Nhìn Lang Minh Triết oai phong lẫm liệt, tim Nhã Tịnh lại bắt đầu bồi hồi. Người từng vì ta chải tóc, giữ khăn, người từng vì ta nấu ăn không ngờ lại có một mặt này. Nhớ tới lúc trước hắn giết người không nhắm mắt, Nhã Tịnh còn sợ hãi con người máu lạnh của hắn. Nhưng đây là chiến trường, máu lạnh cùng sát khí phải cao mới có thể sống sót.
– Đi thôi!
Lang Minh Triết một ngựa, Nhã Tịnh một ngựa, hai người cho một vạn đại quân gia nhập trận chiến cùng Thái tử và Tam hoàng tử để mở đường. Đẩy ngã cổng thành, Lang Minh Triết dẫn bốn vạn đại quân còn lại xông vào hoàng cung. Nhã Tịnh đem hai ngàn quân đi tới Đông cung tách khỏi Lang Minh Triết. Hôm nay Nhã Tịnh một thân chiến bào, tay cầm kiếm đầy hiên ngang tiến vào Đông cung. Nhưng thật sự không như nàng tưởng tượng, các phi tần trong cung ai nấy đều cầm một thanh gươm như đang chờ người xông tới. Nhã Tịnh có chút không biết nên nói như nào khi nhìn cảnh tượng này, nhìn xem! Loài người thật kỳ lạ, sao không thể giống mấy bộ phim nàng xem? Mấy nữ nhân không phải theo đúng kịch bản hay sao? Nhìn ai cũng hiếu chiến thế kia, chưa kể nàng đem có hai ngàn quân. Kia ba ngàn giai lệ, Nhã Tịnh nở một nụ cười che đi ngại ngùng.
– Các vị nữ nhân xinh đẹp như hoa như ngọc ta muốn giải thích đôi chút! Thật ra Nhã tướng quân đem quân xông vào Hoàng cung hòng tạo phản, ta đem quân mạo muội xông tới đây chỉ là để bảo vệ các vị mà thôi!
Hoàng hậu nghe vậy hừ lạnh, nàng ta bắt tay với Nhã Lâm chẳng lẽ lại không biết?
– Bớt phí lời đi, hôm nay ngươi tới đây e rằng cũng chẳng có ý đồ tốt đẹp gì đâu! Các tỷ muội, lên! Nếu không nơi này rơi vào tay ả ta, Tứ vương gia cũng sẽ giết chúng ta như những kẻ từng được tặng cho hắn mà thôi!
Biết chẳng thể khuyên bảo, Nhã Tịnh quay nhìn lại nhóm binh lính của mình nở nụ cười.
– Chết dưới tay Mẫu đơn làm quỷ cũng phong lưu, các huynh đệ cố lên nhé!
Sau đó Nhã Tịnh rút kiếm ra chĩa tới Hoàng Hậu khẽ cười.
– Nếu lời nói chẳng có ý nghĩa, vậy đành mạo phạm rồi!
Nhã Tịnh đạp ngựa xông tới, quân lính cùng các giai nhân cũng xông lên theo.
Bên kia Lang Minh Triết một đường giết thẳng tới đại điện, lúc này Nhã Lâm đang cùng Hoàng Thượng đấu kiếm. Lang Minh Triết đánh với đám Cẩm y vệ, nhìn đám người xông tới Lang Minh Triết thật thấy buồn cười. Người cần bảo hộ lại không bảo hộ, nhìn hắn có ý giết tên người gỗ kia hơn tên tướng quân đang tạo phản sao?
Thế cục cũng thật đủ nực cười, nhưng hơn hết là những kẻ không rõ đúng sai tốt xấu!
Lang Minh Triết cũng chẳng để tâm, một đường kiếm sát phạt đủ để hạ từng kẻ chỉ được dạy dỗ huấn luyện trong quan binh.
Bên kia Nhã Tịnh cũng không hơn, nàng không ngờ tới Hoàng Hậu lại mạnh như vậy! Thật đúng là giỏi nhẫn nại mà! Che giấu thân thủ lâu như vậy.
Một đao chém qua, Nhã Tịnh may mắn nhìn qua liền né được. Lại một kiếm vung lên, Nhã Tịnh không nhìn ra được đây là võ công của phái nào! Chỉ thấy nội lực bắn mạnh về phía mình, đưa kiếm ra đỡ nàng bị đẩy lui về sau. Cũng may sư phụ yêu thích nâng cao thể chất của nàng, vài chiêu mạnh mẽ nàng vẫn đỡ được nhưng chẳng thể kéo dài.
Nhổ một ngụm máu xuống dưới đất, Nhã Tịnh nhìn qua Hoàng Hậu cũng đang rất khó chịu liếc lại mình. Nàng cao ngạo nở nụ cười.
– Sao rồi? Ta cũng không phải quá dễ ăn nhỉ? Ngươi ở trong này hết ăn tới ngủ, béo rồi phải không? Chậm chạp rồi phải không?
Dùng lời nói chí mạng khiêu khích, Hoàng Hậu bên kia tức tới siết chặt kiếm.
– Ngươi cái đồ độc phụ, còn dám trêu đùa ta? Nhận lấy kiếm này!
Nhìn nàng ta lao tới, Nhã Tịnh vừa theo vừa đánh. Sư phụ từng nói, trong cương phải lấy nhu mà áp chế!
– Ấy, đừng như vậy chứ? Dù sao cũng là nữ nhân với nhau! Đừng bạo lực quá, dọa sợ nam nhân đấy! Nhìn ta này, kiếm của ta được ta thiết kể nữ tính biết bao! Còn khắc thêm một cái nơ con bướm này! Muốn ta khắc cho người không?
“Choang” tiếng kiếm va chạm không ngừng chát chúa vang lên khắp nơi, đã có người ngã xuống. Máu đã chảy khắp nơi, Nhã Tịnh khuân mặt cũng có vài vết máu bắn lên. Dưới nền gạch, những khe nhỏ đã róc rách máu chảy. Cớ sao nhất định lại tới nước này chứ?