới khăn là khuôn mặt mờ mịt thất thố của thỏ trắng trọc, ngửa đầu nhìn Thất hoàng tử.
Thỏ trắng vẫn khuôn mặt ngốc như ngày đó trong lòng Dao Dao.
“Lạy xong rồi.”
Thất hoàng tử nắm tai thỏ nhấc lên, mắt đối diện mắt thỏ đầy kinh hoảng nhìn nhau.
“Từ nay về sau, ngươi chính là Vương phi của Gia.”
Luyện tập hứng khởi, Thất hoàng tử lại cảm giác phía sau có một người đứng rất lâu không chuyển động, tựa hồ nhìn chăm chú vào bóng lưng của chính mình.
Không phải thái giám cung nữ đều chớ quấy rầy Điện hạ luyện tập lạy trời đất sao?
Thất hoàng tử thần sắc không kiên nhẫn, nhấc lỗ tai “Thỏ Vương phi” xoay người. Vừa muốn hầm hừ uy hiếp đối phương đi ra, hắn lại đối mặt ánh mắt kinh ngạc của Thái tử.
Thái tử trơ mắt nhìn đệ đệ béo cùng thỏ bái đường thành thân.
Thái tử:
“?????”
“Ồ… Ca?”
Thất hoàng tử lập tức ném thỏ ra phía sau lưng. Cái đầu thưa thớt lông lại bị rơi mấy sợi.
Thái tử thần sắc tuyệt vọng nhìn đệ đệ:
“Không quấy rối đệ cùng thỏ ‘bái đường’ chứ?”
“Còn chưa đối bái?”
Thất hoàng tử sững sờ, vội vàng khom lưng nhặt lên khăn đội đầu của cô dâu. Đem thỏ thả lại trên khay trà, dùng khăn che lại, hắn chuẩn bị bổ sung nghi thức. HunhHn786
Thái tử không thể nhịn được nữa cắt ngang “lễ cưới” của đệ đệ:
“Tiết Dao gửi thư cho ngươi, cấp tốc 600 dặm.”
Tai thính của Thất hoàng tử run lên, lập tức từ bỏ thỏ Vương phi, hỏi đại ca:
“Thư đâu?”
Thái tử đem thư giao cho đệ đệ.
Thất hoàng tử mở phong bì, lấy thư đọc nhanh như gió.
Bởi vì tổng cộng cũng chỉ có mười hàng chữ, cho nên Điện hạ nháy mắt liền xem xong rồi.
Dao Dao nhắc nhở Thất hoàng tử không cho thêm mật vào sữa, thịt dê phải hấp chính, không được ăn tái… Còn có bảy tám dặn dò nhỏ nhặt. Đều là lời Tiết Dao trước khi đi một ngày đã dặn dò qua.
Thư hỏa tốc 600 dặm viết vài câu như thế quá phí rồi.
Thất hoàng tử quả thực…
Đắc ý cực kỳ!
Nhưng vẫn là rất uyển chuyển mà hướng đại ca khoe khoang:
“Hừ, chút chuyện nhỏ này không cần thiết gấp rút gửi về.”
Dao Dao ngốc quả nhiên là quá nhớ nhung Điện hạ rồi.
“Kỳ thực thư hỏa tốc 600 dặm chủ yếu là viết cho Cô, tiện thể cũng gửi cho ngươi một phong thư.”
Thái tử ăn ngay nói thật, trong lúc vô tình đánh nát kiêu ngạo của đệ đệ.
“Viết thư cho ca?”
Thất hoàng tử dùng ánh mắt khiêu khích nhìn về phía đại ca, khẽ cười một tiếng:
“Dao Dao viết cho ca cái gì? Thỉnh an?”
“Viết rất nhiều chuyện.”
Thái tử lo lắng vô cùng, từ trong tay áo móc ra thư Tiết Dao viết cho chính mình.
Số lượng tờ giấy rất nhiều, mỗi tờ đều đầy chữ!!!
Thất hoàng tử liếc mắt một cái ước tính trong tay đại ca có ít nhất mười hai tờ giấy viết thư, mà tờ nào cũng lít nha lít nhít chữ.
Cúi đầu nhìn trong tay, hắn chỉ có một tờ giấy viết thư, tổng cộng chỉ có mười hàng chữ.
Điện hạ lòng đau tâm tình như núi sụp!
“Rầm.”
Thất hoàng tử ngồi vào ghế cạnh bàn trà, chấn động mạnh đến mức mặt đất run lên.
“Thỏ Vương Phi” sợ đến đội khăn cô dâu nhảy dựng bỏ trốn, lông mao liền rải rác mấy sợi.
Thất hoàng tử một tay đỡ trán, đầy mặt tuyệt vọng.
“Làm sao vậy?”
Thái tử sốt sắng mà dò hỏi đệ đệ.
“Dao Dao không muốn nhi thần.”
Thất hoàng tử nhắm hai mắt, tiếng nói khàn khàn.
“Làm sao có?”
Thái tử an ủi đệ đệ:
“Dao Dao không phải viết thư cho ngươi sao?”
“Chỉ một tờ giấy.”
Thất hoàng tử cực kỳ bi thương:
“Hắn viết cho ca cả cuốn Tư Trị Thông Giám.”
“Cũng không nhiều như vậy!”
Thái tử đem thư trong tay lật lật tạo ra âm thanh rất to khi vào tai Thất hoàng tử.
“Tổng cộng chỉ mười bốn tờ mà thôi.”
Thất hoàng tử:
“…”
Ảo giác chỉ nhìn ra mười hai tờ giấy cũng bị đại ca hủy diệt!
Cùng lúc đó.
Tại phòng chế tạo xà phòng ở huyện Bình Dung, Tiết Dao đang cùng Trương Tứ nói chuyện phiếm.
“Ta đem tình hình bệnh dịch tình huống địa phương cặn kẽ viết toàn bộ ở trong thư, nhìn thấy mà giật mình. Thái tử điện hạ hẳn là sẽ ngồi yên không quản phải không?”
Trương Tứ an ủi hắn:
“Sẽ không đâu. Thái tử điện hạ rất quan tâm dân chúng.”
Tiết Dao gật gật đầu, chợt nghe cảnh báo của hệ thống:
“Cảm giác an toàn Lục Tiềm giảm 10 điểm.”
Sấm sét giữa trời quang!
Trương Tứ còn tưởng rằng đã xảy ra chuyện gì, cảnh giác nhìn bốn phía, lại không nhìn thấy gì khả nghi. Hắn quay đầu lại nhìn về phía Tiết Dao vẻ mặt cực kỳ bi thương.
“Ngươi… Ngươi làm sao vậy?”