Tên cầm thú này rốt cuộc là nghĩ cái gì vậy?
Này này này này, điều này có thể giải thích là phản ứng sinh lý bình thường được không?
……
Đầu óc của Chử Thư Mặc bị nhưng dấu chấm này đánh cho nứt toang, Ngu Uyên lại bình tĩnh ngoài ý muốn. Sau khi tỉnh lại từ giấc mộng kia, hắn trở nên đặc biệt bám dính lấy Chử Thư Mặc, loại thân cận này không xuất phát từ đôi bên, mà chỉ có mình hắn đơn phương. Tỷ như hiện tại mỗi một biểu tình trên mặt Chử Thư Mặc, hắn đều có thể đoán ra được điều anh đang nghĩ. Loại chuyện này không phải hiếm trên thương trường, quan trọng là khác với loại đối chọi gay gắt, anh lừa tôi gạt, tâm tư của Ngu Uyên đối với Chử Thư Mặc tỉ mỉ hơn nhiều.
Loại ý nghĩ này bất chợt lóe qua, Ngu Uyên thực hiện nó mà không cần lý do.
Vì thế rất nhanh, Chử Thư Mặc cảm thấy rằng Ngu Uyên đang nhìn mình một cách chăm chú, đôi mắt kia vốn thâm thúy, bây giờ tựa như có thể hút cả tâm vào. Huống chi hiện tại trong mắt hắn lúc này mang cảm xúc rất phức tạp, loại ánh mắt này giống như đang ép buộc anh bởi một bóng dáng cao lớn.
Cảm xúc ấy trong mắt hắn, cho dù là đời trước, hay đời này, Chử Thư Mặc chưa bao giờ nhìn thấy.
Bỗng nhiên làm Chử Thư Mặc nhớ tới lúc trước chọn Kim Hồn thạch cho A Trạch, Ngu Uyên ngồi xuống bên cạnh anh, cúi đầu cưng chiều nói với anh câu kia.
Xưng hô kia hiện tại nhớ tới, làm cho nét mặt già nua của Chử Thư Mặc hồng thấu.
Hơn nữa, không biết vì sao, trong khoảng thời gian này, chỉ cần đứng trước mặt Ngu Uyên, trí nhớ của anh về Thiên Diễn Đế đột nhiên cứ trùng hợp với hắn đến bất ngờ. Tựa như hiện tại, anh nhịn không được kết hợp ánh mắt này với Thiên Diễn Đế năm đó.
Làm như vậy, trái tim Chử Thư Mặc không khống chế được mà đập nhanh hơn, cuối cùng anh chỉ đành trừng mắt nhìn lại hắn.
Rõ ràng trước đó đã tự dặn lòng rằng đừng cho bản thân thêm một hy vọng nào nữa, nhưng đến thời điểm này, chính anh lại nhịn không được mà sinh ra lòng mong chờ.
“Đang suy nghĩ gì vậy?” Ngu Uyên đột nhiên nheo mắt lại, nhẹ giọng hỏi một câu.
Trời biết hai người họ dựa vào nhau gần như vậy, Ngu Uyên nói ra lời này, đầu óc Chử Thư Mặc đột ngột trống rỗng. Không phải vì hắn dựa quá gần, cũng không phải không dám cùng hắn nói chuyện. Có thể là do đây là lần đầu tiên ở kích thước này, khoảng cách của hai người gần nhau đến thế.
Ngu Uyên cố tình tạo nên bầu không khí này, làm Chử Thư Mặc không khỏi đỏ mặt.
Vì vậy anh không chút nghĩ ngợi, vươn tay đẩy Ngu Uyên ra.
Hành động này của cậu hoàn toàn không được thông qua bộ não, căn bản dựa vào phản ứng, cho nên không ý thức được rằng một phen đẩy này của mình làm Ngu Uyên nghiêng đầu sang một bên. Mà thực hiển nhiên, hiện tại anh không phải tiểu Noelle nho nhỏ cùng với bộ móng vuốt không hề sắc bén.
Bàn tay của anh nhanh chóng lại gần khuôn mặt Ngu Uyên, sau đó lòng bàn tay đụng tới chóp mũi hắn. Độ nhiên giữa chừng bị người bắt lại, khéo léo mượn lực, bàn tay của Chử Thư Mặc bị áp trên giường. Tiếp theo đó, hắn xoay người một cái, kéo khoảng cách của hai người gần hơn bao giờ hết.
Một loạt hành động này tiếp diễn nhau, Chử Thư Mặc bị áp chặt ở trên giường, não bộ hoàn toàn biến thành đầu gỗ.
Cũng may hành vi này Ngu Uyên không làm quá lâu, ánh mắt hai người giao nhau, Chử Thư Mặc tay túm chặt tấm chăn.
