Mặc dù Tiểu Ly vẫn luôn luyến tiếc quá khứ nhưng lúc làm việc thì cô bé vẫn rất dụng tâm.
“Có tập không?” Jason giơ quyển kịch bản hỏi, kiên quyết thi hành mệnh lệnh cao cả của quản lí.
“Không tập. Buồn ngủ rồi”. An Thư lười biếng đưa tay lên miệng ngáp.
“Tối qua ông đây chơi game cả đêm không ngủ! Nếu không tập thì ngủ bù cái đã! Đừng có quấy rầy tôi!” Jason nói xong liền dùng quyển kịch bản úp lên mặt đi ngủ.
An Thư im lặng thắp một nén hương cho Kiên Minh, xong rồi lại vui mừng thay cho Lâm Đình, may là chị ấy đã thoát khỏi biển khổ! Xong, cô cùng ngủ luôn.
Lúc An Thư và Jason trang điểm cũng chẳng thèm dậy, ngủ thẳng tới lúc bắt đầu quay.
Đạo diễn Giang đã gọi mọi người tập hợp lại để quay Jason đã thức dậy mà cô vẫn còn ngủ, không nhìn được nữa, đạp cái ghế của An Thư một cái.
Lúc này An Thư mới chậm rãi tỉnh dậy. Trao cho Jason một ánh mắt giết người.
Cảnh này là một cảnh quay về chiến trường.
Sau khi vị huynh trưởng cuối cùng của Thanh Vân bị hôn quân và Hiền phi hại chết, Tiểu bá vương – Thanh Vân trưởng thành chỉ sau một đêm, khoác áo giáp lên xông ra chiến trường, bắt đầu kiếp sống quân nhân dài đằng đẵng…
Phủ tướng quân gặp chuyện, thành Trường An liền mất đi Tiểu bá vương.
Sau khi Thanh Vân rời đi, Quốc Khanh cuối cùng cũng nhìn rõ được tình cảm của mình, liền dứt khoát đuổi theo Thanh Vân ra chiến trường, trở thành một quân y.
Thông thường các cảnh quay sẽ được quay theo tình hình, chứ không phải dựa theo mạch của nội dung. Cho nên cảnh quay ngày hôm nay nhảy thẳng đến quãng thời gian bảy năm sau, Thanh Vân lập được chiến công hiển hách, thậm chí còn vượt qua cả cha và anh trai.
Hôn quân lại tiếp tục bị gian thần và Hiền phi xúi giục, bắt đều kiêng kỵ Thanh Vân, hơn nữa còn đưa ra yêu cầu bắt nàng phải giao ra binh quyền một lần nữa, thậm chí còn ép Thanh Vân gả cho Thập Nhị hoàng tử vô năng, lấy điều này áp chế nàng.
Tất nhiên Thanh Vân không nghe theo.
Vì vậy, trong một lần đại chiến, nàng gặp phải tình cảnh giống y như những gì các ca ca mình phải trải qua, không chết trên tay quân địch mà lại chết trên tay… người của mình.
Đối địch đại quân hùng mạnh nhưng lương thảo lại không đủ, viện quân cũng chậm chạp không tới…
Cuối cùng cái gì nên đến cũng đến.
Lúc này trong trường quay, tất cả các nhân viên đã tập hợp đầy đủ, các phóng viên cũng bắt đầu đông lên.
Người khẩn trương nhất không ai khác chính là đạo diễn Giang Hùng, lần này nếu xảy ra vấn đề gì nữa thì ông ta thật muốn đập đầu tự tử luôn cho rồi!
An Thư tất nhiên là không lo lắng gì, nhưng vừa nãy thấy Jason cứ ngủ mãi, trạng thái tinh thần có vẻ không tốt lắm khiến cô cũng lo lắng theo.
“Ok! Mọi người chuẩn bị! Bắt đầu!”
Giang Hùng vừa hô ánh mắt An Thư liền lập tức thay đổi.
