Chúc Vi Tinh nhìn hắn, nhấn từng chữ: “Tôi họ Lâu.”
********
Cậu họ Lâu, gia đình khá giả, sống trong một ngôi biệt thự cổ, cả nhà có bốn, năm thành viên, cậu có thể chơi dương cầm, vĩ cầm, có lẽ còn có một số nhạc cụ có dây khác nữa. Không biết tên, không biết tuổi tác, không biết địa chỉ, không biết nghề nghiệp, không biết sống chết.
Mơ một giấc, chỉ có thể biết được những thông tin trên.
Hiện tại biết được chính mình không phải mình, mà là một người khác, có lẽ đã sớm chuẩn bị tâm lí, Chúc Vi Tinh so với dự đoán vẫn trông hết sức bình tĩnh.
Ngược lại là Khương Dực, từ hàng quán trở về, sau khi nghe Chúc Vi Tinh thẳng thắn tiết lộ dưới lầu, hắn trầm mặc rút một điếu thuốc, khẽ chửi thề.
“Vậy sao? Cậu định thế nào?” Khương Dực hỏi, ánh mắt sáng quắc nhìn cậu, lời nói như ngậm trong miệng, vẻ như thì thầm.
Cậu đưa ra câu trả lời như dự đoán: “Tìm lại chính mình.”
Khương Dực cười: “Muốn biến trở về sao? Biến thành người có tiền?”
Chúc Vi Tinh không thẹn với lương tâm: “Tôi muốn trở lại, thì cũng bởi vì tôi nên là tôi, có tiền hay không cũng không quan trọng. Nhưng hiện tại còn quá sớm để nói, có lẽ tôi đã chết từ lâu rồi, chỉ là tá thi hoàn hồn mà thôi, có lẽ tôi còn sống đây, nhưng không thể biến trở về. Trước khi không còn quyền được lựa chọn, ít nhất tôi cũng muốn có quyền được biết.” Có quyền được biết mình là ai.
Khương Dực nhìn cậu, lại châm điếu thuốc, cười cười, không nói gì.
Nụ cười của người nọ hiếm thấy không có châm chọc, rất cạn, có chút mơ hồ có chút lan man, Chúc Vi Tinh không thể hiểu.
…
Ngày hôm sau đến trường, Chúc Vi Tinh không có tiết học thổi sáo, cậu đến lớp tự chọn môn đàn dây trong khoa.
Tân Mạn Mạn thấy cậu đến thì rất bất ngờ. Chúc Vi Tinh nhìn thấy phòng học náo nhiệt lại càng bất ngờ hơn. Lớp học này thiên về lí thuyết, nói về lịch sử đàn dây, nghiên cứu và phát triển, thậm chí còn có lí thuyết âm nhạc và khí chất thuần túy, trúc trắc khô khan, cậu còn tưởng sẽ ít sinh viên đăng kí, kết quả lại ngồi đầy 90% lớp học.
Cậu chọn một chỗ ngồi gần đầu, phớt lờ mọi ánh mắt đánh giá, chỉ chuyên tâm nghe giảng bài.
Lúc đầu, cậu cảm thấy giáo sư như đang nói thiên thư, dần dần, giống như thành kiệt tác, dần dần, lại thành phổ cập khoa học, và dần dần, trở thành tài liệu khai sáng.
Chúc Vi Tinh đã khôi phục thành công cảm giác ban đầu về âm nhạc nhờ dựa vào cổng trí nhớ mà Chủ nhiệm Lý đã đề cập trước khi cậu xuất viện, kỹ năng thổi sáo thuộc về Chúc Tịnh Tịnh, nhưng kiến thức về nhạc lý lại thuộc về bản thân cậu. Trí nhớ của cậu như thể két sắt ngân hàng, tất cả được phân loại và khóa lại trong các ngăn tủ khác nhau, khi có được chìa khóa tương ứng sẽ dễ dàng được mở ra.
Mà hiện tại, cậu dường như vừa tìm thấy một chiếc khác.
Giáo sư hỏi một câu hỏi về phép tính âm luật, hỏi vòng vo, không ai trả lời được, mãi đến khi có người giơ tay trong góc lớp.
Người kia đứng dậy đọc to một công thức, thoạt nghe có vẻ vô nghĩa, làm dậy lên một tràng tiếng cười.
Không khí lớp học không bao dung như vậy, Chúc Vi Tinh có chút bất ngờ, cậu tò mò quay đầu lại, nhìn thấy nam sinh vừa mới lên tiếng, mày rậm mắt to, dáng vẻ nghiêm túc, cũng được coi là đẹp trai.
“Đây là một trong những sinh viên giao lưu dự thính của trường khác, hai ngày nay mới xuất hiện.” Tân Mạn Mạn nhìn ra thắc mắc của Chúc Vi Tinh, liền nói.
Cậu nhớ lại chuyện Lục Tiểu Ái từng nhắc, trừ buổi biểu diễn ở trường, trên diễn đàn còn có một bát quái khác được bàn luận sôi nổi, chính là hai sinh viên ưu tú đến học viện Nghệ thuật U dự thính: “Cho nên trong lớp mới nhiều người học vậy sao?”
Tân Mạn Mạn lắc đầu: “Sinh viên dự thính có hai người, phần lớn trong lớp là vì người còn lại, nhưng hôm nay cậu ta không xuất hiện.”
Cô gái bên cạnh Tân Mạn Mạn ghé sát vào: “Người này đẹp trai hơn, không biết lai lịch thế nào, trong lớp có lời đồn, bối cảnh người này rất lợi hại, bởi vì cậu ta họ Lâu.”
Chúc Vi Tinh mi mắt run lên.
