Hoắc Hi: “Lúc chúng ta bị bao vây ở đài phun nước, còn chưa trèo lên trên đài phun, cách hồ nước xa như vậy, làm sao anh đánh rớt đuốc vào được?”
Thẩm Tuyển Ý: “Trượt tay.”
Hoắc Hi mỉm cười: “Thế thì tay anh dài nhỉ, có thể vươn xa thế.”
Thẩm Tuyển Ý: “…………”
Lạc Thanh vẻ mặt khiếp sợ nhìn họ, cách Thẩm Tuyển Ý xa một chút, đi về phía bọn Thịnh Kiều: “Tuyển Ý là gian tế thật à? Thế thì cô theo Tiểu Kiều vẫn an toàn hơn.”
Thịnh Kiều vội nói: “Đừng đừng đừng Cô Lạc, cháu vẫn chưa xác định được thân phận của cô, chúng ta vẫn nên chiến đấu một mình đi.”
Thẩm Tuyển Ý tức giận chỉ vào cô: “Làm như thân phận của em thì hay hớm ấy, em cứ chờ bị Hoắc Hi cắn chết đi!”
Thịnh Kiều: “Blè blè blè.”
Cô xoay người đẩy Hoắc Hi, “Đi đi đi, đi mau.”
Hai người đi về phía cửa ra.
Tốc độ dị biến càng lúc càng nhanh, hệ thống trong tai nghe lại nhắc nhở lần nữa: “Tiến độ dị biến của người chơi đạt 70%, mở ra kĩ năng tấn công của xác sống, bạn có thể làm chậm quá trình dị biến bằng cách tháo dỡ thiết bị điểm sinh mệnh của đối phương.”
Vờ lờ???
Cái tổ chương trình không có trái tim này, đây là đang ép họ giết hại lẫn nhau mà!
Thịnh Kiều không chút nghĩ ngợi, túm chặt lấy Hoắc Hi cất bước bỏ chạy, nhưng cùng lúc đó hai người còn lại cũng di chuyển. Lạc Thanh và Thẩm Tuyển Ý vốn dĩ đang đứng ở cửa ra, mỗi người ngăn một bên, hơi thở nguy hiểm nháy mắt lan tràn.
Thịnh Kiều phanh gấp một cái, đẩy Hoắc Hi về phía sau.
Mấy người nhìn nhau, có chút bối rối, có chút nghi hoặc, lại có chút hoang mang.
Thẩm Tuyển Ý dẫn đầu hỏi: “Mọi người làm sao vậy? Người anh em, sao em lại chạy? Cô Lạc, cô cản gì đấy ạ?”
Lạc Thanh cũng hỏi: “Vậy cháu cản cái gì?”
Thịnh Kiều hét lớn một tiếng: “Nghe cháu nói đây!”
Mấy người đều nhìn sang.
Cô hít sâu một hơi: “Chúng ta đều bị tổ chương trình lừa rồi. Trong tám người, không phải chỉ có một người dị biến, là bảy người. Chúng ta đều dị biến!”
Thẩm Tuyển Ý và Lạc Thanh trợn tròn mắt.
Vờ lờ, còn chơi vậy được nữa?
Thịnh Kiều nói tiếp: “Tổ chương trình đã làm một thủ thuật che mắt. Từ lúc tiến vào thị trấn thảm họa, hệ thống vẫn luôn tăng tiến độ dị biến. Chúng ta mắc phải đòn tẩy não liên hoàn này, rất dễ bị tổ chương trình dẫn dắt, một lòng muốn giết chết bạn đồng hành để ngăn chặn dị biến, lại quên mất nhiệm vụ quan đầu của chúng ta.”
Lạc Thanh kinh ngạc kêu lên một tiếng.
Thẩm Tuyển Ý vẫn đứng bất động.
