“Ừm” Du Uyên Nhi gật đầu, trong lòng chợt có cảm giác nặng nề.
Buổi tối ở nhà Du Uyên Nhi, đợi ăn cơm xong về phòng cô mới mang hồ sơ Khang Bất Dịch đã điền đưa anh, nghiêm túc tra hỏi: “Bất Dịch, sao cậu lại viết linh tinh vào giấy tờ quan trọng thế này?”
“Linh tinh chổ nào?” Khang Bất Dịch ngồi trên ghế ở bàn học Du Uyên Nhi, khẽ cau mày nhìn cô đang đứng trước mặt, bất mãn hỏi: “Cậu muốn nuốt lời?”
“Mình không nuốt lời, nhưng đó là thỏa thuận riêng của chúng ta, chẳng lẽ cậu không muốn vào đại học?”
“Phải”
Vốn buộc miệng hỏi Du Uyên Nhi lại bị câu trả lời của Khang Bất Dịch làm cho kinh ngạc không thốt nên lời.
“Bất Dịch… cậu nghiêm túc?”
“Ừ, nghiêm túc, tôi không muốn học đại học” Khang Bất Dịch điềm tĩnh đáp.
“Tại sao? Khả năng vào đại học của cậu hoàn toàn có thể, sao cậu lại không muốn học đại học?” Du Uyên Nhi nghĩ mãi cũng không hiểu nổi, cho dù anh có kinh doanh riêng thì đó cũng không phải là điểm anh nên dừng.
“Đại học không phải là con đường duy nhất, tôi có dự tính riêng của mình”
“Bất…”
“Cậu có tin tôi không? Tin tôi không cần học đại học vẫn có thể đường đường chính chính đi đến thành công?”
Định khuyên nhủ Khang Bất Dịch nhưng nghe anh hỏi đến, Du Uyên Nhi không còn sự lựa chọn nào khác, cô đương nhiên tin anh, cũng tin đại học không phải còn đường duy nhất, nhưng đang có bước đệm tốt lại từ bỏ khiến cô cảm thấy tiếc nuối thay cho anh.
Khang Bất Dịch yên lặng quan sát biểu cảm phức tạp trên gương mặt Du Uyên Nhi, khẽ đưa ra một lời hẹn ước: “Nếu cậu thực sự tin tôi thành công thì hãy đợi tôi chứng minh cho cậu thấy”
Không chỉ Du Uyên Nhi, mà kể cả phụ huynh và học sinh cùng trang lứa luôn lấy đại học làm mục tiêu của một đời học sinh, việc chọn một ngã rẽ khác cũng giống như đánh liều với số phận, chẳng may thất bại thì lãng phí thời gian và sống trong nuối tiếc.
Khang Bất Dịch đã có lựa chọn riêng cho tương lai của anh, Du Uyên Nhi chỉ có thể ủng hộ hoặc góp ý, cô không sợ anh sẽ thất bại, chỉ sợ anh sẽ bỏ cuộc trong thất bại của chính mình.
Thấy sắc mặt Du Uyên Nhi vẫn chưa thật sự yên tâm, Khang Bất Dịch mỉm cười, vươn tay nắm lấy bàn tay cô mân mê từng đốt ngón tay, nhẹ nhàng trấn an: “Tôi hứa với cậu, đến trước khi cậu hai mươi lăm tuổi, tôi nhất định cho cậu danh phận hợp pháp”
Du Uyên Nhi bất động nhìn Khang Bất Dịch, nước mắt lập tức trào ra không đến một giây.
Hôm sau đến trường, Du Uyên Nhi mang bộ hồ sơ nguyện vọng cũ của Khang Bất Dịch nộp lên cho cô chủ nhiệm, cũng nói cho cô chủ nhiệm biết dự định của anh về việc không thi đại học.
Chỉ cần một ngày Khang Bất Dịch còn ngồi trên ghế nhà trường thì vẫn còn là học sinh dưới sự giám sát của gia đình và nhà trường. Cô chủ nhiệm biết sẽ không thể khuyên nhủ hay lay chuyển Khang Bất Dịch, nhưng việc không học đại học cũng là một vấn đề cần bận tâm.
Sau khi nói chuyện với anh trai Khang Bất Dịch qua điện thoại, cô chủ nhiệm vơi đi bớt gánh nặng trong lòng, chuyện không học đại học Khang Bất Dịch đã bàn bạc cũng gia đình, ít ra gia đình ủng hộ thì không quá nghiêm trọng.