Tân Mạn Mạn hỏi: “Lâu nào?”
Cô bạn chỉ vào máy chiếu trên bục giảng của giáo sư, mặt trên in logo của thiết bị điện FO.
Tân Mạn Mạn thắc mắc: “Chủ cũ à? Không phải phá sản rồi sao?”
Cô bạn: “Lạc đà tuy gầy nhưng cũng còn lớn hơn ngựa.”
Tân Mạn Mạn không tin: “Cả nước có nhiều họ Lâu như vậy.”
Cô bạn: “Người này tự nói, người khác gọi cậu ta là Lâu tiểu thiếu gia, cậu ta cũng không phủ nhận.”
“Nhưng tôi cũng thích người kia hơn, khí chất quá tốt, hơn nữa trông còn khá giống….” Cái tên bị cô lấp lửng, nhưng có thể nhận ra hướng cô ám chỉ là phía Chúc Vi Tinh.
Tân Mạn Mạn bất mãn: “Nói nhăng nói cuội gì đó.”
Cô bạn: “Cậu không cảm thấy sao?”
Tân Mạn Mạn: “Cho nên cậu từ bỏ họ Khương, đổi sang họ Lâu rồi?”
Cô bạn: “Tôi không quen biết họ Khương.”
Tân Mạn Mạn: “Vậy cậu đổi lại hình nền Wechat đi.”
Cô bạn: “Cậu có thể ngậm miệng lại không.”
Tân Mạn Mạn: “Cậu mới ngậm miệng ấy, bị cậu ngắt lời làm hại không nghe được thầy giảng công thức kia kìa.”
Cô bạn: “Nghe cái rắm, khác gì thiên thư đâu, có nghe cũng không hiểu.”
Tân Mạn Mạn quay hỏi người khác, nhưng hỏi một vòng, nhận được toàn cái lắc đầu.
Nháy mắt, phát hiện trên bàn có mẩu giấy, chính là công thức phép tính nọ, được viết ra một cách chi tiết.
Tân Mạn Mạn sửng sốt, nhìn Chúc Vi Tinh.
“Cậu hiểu thật hả?” Cô không thể tin nổi. Âm nhạc tạo thành từ âm luật, nhưng âm luật lại giống như một loại toán học, vừa tối nghĩa vừa khô khan, tỉ lệ sử dụng không cao, rất ít học viện âm nhạc dạy chuyên sâu về nó, vài giáo sư có thâm niên cũng chưa chắc đã hiểu hết.
Chúc Vi Tinh: “Chỉ một chút thôi.”
Tân Mạn Mạn trong lòng nói, ờm, một chút thôi, một chút giống như lần cậu viết cả bản nhạc phổ lúc trước vậy.
Hết giờ học, xung quanh cậu trai kia quả thực vây không ít người. Cậu ta dường như cũng hưởng thụ loại theo đuổi này, trong lúc nói chuyện còn chủ động hỏi thêm Wechat của hai cô nàng xinh đẹp. Rõ là tính cách hướng ngoại hàm ý tùy tiện. Nhưng không ít người nhìn trúng cậu. Được hỏi họ tên, cậu nói mình tên Lâu Chiêu Dương.
Một bên khác, Chúc Vi Tinh cũng được người ta hỏi xin Wechat, nhưng cậu lại khéo léo từ chối. Không chờ nhìn thấy vẻ mặt tiếc nuối của đối phương, cậu đã một trước một sau cùng Lâu Chiêu Dương đi xuống lầu.
Khoảng cách khá xa, ít nhất cũng phải mười mét, lúc rẽ vào khúc ngoặt thì nghe thấy có người xuất hiện, gọi tên cậu ta.
“Lâu Chiêu Dương! Sao cậu tự tiện lên lớp thế hả?”
Hóa ra là Khương Lai.
Khương Lai không nhìn thấy Chúc Vi Tinh, cậu không vui nhìn cậu trai cao lớn kia, từ trước đến giờ nổi danh tốt tính, Chúc Vi Tinh vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy cậu tức giận như vậy.
“Tôi… là theo chân Đình Chi lên lớp, sao cậu chỉ mắng có mình tôi chứ.” Lâu Chiêu Dương bày vẻ mặt vô tội, biện minh.
Khương Lai cau mày: “Đình Chi hôm nay không có ở đây, lí do cậu ấy tới học viên Nghệ thuật U dự thính không phải cậu không biết. Còn cậu thì sao hả, chỉ muốn tán gái thôi, lại còn nhận là Lâu tiểu thiếu gia!?”
“Tôi… tôi…” Lâu Chiêu Dương chột dạ.
“Đình Chi ở trong xe phía trước, theo tôi, xem xem cậu ấy mắng cậu ra sao!” Khương Lai vừa nói vừa dùng sức đẩy cậu ta về phía cổng trường.
Chúc Vi Tinh cũng thoáng tăng nhanh bước chân, đi theo phía sau.
Cậu nhìn thấy Khương Lai bọn họ lên một chiếc Ghost ở cổng trường.
Khoảng khắc cửa xe được kéo ra, mơ hồ có thể nhìn thấy một người ngồi bên trong, là nam, quần áo trắng, tóc màu hạt dẻ, chân dài, trẻ tuổi, đáng tiếc không thấy rõ mặt mũi.
Nhưng cái liếc mắt mơ hồ này lại khiến Chúc Vi Tinh sững sờ tại chỗ, như thể bị sét đánh.
Đợi chiếc xe đã rời đi rất xa rồi, cậu mới hoảng hốt hoàn hồn, trong miệng nỉ non một cái tên nào đó, giọng có chút run rẩy.