Tiêu Bố Y vươn tay ra ôm lấy đứa nhỏ, mỉm cười nói: “Đứa nhò mau lớn quá”.
Đứa nhò cười, cũng không đáp lời; giống như Lý Tĩnh vậy. Đức thông chính trực, Lý Tình đặt tên con là Đức, đương nhiên chính là hy vọng con minh làm một người chính trực, có đức.
Hồng Phất nữ nói: “Bà qua nhiều năm, cũng phải lớn lên”.
“Vì sao không vào cung cùng bọn họ chơi đùa” Tiêu Bố Y cười nói: “Bọn họ hẳn là rất thích người cùng Đức tới choi”.
Tiêu Bố Y cùng Lý Tình tình là huynh đệ, Đức cùng Thủ Nghiệp cũng thích chơi với nhau. Hồng Phất nữ ở Đông Đô. khi không có việc gì. luôn tìm bọn họ choi. Mông Trằn Tuyết các nàng cũng rất yêu mến Hồng Phất nữ, khi không có việc gì đều hướng về phía nàng lãnh giáo đạo lý làm phụ nữ.
Hồng Phất nữ cười nói: “Ta mới rời khói nội cung, đi tới đây ctLỈ vì muốn ngắm trăng rằm”.
Tiêu Bố Y ngẩng đằu nhìn trăng rằm, thấy ánh trăng như tuyết, chiếu khắp thiên hạ. đột
nhiên nói: “Thật ra Nhị ca hắn..
“Hắn làm cái gì, đệ không cần nói với ta Chuyện đàn ông các người làm, phụ nữ chúng ta không cần nhúng tay” Hồng Phất nữ nói: “Trước kia khi còn nghèo. Lý Tình chỉ có thể dẫn ta đi ra ngắm trăng, ta nghĩ hắn không ở bên người, nhung ánh trăng vẫn ở bên hắn. Nghĩ như vậy, hắn cũng giống như ờ bên cạnh ta vậy”.
Nàng nói giản dị, Tiêu Bố Y nghe được rất là cảm động. Nghĩ tới lúc mới gặp gỡ Hồng Phất nữ. phảng phất giống như mới hôm qua Ai lại nghĩ tới. Trương kê bà lúc trước, lại là một người thâm tình chân thành như vậy?
“Nhị ca có tỷ tương trợ, thực sự là may mắn”.
“Ta có thể gặp được Nhị ca ngươi, cũng là tam sinh hữu hạnh” Hồng Phất nữ mim cười nhìn sang hoa đăng, đột nhiên nói: “Nhớ rõ thật lâu trước đây. hắn làm cái đèn Khồng Minh, nói hạ tâm nguyện rồi thả ra, có thể thực hiện. Đệ có biết ta có tàm nguyện gì không?”
Tiêu Bố Y nói: “Ta nghĩ hẳn là có quan hệ tới Nhị ca”.
Hồng Phất nữ liếc nhìn Tiêu Bố Y, cười nói: “Tam đệ. ngươi thật rất thòng minh. Ta hy vọng hắn có thể nổi tiếng thiên hạ, lưu danh thiên cổ. không phụ sờ học trong lồng ngực”.
“Cái nguyện vọng này đương nhiên đã thực hiện” Tiêu Bố Y nghiêm mặt nói: “Hiện tại ai đề cập Nhị ca, đều phải nghiêm túc kính trọng. Sừ sách truyền lưu. chắc hẳn cũng phải như vậy”.
Hồng Phất nữ cười phát ra từ nội tâm, “Ta đẫ cảm thấy mỹ màn rồi”. Nàng nói tự nhiẻn mà chân tình, Tiêu Bố Y thấy cảm động, đột nhiên nghĩ đến cái gì, “Đức một mực còn chưa được phong thưởng, hôm nay tân niên, không bằng phong cháu nó một chức quan làm hạ lễ. tẩu tử, người muốn ta phong cháu làm quan gì?”
Hồng Phất nữ ngược lại không khách khL “Cha nó khéo tay. không là tướng quân, cũng có thể làm đại tượng. Ta hy vọng Đức lớn lên, thiên hạ đã định, ta càng hy vọng hắn có thể làm một công tượng, cũng không muốn lĩnh quân. Bời vì ta không muốn… sau khi vì cha nó lo lắng cả đời, lại vì Đức mà lo lắng”.
“Vậy sau này có thể suy xét phong nó là làm Giáo Thừa trong Tương Tác giám, nhung mà Đức trước mắt còn nhò. trước phong Tương Thành công đi” Tiêu Bố Y lập tức ra phong thường.
Hồng Phất nữ thần sắc vui sướng, thoáng qua lại lo lắng nói: “Chỉ sợ Lý Tình nhà ta không cho phệp”.
Tiêu Bố Y nghiêm mặt nói: “Hắn nếu như trách tỷ, tỷ đến lúc đó bảo hắn đếm tìm đệ là được rồi”.
