“Anh còn không biết em có đam mê này đấy!”
Cố Thành Trung cũng không tức giận, anh nở một nụ cười nhẹ nhàng rồi nói.
“Cậu chủ… cậu chủ cũng điên rồi sao?”
Cố Thành Trung cúi người che lên cánh môi của Hứa Trúc Linh trước mặt bao người.
Cơ thể của cô run lên, cô muốn ngăn cản nhưng không thể nào đẩy anh ra được.
Lần này Cổ Thành Trung đã dùng tay kiềm chế hai tay của Hứa Trúc Linh lại, khiến cho cô không thể nào tát anh thêm lần nữa.
Hứa Trúc Linh tức đến nỗi sắp nổ tung, cô nhấc chân lên rồi đạp tới.
Cũng may là Cổ Thành Trung có chuẩn bị từ trước, anh trực tiếp kẹp chặt cái chân không có ý tốt của cô, sau đó tiếp tục công thành chiếm đất.
“A… anh…!”
Hứa Trúc Linh muốn giãy dụa rồi mắng mỏ, nhưng lời nói lại như xương cá mắc trong cổ họng, không thể nào thốt ra được.
Bạch Minh Châu vội vàng đứng dậy kéo rèm ra để ngăn cản ánh mắt của mọi người.
Ngôn Phúc Lâm còn chưa kịp thu mắt lại, anh ta cứ nhìn chằm chằm vào đó một cách si ngốc.
Bạch Minh Châu biết một người yêu mà không được đau đớn tới cỡ nào.
Cô ấy nói một cách bất đắc dĩ: “Anh và cô ấy không có duyên, nếu không thì sao lại bị Cố Thành Trung nhanh chân đến trước chứ?”
“Đúng thế, tôi và cô ấy không có duyên phận, hoặc cũng có thể nói là có duyên không phận.”
Ngôn Phúc Lâm lưu luyến không rời cụp mắt xuống, lời nói tràn ngập sự đắng chát.
Anh ta quen Hứa Trúc Linh cả hai năm trời, nhưng bọn họ mới quen nhau có hai tháng.
Đến cùng cũng là có duyên không phận, bỏ lỡ vốn là sai lầm, không thể cưỡng cầu..
Cố Thành Trung trực tiếp đè Hứa Trúc Linh lên giường, qua một lúc lâu mới rời khỏi cánh môi mềm mại kia.
Hơi thở nóng rực của anh phả vào mặt cô, giọng nói trầm khàn.
“Anh là Cố Thành Trung, em không có nằm mơ, anh chính là Cố Thành Trung trong hiện thực.”
“Sao mà thế được, anh lừa em… chẳng lẽ anh đi phẫu thuật thẩm mỹ rồi sao?”
Đột nhiên Hứa Trúc Linh nghĩ tới việc này, cô nhìn Cố Thành Trung với vẻ khiếp sợ.
Phẫu thuật thẩm mỹ hồi phục nhanh như thế ư? Buổi sáng cô gặp anh vẫn thấy vết sẹo mà nhỉ, sao mới không gặp nhau một tiếng mà đã mất rồi?
Cổ Thành Trung bị cách suy nghĩ này của cô đánh bại, anh nói với vẻ dở khóc dở cười: “Anh không có phẫu thuật thẩm mỹ cũng không lừa em, gương mặt trước kia của anh mới là lừa em.”
“Cái… cái gì?”
“Làm gì có giấc mơ nào chân thật vậy chứ? Sao em lại đần như thế hả?”
Cố Thành Trung gõ gõ đầu của Hứa Trúc Linh, sau này anh cũng chẳng dám để cô đi ra ngoài một mình nữa. Đầu óc không được tốt lại còn xinh đẹp, nếu bị người ta bắt cóc thì làm sao bây giờ?
“Đây… không thể nào được, sao anh có thể…”
Hứa Trúc Linh muốn vuốt mặt anh nhưng lại cẩn thận từng li từng tí, cô có chút không dám chạm.
Cổ Thành Trung nắm chặt tay của cô rồi để lên mặt mình.
Nơi này làm gì còn dấu vết bị bỏng, mềm mịn như lúc ban đầu.
Chỉ có vết thương trên lông mày là còn tồn tại, tăng thêm cho Cổ Thành Trung một chút sự hung dữ, khiến người ta nhìn vào mà cảm thấy sợ hãi.
Chỉ là Hứa Trúc Linh đã thấy quen nên cũng chẳng cảm thấy gì.
Đúng là Cố Thành Trung, cô không có nằm mơ! Vậy tại sao anh lại lừa mình lâu như thế?
Hứa Trúc Linh vừa nghĩ tới chuyện này thì bắt đầu sợ tới nỗi run lẩy bẩy, không khỏi cảm thấy uất ức trong lòng.
“Anh không tin em ư? Bởi thế nên mới thăm dò em?”
Mắt của Hứa Trúc Linh đỏ bừng, cô cất lời truy hỏi.
Cố Thành Trung thấy cô khóc thì trái tim anh như thắt lại.
Anh dùng lòng bàn tay ấm áp lau nước mắt cho cô rồi nói với vẻ đau lòng: “Lúc đầu anh nghĩ như thế, thứ hai là anh cần bề ngoài xấu xí này để đánh lừa kẻ thù. Bởi vậy nên cho dù sau này anh chắc chắn em là người anh muốn bảo vệ cả đời cũng phải đâm lao theo lao.”
“Nhưng anh có thể nói cho em biết mà, em cũng sẽ không nói bậy ra ngoài, em chắc chắn sẽ bảo vệ bí mật của anh! Nói cho cùng thì cũng là anh không tin em.”
Hứa Trúc Linh vẫn cảm thấy tủi thân.
Bạch Minh Châu nói đúng, lời của đàn ông không đáng tin!
“Sao anh lại không tin em được chứ, chỉ là anh đang chờ cơ hội thích hợp. Anh biết là anh sai, em trừng phạt anh như thế nào cũng được.”
“Em có thể phạt anh hôn em, cũng có thể phạt anh mua bánh gato cho em, hoặc là dạy bài cho em. Nếu như những thứ này đều không đủ thì em cũng có thể đánh anh một cái, nếu em nỡ.”
“Anh cho rằng em không nỡ ư?”
Hứa Trúc Linh thở phì phò rồi nói, cô trực tiếp đấm vào ngực anh, dùng rất nhiều sức. Nhưng người đàn ông trước mặt lại bình chân như vại, chẳng hề cảm thấy đau đớn.
Cố Thành Trung xoa xoa nắm đấm nhỏ của cô rồi hỏi: “Đau không?”
“Anh là sắt thép à? Sao lại không cảm thấy đau chứ?”
Lực tác dụng có qua có lại, cô đã cảm thấy đau như thế thì Cố Thành Trung cũng không thể không đau. Chỉ là anh không thể hiện ra ngoài mà thôi.
“Không đau, ngọt lắm.” Anh nói với vẻ dịu dàng, khiến cho trái tim cô run lên.