Thẩm Ngật Tây nghe cô nói xong, nhìn cô một cái.
Chưa nói gì, dời mắt, bao lấy tay cô.
Nhìn hình như là nghe lọt, thực tế chân ga không nhẹ đi chút nào, ngược lại càng lúc càng nhanh.
Hãy là người đọc văn minh, hãy ủng hộ công sức của người Editor và người Beta bằng cách đọc đúng trang, đọc trên chính chủ Wattpad: huongcuacothom (Hương Của Cỏ Thơm).
Xe chạy đến được nửa thì có điện thoại, Lộ Vô Khả theo bản năng nhìn qua, là Tề Tư Minh.
Thẩm Ngật Tây nghe máy: “Có việc gì?”
Anh mở loa ngoài, Lộ Vô Khả nghe thấy Tề Tư Minh nói: “Không có việc gì thì không được tìm cậu à? Nhìn tư thế giữa trưa vừa thi đấu xong liền mã bất đình đề chạy về tìm em gái trà sữa của cậu, cho dù là thiên đại ngũ lôi oanh tạc thì tôi cũng không gọi cho cậu đâu.”
Còn mẹ nó là đội mưa to trở về.
Thẩm Ngật Tây nói: “Được rồi, nói chính sự đi.”
Dựa vào cái danh hiệu của Tề Tư Minh, mỗi ngày đều có một đống phá sự muốn xen vào, lúc này cậu ta chửi ầm lên vào điện thoại, vừa thấy chính là cái nào lại chọc cậu ta không hài lòng rồi.
“Mấy tên chó con trong đội không có một đứa nào bớt lo, mấy ngày không gây chuyện cho ông đây liền ngứa tay.” Tề Tư Minh mắng đủ rồi mới nói chính sự, “Giữa trưa chân trước cậu mới vừa đi, sau lưng bọn họ trở về liền đánh nhau với đoàn xe cách vách”
Thẩm Ngật Tây không cần nghĩ cũng biết là ai: “Là thằng nhóc Dương Sưởng đó?”
“Lúc này nhiều thêm tên Thiệu Tư Trạch.”
Dương Sưởng với đoàn xe cách vách là 800 năm trước liền kết hạ sống núi, bởi vì một người bạn gái nào đó của cậu ta bị một tên bên đoàn xe đó cạy góc tường, từ đây hai người mỗi lần gặp nhau đều là kẹp dao giấu kiếm đối chọi gay gắt, chỉ kém lăn vào đánh nhau ngươi chết ta sống.
Lúc này thêm tên Thiệu Tư Trạch nữa, tính tình cậu ta đúng là rất dễ đánh lộn với người khác, nhưng chắc chắn không phải là chuyện liên quan đến con gái, Thiệu Tư Trạch không phải kiểu sẽ vì loại chuyện này mà giúp anh em đến không tiếc cả mạng sống, còn nữa cậu ta không có hứng thú với con gái.
Nhưng mà đặc biệt là người trẻ tuổi, con trai tùy tiện xúc động lên đánh nhau là chuyện bình thường, huống chi là những người trẻ chết vì sĩ diện, nói hai ba câu là có thể choảng nhau rồi.
Thẩm Ngật Tây hỏi: “Vì sao?”
“Cậu nói xem hai thằng nhóc này có phải có bệnh không, chỉ vì bọn chúng mắng đoàn xe RIA chúng ta rác rưởi,” Tề Tư Minh nhìn như là đang mắng, nhưng vẫn đứng về phía người mình, “Nhưng mà đoàn xe của Hàn Triệu Đông mấy tên chó dưới trướng đó cũng không phải loại tốt lành gì, mẹ nó miệng tiện.”
Thẩm Ngật Tây có quen biết với Hàn Triệu Đông, cùng tồn tại trên một con đường làm sinh ý quán bar, còn đều chơi xe, tự nhiên quen biết, lần trước hai người còn cùng đến Dương Thành xem thi đấu.
Lộ Vô Khả ngồi bên phó giá không quấy rầy Thẩm Ngật Tây, chỉ nắm lấy tay anh chơi.
Tề Tư Minh ở bên kia thao thao bất tuyệt: “Gần đây Thiệu Tư Trạch nỗ lực mọi người đều nhìn trong mắt, đối phương đứng ở một trong hai vị trí đầu gì đấy nói cậu ta gặp được vận khí tốt, thằng nhóc Thiệu Tư Trạch nghe xong chắc canh khó chịu.”
“Còn nói RIA là một đội xe rác, phế vật dạy ra đều phế vật.”
