Hai người chỉ cần nhìn thấy nhau là trong lòng sẽ bắt đầu rục rịch.
Cho dù ở lúc nào và ở đâu thì đều sẽ rục rịch, một giây sau chỉ sợ không thể dính vào nhau mà lăn lộn.
Hơn nữa chỉ có lực hấp dẫn với đối phương, còn người khác thì sẽ không có hứng thú gì cả.
Ninh Thư mỉm cười, vì phòng ngừa con rể trăng hoa nên cô phải nghĩ cách để đối phương chỉ hứng thú với con của mình, cô đúng là tận tâm tận lực mà.
Ôi chao, bây giờ Thời Tư Nam vẫn đang bị thương, không biết nó có mang theo vết thương ra trận hay không.
Ninh Thư tắt máy tính đi và bắt đầu tu luyện.
Tịch Mộ Thành chịu tổn thất lớn như vậy thì hắn nhất định sẽ trả thù.
Tu luyện một đêm, Ninh Thư cảm giác vô cùng thoải mái, khi xuống phòng khách thì thấy cha của mình đang nói chuyện với Tịch Mộ Thành.
Cũng không biết ông ấy đang nói gì mà làm cho ánh mắt của Tịch Mộ Thành mang theo sự châm chọc.
Ninh Thư: →_→
Thật lòng mà nói thì Ninh Thư cũng hoài nghi Tịch Mộ Thành là con riêng của lão già này, nếu không tại sao ông ấy lại tốt với Tịch Mộ Thành như vậy.
Thậm chí còn muốn gả cháu gái của mình của Tịch Mộ Thành.
Đã nói người như Tịch Mộ Thành căn bản sẽ không thể trở thành người cho bản thân sử dụng.
Ninh Thư xuống lầu rồi gọi lão: “Cha, hai người đang nói gì vậy?”
Lão gia tử nhìn thấy Ninh Thư thì vừa cười vừa nói: “Chúng ta đang nói mấy chuyện của đàn ông.”
Ninh Thư nghi ngờ nhìn về phía lão và Tịch Mộ Thành.
Lão nhìn thấy ánh mắt của Ninh Thư thì nói: “Chỉ là hỏi xem Mộ Thành có thích cô bé nào không, hai năm nữa là nó đã ba mươi tuổi rồi, cũng đã đến tuổi để lập gia đình rồi.”
Biểu cảm của Tịch Mộ Thành rất thờ ơ, việc cả đời của hắn cũng chưa đến phiên người của Thời gia làm chủ.
Ninh Thư: →_→
Lão già đang thăm dò Tịch Mộ Thành sao, nhưng mà còn lâu hắn mới nói bản thân thích Thời Tư Nam.
Lúc ăn sáng thì Ninh Thư vẫn không ngừng quan sát Tịch Mộ Thành, chỉ thấy hai má của hắn ửng hồng, hiển nhiên là tương đầu tán đã đi vào trong cơ thể, nhưng loại thuốc này còn sẽ từ từ thẩm thấu vào từng ngóc ngách trong cơ thể, sau đó đào rỗng thân thể con người.
Tịch Mộ Thành chống lại ánh mắt quan sát của Ninh Thư, sau đó lạnh nhạt nói: “Chị nhìn em làm gì, hay là chị cũng thích gương mặt của đứa em này?”
Ninh Thư mỉm cười, rồi chắp tay lại: “A di đà phật, những gương mặt trên đời đều là hư ảo, sau này còn lại cũng chỉ là một bộ xương khô mà thôi.”
Tịch Mộ Thành cười lạnh một tiếng.
Ăn sáng xong thì Ninh Thư lập tức lái xe đi làm.
Chỉ là khi cô gặp đèn đỏ, định phanh xe lại thì mới phát hiện không thể thắng được, trong lòng của Ninh Thư cũng đang không ngừng mắng Tịch Mộ Thành là tiện nhân.
Hơn nữa bây giờ còn đang là giờ cao điểm, có rất nhiều người đang đi lại trên đường, nếu như mà xảy ra tai nạn thì ít nhất cô cũng tông phải năm sáu người, hơn nữa xe của cô còn không thể thắng lại.
Nếu như xảy ra chuyện gì thì cô sẽ chịu không nổi.
Cô khiến cho xe của Tịch Mộ Thành xảy ra vấn đề nên giờ hắn muốn trả thù lại cô, Ninh Thư nghi ngờ hắn đều đã động tay chân lên tất cả xe của cô.
Lòng bàn tay của Ninh Thư ướt đẫm mồ hôi, cô đưa cần số về mức thấp nhất, sau đó nhìn xung quanh, cô không thể đâm vào người qua đường cho nên chỉ có thể điều khiển ô tô lao về phía bồn hoa.
Ninh Thư chuyển tay lái, bánh xe ma sát với mặt đất tạo ra những âm thanh chói tai, xe đâm vào vỉa hè một cái rầm, đầu của Ninh Thư cũng đập vào vô lăng, khiến cho cô cảm thấy choáng váng, máu cũng không ngừng chảy.
Bởi vì Ninh Thư đột xuất thay đổi tuyến đường nên các xe phía sau cũng đột ngột dừng lại, làm cho xe này húc vào đuôi xe kia.
Cảnh sát giao thông vội vàng dùng vật cản để vây xung quanh xe của Ninh Thư.
Ninh Thư lau chỗ máu ở trên trán rồi đi xuống xe, nói với cảnh sát: “Tai nạn lần này là do lỗi của tôi, bởi vì bộ phận phanh của xe tôi bị hỏng rồi.”
Xe của Ninh Thư bị lôi đi, còn Ninh Thư thì đến đồn công an để cho khẩu cung, hơn nữa cô cũng đã bồi thường cho những chiếc xe chịu ảnh hưởng ở phía sau.
Dù sao thì cô cũng phải áp chế việc này xuống mức thấp nhất.