Thậm chí cô ấy còn phát hiện ra chìa khóa nhà gã mà cô ấy đang giữ không mở cửa được, xem ra gã đã đổi khóa.
Văn Thiển Hạ không chấp nhận nổi loại hành vi vô trách nhiệm này, cho dù có chia tay vậy phải gặp mặt nói một tiếng mới mới đúng lễ phép tối thiểu. Chỉ nhắn một tin như thông báo sao cô ấy nhịn xuống được.
Cho nên cô ấy tới công ty tìm gã, phát hiện người này thế mà đổi cả chỗ làm việc rồi.
Lúc này cô ấy mới phát hiện ra, chỉ có cô ấy như kẻ ngốc.
Người đàn ông đeo mắt kinh thở gấp, nói: “Tôi đã nói chia tay rồi sao cô còn dây dưa làm gì, cho dù cô có liều chết quấn quýt tôi cũng không quay lại đâu. Tôi không muốn kết hôn với cô.”
Ầm một tiếng, rốt cục Văn Thiển Hạ không chịu nổi những lời nói vô trách nhiệm này vung túi sách lên đập gã.
Đồ trong túi sách phụ nữ luôn rất nhiều, hôm nay Văn Thiển Hạ còn cầm cái túi có chất liệu cứng nữa.
Người đàn ông đeo mắt kính kia bị đập cho ngây người, gã nhảy dựng lên muốn đánh trả ai ngờ Kỷ Nhiễm vội vàng xông tới dùng gậy đánh golf chọc lên ngực gã: “Lui lại, muốn làm gì.”
“Mấy người đang phạm tội đó, tôi báo cảnh sát bây giờ.”
Văn Thiển Hạ cười lạnh: “Được thôi, báo đi, anh có thể đi kiểm tra thương tổn xem tôi đánh anh có bị chấn động não hay không, dù sao não anh còn nhỏ hơn so với hạt dưa, ngàn vạn lần đừng bị đánh hỏng.”
Kỷ Nhiễm đang nghiêm túc phụ họa không tính cười nhưng nghe lời Văn Thiển Hạ nói vẫn làm cô bật cười.
Văn Thiển Hạ nhìn gã, trong mắt chứa thất vọng và khổ sở, nhưng bây giờ cô ấy không còn ở tuổi bị tra nam thương tổn xong chỉ biết bất lực khóc lóc nữa.
Cô ấy ngẩng cao đầu kiêu ngạo nói: “Anh nghĩ rằng tôi tìm anh bằng mọi cách bởi vì muốn hợp lại với anh sao.”
“Mẹ nó nằm mơ à, anh có thấy ai ném giấy vệ sinh xuống sau đó còn nhặt lên dùng lần nữa chưa.”
Trên mặt người đàn ông kia xuất hiện sự kinh ngạc, gã… Gã thực sự cho rằng Văn Thiển Hạ cố chấp tìm mình như vậy bởi vì muốn cầu xin gã, muốn quay lại với gã lần nữa.
Mặc dù trong lòng gã chán ghét nhưng vẫn có chút đắc ý.
Nhìn xem, có người phụ nữ không thể tách khỏi gã được.
Văn Thiển Hạ: “Tôi tới tìm anh bởi vì anh thiếu tôi lời xin lỗi. Cho dù chia tay thì anh nên gặp nói rõ ràng với tôi, một tin nhắn đã đuổi tôi đi. Tới cùng anh xem tôi là gì?”
“Tôi không nói sai, anh đúng là đồ hèn nhát, nếu hôm nay anh còn là con người vậy đứng ở chỗ này thành tâm nói một tiếng xin lỗi với tôi. Về sau chúng ta mỗi người một hướng, tôi Văn Thiển Hạ nếu còn quấn lấy anh vậy tôi sẽ tự đánh chết chính mình.”
Người đàn ông kia nghe những lời Văn Thiển Hạ nói liền kinh ngạc.
Theo ý gã, người bạn gái này ở nhà không đủ kích thích, đối với gã mà nói, nếu cùng cô kết hôn vậy cuộc sống sau này chỉ cần liếc mắt một cái đã có thể nhìn thấy quy luật rõ ràng.
Không thú vị.
Nhưng mà gã không biết, không có lòng thì không thể nhìn thấy được một linh hồn thật thú vị.
Cuối cùng người đàn ông đeo mắt kính kia cũng đứng trước mặt cô ấy, hơi cúi đầu: “Xin lỗi, là tôi có lỗi với cô.”
Văn Thiển Hạ nhìn người trước mắt, mở to mắt, mấy ngày nay cô ấy vẫn luôn bị nghẹn lại một hơi, cô ấy không cách nào chấp nhận được mối tình đầu của mình lại kết thúc bằng phương thức nực cười như vậy.
Cho nên cô ấy mới cố gắng tìm ra đối phương bằng mọi cách.
Bây giờ cô ấy cần là một lời xin lỗi, nhưng cô ấy cũng cảm thấy thê lương.
“Anh đi đi, về sau chúng ta…” Cô ấy cúi đầu xuống, lạnh nhạt nói: “Không phải, là tôi và anh không còn quan hệ gì nữa.”
Cô ấy nói xong liền quay đầu nhìn Thẩm Chấp, nhẹ giọng: “Có thể phiền anh dịch xe sang một bên để cho anh ta đi được không?”
Thẩm Chấp không nói chuyện chỉ quay người lên xe lùi xe lại phía sau. Lúc này người đàn ông đeo mắt kính kia còn chưa lên xe, gã nhìn Văn Thiển Hạ như muốn nói gì đó.
