“… Không được.” Giọng nói của đối phương vẫn trầm ấm như nước và không cho người khác xen vào.
Dứt lời, hắn lại ho khan.
Không khụ vài tiếng rồi ngừng như trong dĩ vãng, mà lại là ho dai dẳng và bí bách. Rõ ràng là giọng nói ấy rất trầm, nhưng mỗi tiếng tựa như một chiếc đao đâm vào người Văn Thời, từ từ cắm vào trái tim anh.
Văn Thời mở mắt và nhìn chằm chằm người kia không hề chuyển hướng, tròng mắt gần như sắp ứa ra máu. Bàn tay lộ xương run rẩy cực nhẹ, không biết là đã điên tới cực điểm hay là đau tới cực điểm nữa.
Sau đó, anh dường như bướng bỉnh nói một câu, “Tôi sắp chạm tới đá trận rồi mà.”
“Chỉ còn thiếu chút nữa thôi.”
Chỉ còn thiếu chút nữa thôi, anh đã có thể đụng vào những viên đá trận ấy.
Chỉ còn thiếu chút nữa thôi, anh đã có thể ngừng trận lại.
Tại sao lại muốn cản anh?!
Đối phương ho khù khụ thật lâu rồi mới ngước mắt lên, ngón tay vẫn đặt trên chóp mũi, nhưng Văn Thời đã nhìn thấy máu đỏ trên cổ áo trắng tuyết của hắn…
Khoảnh khắc đó, sấm sét ập xuống cả đỉnh núi Tùng Vân.
Bốn con rối lớn kia tha cơ thể tàn tạ của mình đi, hầu như đã trở nên điên cuồng. Ngọn gió mà Kim sí Đại bàng dấy lên cũng không đủ để che khuất cho chúng.
Khắp nơi rung chuyển liên tục, cát đá bay văng mịt mùng, cây cối quỳ sát đất dưới sự đối kháng đầy sốt ruột.
Bọn Trương Lam trốn không kịp, mắt suýt chút nữa đã bị mù giữa ngọn gió. Mà họ xoay đầu, song chỉ thấy khóe môi và đầu ngón tay của Văn Thời đang nhỏ máu.
Ngay cả dây rối của Trần Bất Đáo cũng xém tí không khống chế được anh.
Nếu không vì chỉ còn một mảnh vỡ của linh tướng, có lẽ anh đã có thể dùng dằng thoát khỏi dây rối.
“Ông buông tôi ra!” Giọng nói của Văn Thời tan vào trong gió.
Đối phương vẫn rũ mắt nhìn anh cách một đống sương đen và dây rối thật dài, nhìn rất là lâu.
Trận tẩy linh vẫn làm tròn bổn phận mà hoạt động, sương đen ào ạt cũng vẫn ùa vào nơi đó. Văn Thời trơ mắt nhìn người nọ càng ngày càng tái nhợt và trở nên xuyên thấu.
Áo trong màu trắng tuyết dần thấm máu và biến thành một với áo ngoài màu đỏ, cuối cùng không tài nào phân biệt nổi đó là máu hay màu áo khoác.
Hắn vẫn đứng như vậy, chỉ là máu me đã uốn lượn dưới chân.
“Trần Bất Đáo!” Văn Thời lại gọi một tiếng.
Đối phương vẫn không đáp lời.
“Tạ Vấn…” Hai mắt của Văn Thời đỏ bừng, cố chấp nhìn hắn, giọng nói thì ứ lại vì mất tiếng.
Cuối cùng, đối phương cũng giơ khớp xương ngón cái lau đi chút máu bên môi giữa tiếng ho khan kịch liệt.
Dường như hắn muốn nói gì đó, nhưng Văn Thời lại giành mở miệng trước.
“Giờ tôi đang đói bụng lắm.” Văn Thời nói, “Có thể dọn sạch mấy thứ đó.”
Nói xong, anh lại bổ sung một câu: “Ông cũng từng thấy rồi mà.”
Ánh mắt của Tạ Vấn bỗng nhiên trở nên ấm áp, có lẽ vì cách nhau một khoảng, hầu như khiến người ta có ảo giác rằng ánh mắt ấy chứa đựng tình yêu.
Chắc là có chứa một chút thương tiếc, tựa như những thứ mà hắn gồng gánh của hồng trần này.
Văn Thời chưa kịp nhìn rõ ánh mắt nọ, hắn đã lên tiếng: “Những thứ này không giống thứ mà con từng nếm thử, con xem bản thân là cái gì?”
“Vậy còn ông?” Văn Thời nuốt xuống một cái nhưng trong miệng toàn là mùi máu. Anh nghẹn lời hỏi: “Ông xem mình là cái gì thế hả?”
Tạ Vấn lại nói: “Ta thì khác.”
Văn Thời đứng cứng ngắc: “Khác chỗ nào?”
