Hắn cứ thế ôm Quân Thư Ảnh thật lâu, vừa hôn khắp mặt y, vừa nhẹ nhàng gọi tên y. Hắn nắm tay Quân Thư Ảnh, đan mười ngón tay vào nhau, Quân Thư Ảnh cũng nắm lại thật chặt. Hắn tiến xuống hôn cổ y, y liền ngẩng lên để hắn hôn. Đối với một Quân Thư Ảnh như vậy, Sở Phi Dương thật không biết phải làm sao mới có thể khống chế cơn xao động trong lòng mình.
Bất tri bất giác trời đã tờ mờ sáng, sương đêm lạnh lẽo bám vào y phục cả hai.
“Ta xuống thôi.” Sở Phi Dương nói. Quân Thư Ảnh gật gật đầu đứng dậy. Sở Phi Dương cười khổ, cảm thấy trong lòng có chút mất mát khi y đột ngột rời đi.
Sợ phải gặp người dân nhiệt tình trong thôn, hai người lập tức thu dọn hành lý trở về. Khi trở lại biệt viện, họ nhìn thấy tiểu hài tử ở trong nôi đang hưởng thụ ánh mặt trời ấm áp. Thân thể nho nhỏ nằm nghiêng, bộ dáng khi ngủ trông đáng yêu đến cực điểm. Cao Phóng thì không biết đã đi đâu mất.
Sở Phi Dương liếc mắt nhìn Quân Thư Ảnh, xoay người ôm tiểu hài tử trong nôi lên. Tiểu hài tử bị đánh thức, mở to đôi mắt đen láy, vừa nhìn thấy Sở Phi Dương liền nhếch môi phát ra vài âm tiết vô nghĩa, đôi tay nhỏ bé vỗ vỗ mặt Sở Phi Dương, bắt lấy tóc hắn mà đùa nghịch.
Sở Phi Dương lau nước dãi chảy ra trên mặt tiểu hài tử, cười nói: “Tiểu tử thật ngoan.” Lại quay sang Quân Thư Ảnh, nói: “Ngươi không muốn ôm nó một chút sao?”
Quân Thư Ảnh tiến đến, tiểu hài tử hướng đôi mắt đen láy về phía y. Gương mặt y không chút thay đổi liếc nhìn tiểu hài tử, lãnh đạm nói: “Ta ghét nhất là tiểu hài tử.”
Sở Phi Dương vỗ vỗ tiểu hài tử trong tay, cười nói: “Ngươi ở trước mặt nó mà nói như vậy sẽ làm nó thương tâm đó. Đúng không Tiểu Thạch Đầu?”
Tiểu hài tử vỗ bàn tay nhỏ bé vào tay Sở Phi Dương, kêu lên vài tiếng vô nghĩa.
Sở Phi Dương bắt lấy bàn tay đang làm loạn của tiểu hài tử, liếc mắt sang Quân Thư Ảnh, trong mắt y dường như có một tia nhu hòa xẹt qua. Sở Phi Dương bất ngờ đưa tiểu hài tử vào lòng Quân Thư Ảnh, ôm cả y lẫn tiểu hài tử, ghé vào tai Quân Thư Ảnh, thấp giọng nói: “Nó không phải sự sỉ nhục của ngươi. Nó là máu thịt của ngươi. Quân Thư Ảnh, nó là hài tử của ta và ngươi.”
Quân Thư Ảnh quay đầu tránh. Lời nói của Sở Phi Dương khiến y đông cứng người, lại nhìn về phía tiểu hài tử đang nhu thuận nhìn mình.
“Nó là cốt nhục của người, không ai có thể có sự ràng buộc thân thiết với ngươi hơn nó. Ngươi muốn chính mình xa lánh nó sao?” Sở Phi Dương tiếp tục thấp giọng nói.
Quân Thư Ảnh nhíu mày, một lúc sau mới lên tiếng: “… Không.”
Sở Phi Dương bật cười nhẹ, Quân Thư Ảnh tránh khỏi vòng tay của hắn. Tiểu hài tử ngoan ngoãn nằm trong lòng Quân Thư Ảnh, không ồn không nháo, cắn cắn ngón tay, im lặng ngẩng đầu nhìn Quân Thư Ảnh. Rồi dường như cảm thấy mệt mỏi, tiểu hài tử há cái miệng có vài cái răng nanh mới nhú lên ngáp dài, nhắm mắt dựa vào ngực Quân Thư Ảnh.Quân Thư Ảnh sờ sờ gương mặt mềm mại của tiểu hài tử trong lòng, thấp giọng nói: “Nó mềm mại như vậy, chỉ sợ sờ một chút liền tan vỡ.”
Sở Phi Dương cười nói: “Vậy tốt nhất là ngươi cứ đợi đến khi nó tỉnh lại đi.” Nói xong liền cất bước rời đi. Quân Thư Ảnh nhìn hắn, nhíu mày suy nghĩ.