Xác chết rải rác khắp chiến trường, đồng đội chỉ còn lại không tới một trăm người, Thanh Vân toàn thân dính máu, hai mắt đỏ ngầu, khuôn mặt đầy sát khí, giống như một món hung khí biết đi lại, gặp thần sát thần, gặp phật giết phật.
Ngay lúc nàng không thể chống đỡ nổi nữa thì sau lưng xuất hiện một kẻ đánh lén đang chuẩn bị tấn công nàng…
“Thanh Vân! Cẩn thận!” – Một người mặc trường sam xông tới lớn tiếng nhắc nhở.
Nhờ sự nhắc nhở của người kia, Thanh Vân mới có thể tránh thoát được đòn hiểm, nhưng vừa thấy rõ được người tới là ai thì lập tức nổi giận, dùng bàn tay nhuốm máu túm lấy cổ áo của người đó: “Ai cho ngươi tới đây? Cút ngay cho lão tử!!!”
Vẻ mặt Quốc Khanh quyết tuyệt: “Ta không đi! Chết thì cùng chết!”
Thanh Vân ném mạnh gã ra xa, vẻ mặt giễu cợt khinh thường: “Ta bảo ngươi cút thì cút đi! Một tên tiểu bạch kiểm trói gà không chặt mà cũng muốn chết cùng lão tử!”
Quốc Khanh đứng lên, dùng ngân châm phá nát cổ họng của một người, máu tươi bắn tung tóe lên khuôn mặt trắng nõn, trong đôi mắt chẳng còn sự nhân từ của một vị thầy thuốc nữa mà chỉ còn lại sát ý tận trời.
“Bây giờ thì sao?” Quốc Khanh quật cường hỏi.
Thanh Vân quay đầu đi. Cái khoảnh khắc này trên mặt An Thư sẽ phải thể hiện vô số vẻ mặt tâm tình phức tạp.
Cuối cùng, Thanh Vân chỉ thở dài: “Ngươi… thôi, ngươi đã muốn thì ta cũng không cản… nhưng đừng hy vọng ta sẽ phân tâm bảo vệ ngươi!”
Jason đưa tay ra, nhẹ nhàng lau đi một vệt máu trên mặt An Thư, vẻ mặt dịu dàng lưu luyến nhìn cô — ở nơi binh đao loạn lạc tràn đầy máu tươi như cái chiến trường này, Quốc Khanh giống như một đóa Bạch Liên đang nở rộ: “Thanh Vân, ta là người đàn ông của nàng, hãy để ta bảo vệ nàng.”
Cắt!!!!”
Chỉ một lần liền thông qua!!!
Tiếng vỗ tay ào ào như sấm dậy, các phóng viên là người vỗ tay lớn nhất.
Cảnh quay này vừa là cảnh hành động vừa là cảnh tình cảm, có thể nói là vô cùng có chiều sâu, không ai nghĩ chỉ một lần đã qua.
“Trời ơi! Jason đẹp trai chết tôi! Tôi còn tưởng lần này anh ấy diễn vai đại phu chân yếu tay mềm sẽ rất phá hình tượng! Ai ngờ lại tuyệt như vậy!”
“Đúng vậy đúng vậy! Lần này coi như đã lật đổ hình tượng một màu trước đây của Jason! Có cảm giác như khả năng diễn xuất của anh ấy đã có bước tiến lớn! Bây giờ tôi chẳng thèm quan tâm nam chính là ai, tôi chỉ muốn xem cảnh của Quốc đại phu nhà tôi thôi!”
“Nhất là câu nói cuối cùng “Ta là người đàn ông của nàng “, trời ơi, thâm tình quá!”
“Tôi cũng thấy thế tôi cũng thấy thế, trước đây lúc xem phim của Jason với mấy câu thoại như này cứ thấy thiếu thứ gì đó, bây giờ rốt cuộc đã biết — là tình cảm! Jason lần này đã đưa được tình cảm vào diễn xuất rồi!”