Thịnh Kiều nói tiếp: “Tổ chương trình đang hố chúng ta, thúc giục chúng ta giết hại lẫn nhau. Nhưng nhiệm vụ chân chính của chúng ta, thật ra là nhiệm vụ đã lựa chọn trước khi đi vào thị trấn này, đó mới là thắng lợi cuối cùng!”
Cô nhìn về phía Lạc Thanh: “Cô Lạc, cô chọn cứu vớt trái đất thật ạ?”
Lạc Thanh gật gật đầu.
Cô cười rộ lên: “Vậy chắc chắn cô phải đứng về phía cháu. Nhiệm vụ của chúng ta đều là cứu vớt trái đất, mà biện pháp cứu vớt trái đất, chính là để con người thật sự sống sót, điều mình phải làm không phải là xử lý con người, mà là bảo vệ người đó.”
Cô lại chỉ chỉ Thẩm Tuyển Ý: “Nhiệm vụ ban đầu của anh ta là là tìm phi thuyền thoát khỏi trái đất. Chỉ có giết chết con người, anh ta mới có thể ngăn chặn dị biến, bằng không cho dù chạy trốn tới ngoài không gian, anh ta vẫn sẽ tiếp tục dị biến, cuối cùng sẽ trở thành xác sống, nhiệm vụ thất bại.”
Cuối cùng cô tổng kết nói: “Cho nên, người lựa chọn cứu vớt trái đất phải bảo vệ con người mới có thể đạt được thắng lợi. Người lựa chọn trốn thoát bằng phi thuyền phải giết chết con người mới có thể đạt được thắng lợi.”
Lạc Thanh nhìn về phía Hoắc Hi đằng sau cô: “Hoắc Hi là con người cuối cùng à?”
Hoắc Hi gật gật đầu: “Cháu không nhận được lời nhắc nhở nào của hệ thống, chắc là cháu ạ.”
Cục trận liên hoàn mà tổ chương trình thiết kế lại bị Thịnh Kiều phá giải lần nữa.
Tổ đạo diễn: “………………”
Bug IQ danh bất hư truyền.
Thịnh Kiều một lời nói toạc huyền cơ, đầu óc Lạc Thanh cũng không ngu ngốc, tức khắc liền hiểu rõ. Cục diện ban đầu đã đảo ngược lại, Thẩm Tuyển Ý thấy không địch được định chạy, Thịnh Kiều hô to: “Ngăn anh ta lại!” Lại vội vàng nói với Hoắc Hi: “Anh đứng đây đừng nhúc nhích nhé!”
Hoắc Hi thân là con người, không có kỹ năng tấn công, còn phải phòng ngừa bản thân bị Thẩm Tuyển Ý tấn công, chỉ có thể phòng thủ.
Lạc Thanh ở gần Thẩm Tuyển Ý nhất, phản ứng cũng mau, thấy anh chàng định chạy, bà cất bước xông lên túm chặt cổ tay anh chàng. Thẩm Tuyển Ý thấy chạy không thoát, dứt khoát trở tay tuốt trang bị điểm sinh mệnh trên tay Lạc Thanh. Cũng may Thịnh Kiều kịp thời đuổi tới, ôm lấy cánh tay anh ta bằng một tay, không dể anh chàng giật được.
Thẩm Tuyển Ý hô to: “Người anh em! Em đã phản bội tình hữu nghị cách mạng của chúng mình! Anh khinh bỉ em!”
Thịnh Kiều: “Lúc anh xử Tiểu Gia sao không xoắn tình hữu nghị cách mạng? Tôi thay mặt Tiểu Gia khinh bỉ anh!”
Hoắc Hi lúc này cũng chạy tới, ba người vây lại tấn công, Thẩm Tuyển Ý tức khắc không địch lại được, trang bị điểm sinh mệnh trên cánh tay bị Thịnh Kiều giật phắt xuống.
Một tràng tút tút tút tút vang lên, tai nghe của Thẩm Tuyển Ý tuyên bố anh chàng đã chết bị loại.
Thẩm Tuyển Ý: “Cao xanh ơi! Tại sao lại đối xử với tui như vậy! Tui đã làm sai cái gì?”