Có thể Tề Tư Minh đang nổi nóng, lanh mồm lanh miệng phát chưa hiện ra, vẫn nói tiếp, nhưng Lộ Vô Khả nghe được câu đó.
Cô giương mắt nhìn anh, sắc mặt Thẩm Ngật Tây không dao động một phân, vẫn tiếp tục lái xe.
Lúc Lộ Vô Khả nhìn anh hình như anh cảm giác được, nhìn lại.
Cô không dời mắt.
Lúc này Tề Tư Minh đã phản ứng lại: “Fuck, cái đó, Ngật ca……”
Tầm mắt Thẩm Ngật Tây rời khỏi mặt Lộ Vô Khả, cắt ngang lời cậu ta: “Ông đây có bao nhiêu phế, mới làm cậu cảm thấy chút lời này tôi đều không thể nghe?”
“ĐM.” Tề Tư Minh bị anh chặn họng, nhưng anh nói như vậy đúng là xua tan sự xấu hổ này, “Cậu không ngại là được.”
Lại nói: “Chỉ là chuyện này dù là thì mẹ nó cũng tức, nhưng mắng thì mắng, bọn họ không nên động thủ, này mẹ nó đánh thắng cũng mệt đánh thua cũng mệt, hiện tại hai tiểu tử thúi thịt đau không nói, còn mẹ nó bị đồn công an mang đi,” quả thực Tề Tư Minh hận sắt không thành thép, “Liền không thể nhẫn nhịn, nhất định phải gây chuyện cho tôi làm, bây giờ hai người họ vẫn ổn, lỗ tai thanh tĩnh không ai càm ràm. Chuyện này tôi chưa nói với Dương tổng, nghĩ trước tiên hỏi ý kiến cậu đã.”
Thẩm Ngật Tây quẹo xe đi đường tắt: “Trễ chút nữa tôi sẽ gọi điện thoại cho lão Lý.”
Tề Tư Minh vừa nghe lời anh nói liền biết thái độ của anh, lão Lý người quen ở đồn công an của Thẩm Ngật Tây.
“Bên này tôi còn có chút chuyện, cúp trước.”
“Được,” Tề Tư Minh nói, “Tôi chờ điện thoại của cậu.”
Thẩm Ngật Tây ừ một tiếng đồng ý.
Hãy là người đọc văn minh, hãy ủng hộ công sức của người Editor và người Beta bằng cách đọc đúng trang, đọc trên chính chủ Wattpad: huongcuacothom (Hương Của Cỏ Thơm).
Sau khi ngắt điện thoại, trong xe lại lâm vào yên tĩnh lần nữa.
Trên quốc lộ xe ít hơn nhiều so với đường cái, chỉ có mấy chiếc ít ỏi.
Đèn đường mấy mét một cái, ánh đèn mờ nhạt lúc tối lúc sáng, đèn đỏ ở đuôi xe phía trước vặn vẹo mơ hồ dưới màn mưa.
Lộ Vô Khả có thể cảm giác được tay Thẩm Ngật Tây nắm lấy tay mình lực độ rất chặt.
Cho dù cô nói với anh miệng vết thương không quá đau.
Thứ làm người ta dễ kính sợ nhất là lực lượng thiên nhiên, lúc này dưới thời tiết mưa to mọi người đều lái xe thành quy tốc*, có xe tắt lửa báo hỏng ở ven đường.
*Tốc độ rùa bò.
Thẩm Ngật Tây bật đèn chuyển hướng, muốn vượt qua.
Bình thường trên đường người gặp chuyện này đều cho qua, kết quả hôm nay chủ chiếc xe đằng trước như bị khó ở vậy.
Thẩm Ngật Tây đang muốn gia tốc đi lên, đột nhiên đèn xe chiếc đằng trước chợt lóe, bánh xe vừa chuyển, như không muốn sống chặn đường anh.
Cũng may Thẩm Ngật Tây dẫm phanh nhanh mới không tông trúng, Lộ Vô Khả bị dây an toàn thít lại một chút.
Cô nhìn Thẩm Ngật Tây, quả nhiên, anh lại bật đèn chuyển hướng lần nữa.
Nếu nói lần đầu là trùng hợp, thì lần thứ hai trăm phần trăm là cố ý.
Thoạt nhìn chiếc xe đằng trước không chạy bình thường, lại giở trò đổi tốc độ chắn trước mặt lần nữa.
Rõ ràng là đang cố ý.