Ngu Uyên ngồi dậy, cầm một bộ quần áo lại, đây chính là bộ quần áo mà Ngu Uyên bảo người đi mua ngay lần đầu tiên Chử Thư Mặc biến lớn, hiện tại anh mặc vừa vô cùng.
Ngơ ngác cầm lấy quần áo, Chử Thư Mặc có chút buồn bực.
Loại kỹ năng biến thân không báo trước này thật sự chẳng tốt chút nào. Lần này biến lớn vẫn ở bên cạnh Ngu Uyên, tình huống đã không mấy tốt đẹp. Nếu như ở nơi khác…..
Rõ ràng suy nghĩ của anh lại không mưu mà hợp với Ngu Uyên. Hắn cau chặt lông mày, rất lo lắng cho tương lai của tiểu Noelle nhà mình.
“Tôi đã sớm cho người điều tra rồi.” Người gặp phải tình huống này so với hắn càng phiền muộn hơn, cúi đầu, ánh mắt bất đắc dĩ. Ngu Uyên nhịn không được ươn tay, xoa xoa đầu nhóc con.
Chử Thư Mặc gật đầu, rõ ràng chuyện này vốn là chuyện của anh, không nên để Ngu Uyên quán xuyến hết như thế. Nhưng người này cứ tự nhiên mà nhận hết về mình như vậy, quả thật làm lòng người khác ấm áp.
“Tôi vừa nhận được tin tức, em sẽ có hai ngày nghỉ sau kỳ thi.”Nhìn Chử Thư Mặc bắt đầu mặc quần áo, Ngu Uyên rất lịch sử quay lưng lại, để anh có không gian riêng tư.
Sau mỗi lần biến lớn biến nhỏ, Chử Thư Mặc có một khoảng thời gian không có sức lực gì, vì vậy anh rất vất vả để mặc một bộ quần áo. Nhưng động tác của Ngu Uyên lại phối hợp với tốc độ của anh làm cho anh cảm thấy rất thoải mái, thuận tiện còn hỏi một chút vấn đề.
“Mỗi lần thi xong đều được nghỉ ngơi sao?”
Thời gian nghỉ sau kỳ thi là một chuyện rất bình thường, ở Thái Huyền xưa cũng như vậy. Câu hỏi của Chử Thư Mặc rất kỳ lạ, nhưng anh có lý do để hỏi câu đó.
Vì đây là cuộc thi của riêng tộc Noelle, lại là bài thi về thực hành, cơ bản không cần thời gian ôn tập kiến thức. Cho nên cho dù có được nghỉ hai ngày, các Noelle không thể làm gì ngoại trừ việc ngủ và thư giãn.
Đúng vậy, là không thể làm gì.
Bởi vì bọn họ không được phép bước ra khỏi căn cứ Andrew nửa bước, để không ảnh hưởng đến cuộc thi, cũng tránh cho tình huống ngoài ý muốn xuất hiện, thời gian ra vào của Noelle bị giới hạn nghiêm ngặt.
Cho nghỉ hai ngày, kỳ thật cũng chẳng khác gì nhau, huống chi chương trình học tộc Noelle xếp dày đặc như vậy. Chử Thư Mặc càng nghĩ càng thấy kỳ nghỉ này có gì đó là lạ.
“Không phải.” Ngu Uyên lắc đầu. “Là thông báo tạm thời.”
Chử Thư Mặc sửng sốt, thông báo tạm thời?
Không đợi anh kịp phản ứng, bên kia Ngu Uyên đã bước tới và hỏi: “ Đã xong chưa?”
Chử Thư Mặc chớp mắt, trả lời: “……À, đã xong.”
Suy nghĩ của anh vẫn còn đang liên quan đến kỳ nghỉ tạm thời này, vì vậy khi Ngu Uyên quay đầu lại đã thấy bộ dạng ngây ngốc của anh, khóe môi hắn cong lên, sờ sờ đầu Chử Thư Mặc.
“Đừng nghĩ nữa, nghỉ ngơi rồi chúng ta ra ngoài chơi thật vui vẻ.”
Chơi?
Chử Thư Mặc nghe thấy từ này, ánh mắt sáng ngời. Có phải Ngu Uyên muốn dẫn anh đi ra ngoài hay không? Anh đã tới thế giới này lâu như vậy còn chưa chân chính được đi ra bên ngoài chơi đâu đấy.
……Không đúng, anh hiện tại không phải đứa trẻ ba tuổi, anh đã lớn rồi, phải trưởng thành hơn.
Suy nghĩ ‘ mình đã là người lớn’ và ‘lão già ta đã từng chết một lần’ nhanh chóng làm cho khuôn mặt xinh đẹp nghiêm túc hẳn lên, nhưng mặt mày vẫn không thể giấu nổi vẻ hưng phấn.
Chú ý tới điểm này, Ngu Uyên nhịn không được nhéo lên mặt anh, nhỏ giọng hỏi: “Em muốn đi đâu?”