” Hắn có muội muội à?”
Đàm Nhu lập tức bị đẩy vào khán đài, Tiêu Bạch Đường ngơ ngác, Tuệ Liên lo lắng không thôi.
Đàm Nhu đứng giữa khán đài bỏ đi tự tôn mà cúi người xuống.
” Tiểu nữ là tì nữ của Bạch Đường công tử, thân sinh không giỏi võ nghệ chỉ là được đi theo hầu hạ công tử mà thôi.”
Đình Nguyên Xuyên liền hiếu thắng đáp nàng.
” Ngươi im miệng đi, mau tiếp chiêu.”
Đình Nguyên Xuyên hắn luôn ngồi im, nàng ngơ ngác nhìn xung quanh khi không biết ai sẽ lên tỉ thí với mình.
Thấy Đình Nguyên Xuyên cười đắc ý như vậy, nàng liền bình tĩnh lại, lát sau tên có dây búi tóc màu đỏ đó bước lên, hắn cầm kiếm xông lên, chưa gì đã hùng hổ giáo đấu với nàng.
Đàm Nhu vừa né vừa nhường, hắn ta thấy mình bị hạ thấp như vậy thì liền tấn công nhanh hơn, Đàm Nhu vừa muốn sử dụng chiêu thủ của mình thì lại dừng lại, nàng bất ngờ bị hắn đâm vào cánh tay trái, sau đó nàng không tiếp chiêu, nàng cúi người nhận thua với hắn, tuy là tên đó không can tâm nhưng sau đó Đình Nguyên Xuyên lại nói.
” Bỏ đi, là nữ nhân thì nàng ta thua ngươi là đúng rồi, có điều khăn che mặt của nàng ta làm ta khó chịu quá.”
Đàm Nhu không dám gỡ xuống, nàng còn gan lớn hỏi lại hắn.
” Vậy thì tiểu nữ đã bị loại sao?”
Tên đó chĩa kiếm về phía nàng.
” Đương…. nh..”
” Không cần đâu.”
Đình Nguyên Xuyên đáp, hắn đang có ý đồ giữ nàng và Tuệ Liên lại, Đàm Nhu vừa hiểu ra thì đã nghe một tiếng lớn của Tiêu Bạch Đường.
” Tiểu Nhu, về thôi muội làm tốt lắm rồi.”
Tên ngốc này đang an ủi nàng, Đàm Nhu cười trừ, nàng nhìn tên khăn đỏ đó lườm nguýt một cái rồi đi xuống, Tiêu Bạch Đường bị dẫn đi chỗ khác nàng và Tuệ Liên cũng vậy, ba người bỗng chốc ở hai nơi khác nhau.
Hơn nữa hai ngày nay không những không nghe được tin tức của Trung Phiên còn bị tên Đình Nguyên Xuyên đó làm phiền, từ hôm qua đến bây giờ hắn cứ đến đây suốt, ở lại cũng rất lâu, hơn nữa còn cố tình gọi nàng và Tuệ Liên ra để bàn chuyện Tiêu Bạch Đường nên ở vị trí nào, nàng đã nghe đi nghe lại cũng đã nhiều lần lắm rồi.
Đàm Nhu ngồi giữa hắn và Tuệ Liên, thật sự không thoải mái, nhưng nàng cũng không thể để cho hắn thân thiết với Tuệ Liên được.
Sáng gặp Đình Nguyên Xuyên, chiều gặp Tiêu Bạch Đường, tối nàng mặc áo đen đi dò tin tức, ở Huyết Giáo này lớn y chang hoàng cung vậy, đường cũng khó nhận diện, làm nàng tìm nhà lao đến khổ sở.
Đến đêm thứ ba, nàng dò được nhà lao.
Nhà lao nằm phía bắc, vô cùng lớn, đêm đến sẽ hành hình chất vấn phạm nhân cho nên
cứ tối là tiếng la hét ai oán của con người lại vang lên thảm thiết.
Đàm Nhu ngồi trên nóc nhà nhìn lính canh phòng, nghe tiếng hét của họ, nàng thản nhiên ngồi trên đó chẳng mang chút sợ nào.
Nàng lấy một viên ngói ra ngó xuống xem, thì đã phát hiện ra còn có tù lao dưới lòng đất nữa.
Không uổng công ở lại mấy ngày nay, Đàm Nhu đã vô tình phát hiện ra rất nhiều bí mật, tên Đình Mạn là giáo chủ của Huyết Giáo nhưng thực chất thanh danh đó chỉ là vỏ bọc, thực chất mọi thứ đều nằm trong tay cha con Đình Trường.
Đàm Nhu vừa nghĩ vừa thấy buồn cười, quyền lực nằm hết trong tay cha con nhà đó nhưng người truy sát nàng lại vì Đình Nguyên Xuyên mà truy, nàng vừa tự biên ra một viễn cảnh Đình Phong bỗng nhiên có hứng thú với một cô nương đánh phế chân biểu đệ của hắn, nàng bỗng thấy nực cười.
Ngươi điên rồi, tên đó sao có hứng thú được.