Hồng Phất nữ nhẹ nhàng thi lễ, “Ta đây cũng cảm ơn Tam đệ”. Sau đó ôm con trờ về, làm mẫu thân yêu thương không cần nói cũng biết. Tiêu Bố Y trong lòng cũng ao hứng. “Thật ra với công lao cùa Nhị ca, làm Binh Bộ Thượng Thư cũng là không được trọng dụng, bất quá ta mấy lần phong thưởng, đều bị hắn từ chối”.
“Lý Tình nhà ta chỉ hy vọng sau khi bình định thiên hạ, an cư lạc nghiệp là tốt rồi, hắn thật ra… không cầu chức quan gì”.
Tiêu Bố Y thờ dài, “Được rồi, ta biết rằng. Tẩu từ, ta còn có việc..
“Được rồi, ngươi là người bận rộn mà” Hồng Phất nữ nói. Thấy Tiêu Bố Y muốn lẻn ngựa, đột nhiên nghĩ đến cái gì. kêu lên: “Tam đệ. chờ một chút” Rồi móc ra một khối ngọc, đưa cho Tiêu Bố Y nói: “Khối ngọc này..
Tiêu Bố Y có chút sợ, cười khổ nói: “Tẩu từ, ta hiện tại không thiếu ngọc, mỹ ngọc gia truyền của người cứ để ở sau ván của là được rồi” Hắn giọng điệu có chút đùa giỡn, Hồng Phất nữ cười, nhịn không được nhớ tới năm đó, “Thì ra Tam đệ đối với chuyện năm đó vẫn canh cánh trong lòng”.
“Ta là nói đùa thôi”.
“Ta cũng là như thế”.
Hai người đều cười, Hồng Phất nữ sau khi cười nói: “Đây không phải là mỹ ngọc gia truyền của ta, khối ngọc này là đại ca đưa cho ta Mà đại ca, lại là từ trên tay phụ thản ngươi lấy được”.
Tiêu Bố Y chắn động, tiệp nhận khối ngọc, thấy chi có nừa khối, nhung lại có chút quen mắt, kinh ngạc nói: “Khối ngọc này là đại ca đưa cho ta? Hắn khi nào thì tới Đông Đô. hắn vì sao không gặp ta? Hắn khi nào thi nhìn thấy cha ta?”
Hắn liên tiệp hòi mấy câu. Hồng Phất nữ lắc đằu nói: “Chuyện cũ ta cũng không biết. Đại ca đến Đông Đô ở không lâu. nhưng mà… khi đó ngươi không ở đây. hắn nói đi Liêu Đông, tìm được lệnh tôn, lệnh tôn đã đem nùa khối ngọc này giao cho hắn, nhờ hắn thay mặt chuyển cho ngươi. Đại ca cũng không có ờ lại Đông Đô, nói lại đi tìm Đạo Tín nghe phặt pháp”.
Tiêu Bố Y buồn bã mất mát, cảm giác như cầu Nhiêm Khách là tận lực tránh né mình. Hiện tại hắn rốt cuộc đã rõ ràng nỗi khổ tâm của cầu Nhiêm Khách, Côn Luân. Bọn họ không nói chuyện năm đó, chỉ là muốn độc lập xử lý giặi quyết mâu thuần trong đạo. Hai người này đều là nhân vật uy danh hiển hách trong Thái Bình đạo. nhung vẫn sợ Tiêu Bố Y cùng với triều thẳn nghi kỵ, đơn giản tránh mà không gặp. Vương Viễn Tri, Viên Thiên Cương hiện tại chẳng phải cách làm cũng giống nhứ vậy sao? Loại tâm tính nhẫn nại này, có mấy người có thể làm được?
Cảm giác nừa khối ngọc trong tay này có chút quen mắt, lại thấy Hồng Phất nữ thặt không hiểu chuyện. Tiêu Bố Y trong lòng khẽ động, nghĩ tới điều gì. sau khi cáo từ Hồng Phất nữ, vội vàng hồi phủ.
Vương phù cũng đèn lỗng cao cào, pháo hoa phóng lên. rất là mỹ lệ.
Mông Trần Tuyết, Bùi Bội cùng Xảo Hề đang cùng tỳ nữ dẫn theo Thù Nghiệp. Tế Dân tại đình viện choi đùa, lứùn Tiêu Bố Y tiến đến, đều nghênh tới. ân cần hỏi han.
Tiêu Bố Y ôm đứa nhỏ choi đùa một lát, rốt cuộc nhịn không được nghi hoặc trong lòng, móc nùa khối ngọc Hồng Phất nữ đưa ra, đưa cho Mông Trần Tuyết nói: “TuyétNhi. nàng đã gặp qua ngọc này này?”
Mông Trần Tuyết không rõ chuyện gì, tiệp nhận xem xét. kinh ngạc nói: “Cái này… đây không phải là nùa khối ngọc cùa Văn Vũ Chu sao?” Truyện được copy tại TruyệnFULL.vn
“Không phải, hẳn là một nừa khác” Tiêu Bố Y cải chính.
Mông Trần Tuyết sau khi nhìn kỹ thi gật đầu nói: “Đúng vậy, hẳn là nừa khối khác. Chàng từ noi nào tìm được, Văn Vũ Chu Nói hai khối ngọc này nếy thu về, sẽ có một bí mặt lớn, bí mật là cái gì vậy?”