Thịnh Kiều: “Ai bảo anh không cứu vớt trái đất.”
Thẩm Tuyển Ý: “Ban đầu anh cũng muốn vậy mà! Anh có một trái tim đam mê cứu vớt trái đất á! Đều tại cái thằng Tiểu Gia mê game kia!”
Nhiều lời cũng vô dụng, nhân viên công tác giả dạng xác sống đi ra từ hành lang, xách anh chàng rời đi.
Lạc Thanh thở hồng hộc, giơ tay chụp vai Thịnh Kiều: “Đầu óc cháu linh hoạt quá, nếu cô nghĩ thông suốt được âm mưu của tổ chương trình sớm một chút, thì cũng không giết Dương Diệp.”
Bà lại hỏi: “Vậy kế tiếp phải làm sao bây giờ? Chỉ cần Hoắc Hi không chết thì chúng ta đã thành công cứu vớt trái đất sao?”
Thịnh Kiều lắc đầu: “Cháu cũng không biết. Cháu chỉ biết anh ấy cần sống sót thôi ạ.”
Lạc Thanh nói: “Sao cháu lại đoán được cái này?”
Thịnh Kiều lấy đồng tiền ước nguyện của đài phun nước ra, chỉ vào hình ảnh ở mặt trên: “Cũng phải cảm ơn Thẩm Tuyển Ý.”
Hoắc Hi nói: “Cho anh xem.”
Thịnh Kiều đưa qua, anh lật qua lật lại nhìn hai cái, thấp giọng nói: “Bí mật dị biến được khắc ở trên này, vậy biện pháp cứu vớt trái đất có phải cũng có khả năng được khắc trên này không? Đế của đài phun nước chắc vẫn còn loại đồng tiền ước nguyện thứ hai, ghi lại bí mật cứu vớt trái đất.”
Hai người lập tức sáng mắt lên, Thịnh Kiều nói: “Bây giờ quay lại tìm luôn đi!”
Cùng lúc đó, hệ thống trong tai nghe nhắc nhở: “Tiến độ dị biến của người chơi đạt 80%.”
Thời gian cấp bách, ba người vội vã quay lại, bởi vì cửa sắt đã khóa lại, chỉ có thể đi vòng qua từ bên cạnh. Khi đi qua tòa nhà cao tầng, một hình bóng đột nhiên lao ra khỏi bóng tối và lao thẳng về phía Hoắc Hi.
Rốt cuộc là dân chuyên nhảy, phản ứng rất linh hoạt, Hoắc Hi rất nhanh nghiêng người tránh thoát, Tằng Minh vồ không được, lại quay đầu xông về phía anh.
Lạc Thanh hô to: “Nó cũng lựa chọn phi thuyền!”
Tằng Minh đã tìm thấy phi thuyền ở trong tòa nhà cao tầng rồi, vốn dĩ định rời đi luôn, nhưng dị biến không dừng lại, anh ta chỉ có thể đi xuống trước. Lúc đi đến chỗ ngoặt, anh ta trùng hợp nhìn thấy Thẩm Tuyển Ý bị ba người vây lại tấn công, bị dỡ mất điểm sinh mệnh.
Thông qua hai ba câu đối thoại của mấy người, anh ta liền phỏng đoán ra chân tướng, vẫn luôn núp ở đây định đánh lén Hoắc Hi.
Hoắc Hi không thể công kích chỉ có thể phòng thủ, có vẻ đặc biệt bị động, dị biến đã gần đến điểm chót, thời gian của mấy người đều không còn nhiều lắm. Cứ đứng đây đánh nhau, có lẽ nhiệm vụ của mọi người đều sẽ thất bại cả. Lạc Thanh ôm chặt Tằng Minh, gào lên với họ: “Mấy đứa mau tới đài phun nước tìm manh mối đi!”
Tằng Minh vô vọng hô to: “Cô Lạc sao cô lại thế ạ? Cô phạm quy rồi!”