Thẩm Ngật Tây có điểm khó chịu, một hai lần anh còn có thể cho đối phương sắc mặt tốt, lần này anh trực tiếp dậm chân ga.
Chiếc xe đằng trước rõ ràng đang phòng bị anh, lái qua bên trái.
Bên tai Lộ Vô Khả tràn ngập tiếng động cơ chợt tăng tốc, chiếc xe phía trước gần trong gang tấc, giây tiếp theo cơ hồ liền đụng trúng.
Thẩm Ngật Tây dưới chân chân ga không ngừng một chút.
Không phải so ai không sợ chết hơn sao, vậy thử đi.
Liền ở Lộ Vô Khả tim đập lỡ một nhịp kia một khắc, chiếc xe đằng trước nghìn cân treo sợi tóc lập tức lái qua phải.
Tốc độ Thẩm Ngật Tây không giảm nửa phần, kiêu ngạo lướt qua.
Anh thắng.
Nhưng chiếc xe phía sau kia rõ ràng là có quen biết Thẩm Ngật Tây, rất nhanh liền chạy lên.
Lộ Vô Khả nhìn ra ngoài: “Bọn họ là ai?”
Thẩm Ngật Tây cũng không thèm ngó một cái, chỉ cần nhìn xe là đã nhận ra: “Là đám đánh nhau với hai thằng nhãi đó.”
Xe kia đuổi theo bọn họ, chạy song song với họ điên cuồng ấn loa.
Thẩm Ngật Tây hạ cửa sổ xe xuống.
Tiếng mưa to bí mật mang theo tiếng sấm nháy mắt từ ngoài nhẹ tiến vào.
Lộ Vô Khả xuyên qua Thẩm Ngật Tây nhìn qua cửa sổ bên kia, một tên tóc vàng mặt mũi bầm dập mặt xuất hiện sau cửa sổ, tên này cho dù trên mặt treo ý cười, lại mang theo dáng vẻ dầu mỡ lưu manh.
Anh ta huýt sáo, thổi vèo vèo, thanh âm xen lẫn trong mưa to.
“Nha, đây không phải là huấn luyện viên Thẩm của đoàn xe RIA chúng ta sao?”
“Kỹ thuật lái xe thật trâu bò nha huấn luyện viên Thẩm, liền vượt qua xe của bọn tôi, không sợ đâm chết người sao?”
Lúc đầu Thẩm Ngật Tây còn tưởng rằng tên này muốn nói gì đó nên mới hạ cửa xuống.
Vừa nghe nếu là loại này, anh cũng không có kiên nhẫn, liếc đối phương một cái, lười nói lý, định nâng cửa xe lên.
Kết quả người nọ nói: “Nga, tôi quên mất, năm đó huấn luyện viên Thẩm chính là trên đường đua trực tiếp đâm tàn hai người mà, một người trong đó lại chính anh em hoa tiêu viên của mình, tôi có thể hiểu được, sao hôm nay huấn luyện viên Thẩm dám mạnh như vậy.”
Thẩm Ngật Tây không nâng cửa sổ lên.
Người nọ một ngụm một cái huấn luyện viên, lời nói mang theo gai: “Năm đó trên đường đua ngài đều có thể thiếu chút nữa đâm chết người, vậy không kỳ quái.”
Người này nói xong liền kiêu ngạo như mình thắng, bảo người ở ghế lái vượt qua xe bọn họ đi rồi.
Lộ Vô Khả nhìn Thẩm Ngật Tây.
Thẩm Ngật Tây không có biểu tình gì.
Cô có thể cảm giác được trên người anh đang áp chế cổ bực bội đó, cổ nóng nảy này bắt đầu từ lúc ở dưới lầu trung tâm vũ đạo đánh người liền tồn tại.
Anh vội vàng đến bệnh viện, không so đo, muốn tiếp tục vượt qua.
Chiếc xe đằng trước mẹ nó vô lại như con trùng cứ nhây.
Ánh mắt Thẩm Ngật Tây u ám.
Lộ Vô Khả thu hồi tầm mắt trước, nhìn về phía anh.
“Thẩm Ngật Tây.”
Kết quả giây tiếp theo Thẩm Ngật Tây trực tiếp giẫm chân ga.
Phanh một tiếng.
Chiếc xe kia không chịu không chế cong một cái, bánh xe cua qua văng đến ven đường, ngay sau đó một trận chói tai tiếng thắng xe vang lên.
Lộ Vô Khả sửng sốt một chút.
Thẩm Ngật Tây không thèm nhìn một cái, nghênh ngang rời đi.