Văn Thiển Hạ trừng to mắt, không kiên nhẫn nói: “Nhanh cút đi.”
Rốt cục người kia cũng lên xe.
Chờ gã khởi động xe rồi chạy đi, ngắn ngủn không tới một phút đồng hồ, một giây như một năm.
Đột nhiên Kỷ Nhiễm nghe Văn Thiển Hạ đứng bên cạnh hỏi: “Anh ta đi chưa?”
“Đi rồi.” Kỷ Nhiễm nhìn chiếc Mercedes đang dần dần chạy vào làn đường xe cộ rồi cuối cùng biến mất trong bóng đêm.
Bên cạnh vang lên tiếng nức nở đang cố đè nén kéo suy nghĩ Kỷ Nhiễm lại.
Kỷ Nhiễm thấy bộ dáng cô ấy khóc không thành tiếng liền luống cuống tay chân, cô nói: “Đừng khóc, cậu đừng khóc, sao cậu lại khóc.”
“Tôi khó chịu, cảm thấy vì bản thân mình không đáng giá. Cậu biết không? Tháng trước tôi còn đang xem những đồ dùng khi kết hôn cần dùng tới, kết quả người ta lại đang tính chia tay tôi. Đó là người đàn ông tôi thích, tôi cảm thấy mắt mình mù mà.”
Sau khi trút hết những oán hận trong lòng ra, trụ cột trong lòng như muốn sụp đổ.
Cả người cô ấy như sụp đổ.
Biết rõ tất cả do lỗi của đối phương nhưng tình cảm không phải món đồ nói muốn thu lại là thu, tâm huyết ba năm cô ấy bỏ ra, cô ấy cho rằng người đó có thể làm bạn đi với mình tới già, nhưng bây giờ không còn nữa.
Hơn nữa lại còn kết thúc bằng phương thức khiến cho người ta cảm thấy ghê tởm.
Uất ức, khổ sở, hèn mọn còn thêm oán hận, những loại cảm xúc như vậy hội tụ hết lên người mà cô ấy từng yêu.
Kỷ Nhiễm vội vàng lấy khăn tay từ trong túi ra nhét vào trong tay cô ấy, khẽ nói: “Không phải vừa rồi cậu soái khí lắm à, sao bây giờ khóc thành thế này rồi?”
“Xin lỗi, tôi đã nói sẽ không rơi một giọt nước mắt nào vì tên đàn ông cặn bã kia nhưng lại không làm được, không nhịn được. Vừa rồi tôi không muốn mất mặt trước mặt anh ta, để anh ta nhớ cho dù chia tay cũng là vì bà đây không cần anh ta.”
Kỷ Nhiễm nở nụ cười.
Bây giờ Văn Thiển Hạ mới nhớ tới chuyện cô ấy còn chưa cảm ơn Kỷ Nhiễm nữa, cô ấy vừa nức nở vừa nói: “Tôi còn chưa cảm ơn cậu nữa. Thật sự rất cảm ơn cậu, cậu đúng là trời giáng chính nghĩa.”
Kỷ Nhiễm nghe cô ấy nói, đặc biệt lúc nghe được bốn chữ trời giáng chính nghĩa kia, đột nhiên cô cảm nhận được cảm giác quen thuộc.
Mặc dù tất cả mọi người đã không còn bộ dáng 17 tuổi nữa nhưng mà thật may trên người họ vẫn còn bộ dáng tuổi 17 năm đó.
Kỷ Nhiễm nhìn dáng người nhỏ nhắn này, khẽ nói: “Cậu đừng khóc, nếu cậu không khóc tớ mời cậu ăn cơm.”
Văn Thiển Hạ nhìn cô, đột nhiên nói: “May mà cậu là nữ đó, nếu cậu là nam, tớ sẽ cảm thấy cậu đang muốn thả thính tớ.”
Kỷ Nhiễm: “…”
Đúng lúc Thẩm Chấp đã giao xe cho phục vụ ngay cửa bãi đậu xe rồi quay lại đây, nghe thấy những lời này không nhịn được nhăn mày lại.
Trán nhảy lên vài cái.
May mà lần này Thẩm Chấp đặt phòng tatami*, cho nên ba người vẫn ngồi được.
*Phòng tatami: Kiểu phòng riêng khi ngồi ăn cơm ở các nhà hàng Nhật Bản. Lên gg gõ phòng tatami nó sẽ hiện ra rõ ràng hơn.
Chẳng qua họ chỉ đặt hai phần ăn, bây giờ nhiều thêm một người nên cần thương lượng với đầu bếp. Có một số nguyên liệu nấu ăn ở đây chỉ cung cấp mấy phần một ngày.
Chờ lúc Văn Thiển Hạ ngồi xuống chỗ đối diện liền nhìn xung quanh một vòng, cô ấy chưa từng tới loại địa phương này nhưng vẫn biết khẳng định rất đắt tiền.
Những nhà hàng kiểu này người bình thường không đụng tới được.
Cô ấy nhìn Thẩm Chấp đối diện, đôi mắt vẫn đang ngấn nước kia không nhịn được nhìn chăm chú, cô ấy cau mày, không nhịn được hỏi nhỏ: “Có phải anh học phổ thông ở Tứ Trung không?”
Kỷ Nhiễm nhìn bộ dáng thật cẩn thận của cô ấy cực kỳ giống lúc mới khai giảng, vừa nghe thấy tên Thẩm Chấp Văn Thiển Hạ đã lạnh run.
Trong nháy mắt này, Kỷ Nhiễm cảm thấy tuổi trẻ của cô đã trở lại rồi.
Tất cả đều quay lại.