Chuyện quá khẩn cấp, Thịnh Kiều túm chặt Hoắc Hi chạy như điên về đường cũ.
Gió phất qua bên tai, ánh sáng nhá lên trong màn đêm, bụi đất bay mù mịt, cô cứ túm lấy anh như vậy, chạy thẳng về phía bến bờ sống sót đối diện.
Xác sống và sinh vật dị dạng trong hành lang lại đuổi tới, hai người chạy đến cạnh đài phun nước, Thịnh Kiều không nghĩ ngợi gì trèo lên trên, nhảy vào trong nước đánh bùm, bắt đầu vớt đồng tiền ước nguyện dưới đáy ao.
Hoắc Hi cũng nhảy xuống ngay sau đó, chẳng ai nói gì cả, chỉ có tiếng thở dốc, và tiếng bước chân xung quanh của xác sống dần dần tới gần.
Từng đồng từng đồng một, những đồng tiền ước nguyện được vớt ra đều có hình dị biến, căn bản không có biện pháp cứu được thế giới. Hai người xem từng đồng một rồi lại ném ra bên ngoài, tiếng tiền xu rơi xuống đất leng keng trong không khí hỗn độn.
Tai nghe ding một tiếng, hệ thống nhắc nhở: “Tiến độ dị biến của người chơi đã đạt 90%.”
Trong lòng Thịnh Kiều căng thẳng, động tác trên tay lại không ngừng, vừa vớt tiền xu vừa nhẹ giọng nói: “Hoắc Hi, em muốn chết.”
Hoắc Hi sửng sốt, ngẩng đầu nhìn cô.
Cô lau gương mặt bị nước bắn tung tóe, “Tiến độ dị biến đã 90%, em cũng sắp biến thành xác sống rồi.”
Rõ ràng chỉ là cốt truyện, rõ ràng là giả, nhưng tại sao lại khổ sở như vậy?
Dường như cô thật sự muốn nói lời tử biệt với anh, trái tim thắt từng đợt đau nhói, nước mắt cũng tuôn rơi.
Cô lại nói một lần: “Hoắc Hi, em muốn chết.”
Vừa nói vừa không ngừng vớt đồng tiền ước nguyện.
Hoắc Hi đứng thẳng dậy, cũng không thèm nhìn đồng tiền mình ném ra ngoài nữa, anh nói: “Không tìm nữa.”
“Không được ạ, phải tìm chứ, em chết rồi thì không có ai bảo vệ anh nữa, nhất định phải tìm được biện pháp để anh được sống sót!”
Xác sống đã càng ngày càng gần, chỉ còn cách khoảng bốn năm mét.
Hoắc Hi tiến lên hai bước, cầm lấy đôi tay bị nước ao đông lạnh đến đỏ bừng của cô, kéo cô lên, anh thấp giọng nói: “Không tìm nữa, cùng chết đi.”
Thịnh Kiều bị anh kéo một cái lảo đảo, đứng trong nước vốn đã khó, người cô đổ về đằng trước, ngã vào lồng ngực anh.
Hoắc Hi vòng tay ôm lấy cô, sức nước trở ngại, chính anh cũng đứng không vững, ôm Thịnh Kiều bùm một tiếng ngã về phía sau.
Hai người nện xuống mặt nước, bọt nước văng khắp nơi.
Xác sống đã chạy tới cạnh đài phun nước, vươn tay về phía mặt nước.
Tai nghe của Thịnh Kiều ding một tiếng: “Tiến độ dị biến của người chơi dừng lại.”
Ngay sau đó hai người đều nghe thấy giọng nói của hệ thống: “Con người ôm người chơi biến dị, cứu vớt đồng bào bằng tình yêu và nhiệt huyết còn sót lại trên thế giới, dị biến kết thúc, con người thắng lợi, nhiệm vụ cứu vớt trái đất thành công.”
Hóa ra giữa lạnh nhạt và tàn sát, chỉ cần một cái ôm.