Mép áo choàng của Tạ Vấn nhỏ máu đầm đìa, mà hắn chỉ ngó Văn Thời, ít lâu sau mới nói dịu dàng: “Ta đã mất rồi.”
Trong đầu của Văn Thời trống rỗng, như thể không hiểu lời hắn nói: “Ông… cái gì cơ?”
Nhưng cơ thể của cậu đã lạnh đi trước một bước, tựa như bị ai đó giội một thau đựng đầy băng đao lên đầu.
“Ta đã mất rồi.” Tạ Vấn nói chầm chậm.
Hắn cũng không định nói mấy lời đó đâu…
Chưa từng dự định mà cũng không nỡ thốt ra.
Nhưng có người lại quá bướng bỉnh, bướng bỉnh đến nỗi nếu hắn không nói ra, có lẽ đối phương sẽ mãi mãi không thể buông bỏ.
Ngay cả lúc thốt ra câu kia, giọng điệu của hắn vẫn rất dịu nhẹ và chậm rãi, nhưng lọt vào tai Văn Thời thì lại như dao đang xiên vào lòng anh.
Không phải kiểu chém dứt khoát, mà lại là rỉ sắt và trơ mòn, từ từ đưa đẩy, mỗi thoắt đều như xẻo vào chỗ sâu trong trái tim và móc ra máu thịt.
“Không thể nào.” Văn Thời nói khẽ.
Tạ Vấn rũ mắt nhìn dòng chữ Phạn trên ngực và chuỗi ngọc trên cổ tay của mình: “Trước đó con không nhìn ra mấy thứ này, nhưng giờ chắc ít nhiều gì cũng có thể hiểu rằng ——”
Văn Thời nói một cách gian nan: “Tôi không tin.”
“Trận phong ấn kia đồ sộ và lợi hại hơn trận này nhiều lắm. Hẳn là ta đã mất từ lâu.” Tạ Vấn bảo.
“Vậy bây giờ ông là gì?!” Văn Thời hỏi.
“Rối.” Tạ Vấn nói ra chữ đó.
Văn Thời chưa từng cảm thấy chữ này có thể khiến con người ta hoảng sợ đến thế, tựa như có một chiếc búa tạ nện mạnh xuống làm anh gần như không thể đứng vững.
“Cách đây rất lâu…” Hơi thở cằn cỗi nồng nặc gói quanh Tạ Vấn. Trông hắn trắng bệch và lẻ loi, máu dính đầy người như một vị tiên giáng trần một mình đang sắp tan thành mây khói. Hắn lại ho một trận, nói trong sự bức bối: “Rất lâu trước đây lúc còn chưa dẫn con lên núi, khi mà ta mới bước vào con đường này… có một lần trùng hợp thấy trước rằng họa duyên lại sẽ ập tới vào một nghìn năm sau và một vài mối phiền toái có dính líu tới ta, vì vậy…”
Chữ Phạn trên nửa bên mặt của hắn tựa như nước, chuyển động càng lúc càng nhanh, gần như nơi nào đó trong trái tim hắn đang sắp nứt toác.
“Vì vậy ta đã để lại một con rối như thế tựa như để lại một người thay thế cho mình, mượn thể xác của nó hòng xử lý vài chuyện.” Tạ Vấn nói.
“Chuyện gì?” Văn Thời hỏi một cách cứng nhắc.
“Vài thứ trên người ta đã bị ai đó dẫn ra. Chúng len lỏi tới khắp nơi và hình thành lồng xoáy. Quá nhiều người vốn không nên biến thành lồng đã chịu ảnh hưởng, kẹt trong nhà tù và không được giải thoát…”
“Với cả… Chung Tư và Trang Dã đều ở đây. Chúng nó rơi vào cảnh này cũng bởi vì ta. Làm sư phụ, ta vẫn nên tới để quét sạch khúc cuối và thu dọn tàn cục.”
“Thêm nữa…”
Nói ra hai chữ này, hắn lại bắt đầu ho khan.
Rồi sau đó, hắn không nói tiếp nữa.
Đến phút cuối cùng, hắn chỉ từ từ khàn giọng bảo: “Sự tồn tại của rối đều lệ thuộc vào linh thần. Ta vốn không nên tồn tại, chẳng qua là do có một ít linh thần còn sót lại thôi, chẳng chống đỡ được thêm bao lâu nữa đâu.”
Hắn tốn hai năm để đi khắp thế gian và bày đá trận gần nơi có lồng xoáy. Vì không còn giải được lồng nữa, hắn đành dựa vào trận để dẫn mấy thứ đó trở về nơi chúng nên ở, tựa như ngay lúc này đây.
Những đám sương đen kia có vẻ như đang ùa vào thể xác này, nhưng thực ra là xuyên qua thể xác và trở về chỗ phong ấn. Hắn có thể khóa chúng ở đó bằng linh tướng rồi lại tự mình dẫn chúng đi đến cõi vắng lặng.
Trên thực tế, lời Văn Thời nói cũng không hoàn toàn đúng. Không phải mấy thứ này thực sự không thể tan biến giữa khoảng không, nhưng mà phải trả một giá lớn để trấn an.
Hắn đã sống đủ lâu.
Thực ra thì một nghìn năm trước, lúc bị phong ấn đó, hắn đã phải tan thành mây khói, bụi về với bụi, đất về với đất cùng mấy thứ kia.
Chỉ là không biết vì sao, ngay cả chỗ phong ấn cũng chẳng biết tung tích… còn hắn thì nán lại đến tận bây giờ.
Nhưng giờ cũng là lúc rồi.
…
Trận tẩy linh bỗng vận chuyển ngày càng nhanh hơn, sương đen trào dâng với một khí thế lật núi hất biển. Kim sí Đại bàng lại kêu một tiếng rõ ràng rồi cũng chui tọt vào trong sương đen.
Đáy khô của Hồ Thanh Tâm lờ mờ lộ ra…
Cỏ cây hoang vu, cành khô chằng chịt.
Hai linh tướng trắng hếu như giấy đang lẳng lặng ngủ say ở nơi đó dưới sự đan chéo tựa một tấm lưới của các cành khô.
Điều đó xảy ra gần như vào cùng một lúc ——
Khi Chung Tư và Trang Dã hiện lên, trận tẩy linh lặng lẽ ngừng chuyển giữa cơn gió xoáy to lớn.
Tạ Vấn đón lấy tia sương đen cuối cùng, hoa cỏ nơi hắn đứng nhanh chóng khô rút, cây cối héo queo trong nháy mắt.
Kim sí Đại bàng khép cánh lại sau lưng hắn, giống như một bầy tôi tớ ở bên cạnh chủ nhân đến cuối cùng.
Hắn vẫn túm dây rối trong tay, nhưng mà sức lực mạnh mẽ tới mức không thể chống cự đã tan hết. Sự giam hãm đã được buông lỏng, Văn Thời lại quỳ xuống.
Rõ ràng anh không bị thương nhiều đến vậy, nhưng lại đau đến day dứt.
Tất cả những nơi mà máu chảy tới, từng đoạn xương cốt và mỗi miếng da miếng thịt đều đang bị nhấn chìm vào một cơn nhức nhối không thể triệt tiêu hoặc giảm bớt.
Có người từng dạy anh rằng Phán Quan là một nỗi cực nhọc, rằng anh sẽ phải chứng kiến rất nhiều chuyện đau khổ. Nhưng riết rồi anh sẽ biết, đa số là do họ không đành lòng ly biệt. Chờ đến khi nào hiểu được điều này, có thể nói là anh đã bước vào hồng trần.
Anh từng đưa biết bao người đi, thấy biết bao nhiêu cảnh chia xa.
Nhưng lúc chuyện đó xảy ra với mình, anh mới biết thì ra không đành lòng ly biệt lại đau đến vậy… w๖ebtruy๖enonlin๖e
Mà người nọ vẫn nói sai.
Thực ra anh đã bước vào hồng trần từ lâu.
Chẳng qua là bản thân người đã đưa anh đi kia đang đứng bên ngoài hồng trần mà thôi…
Văn Thời siết chặt ngón tay, xương trắng đáng sợ bên tay trái vẽ nên một khe máu trên mặt đất. Anh ráng chống tay đứng dậy, muốn đi tới chỗ người kia, nhưng lại phát hiện xung quanh đã biến đổi.
Núi thì vẫn là núi Tùng Vân, bệ đá vẫn là bệ đá nọ, nhưng bên cạnh anh lại có những bóng dáng ngoài dự doán.
Đó là… bản thân anh.
Bản thân anh trong những tình cảnh khác.
Văn Thời giật mình đứng giữa một cảnh tượng vừa quen vừa lạ với cơ thể máu me nhễ nhại, mắt nhìn về phía những bóng dáng ấy.
Sau ít lâu, mãi đến khi ngón tay bị thứ gì đó nắm kéo, anh mới cúi đầu trông thấy mấy sợi dây rối đan vướng trên người đến từ chính kẻ đứng ngoài hồng trần nọ.
Anh bỗng nhận ra mấy bóng dáng kia xuất phát từ đâu.
Dưới mối liên kết của dây rối, linh thần đã tương thông.
Người kia đã cực kỳ suy yếu và không thể phong bế mối liên kết đó nữa. Vì vậy, anh trông thấy thế giới trong mắt Tạ Vấn…
Đó là ảo giác đủ khiến cho người ta không thể phân rõ đâu là thật, đâu là giả.
Đó là tâm ma chưa từng bị xua tan kể từ ngày nó xuất hiện…
HẾT CHƯƠNG 79 („• ֊ •„)