– Ngươi muốn bại như thế sao? Được, tác thành ngươi!
Hắn vươn tay phải ra, nhất thời kim quang lóng lánh, hắn đã vận chuyển Phúc Địa Ấn, đánh về đối phương.
Đây chính là một môn thần thông!
Lăng Hàn đã sớm tu luyện Phúc Địa Ấn tới trình độ có thể tùy ý vận dụng, bởi vậy hiện tại dù chỉ dùng tay phải, nhưng sức chiến đấu chỉ thoáng suy yếu một chút.
Hắn phản thủ làm công, khí thế lập tức chiếm cứ chủ động.
Những ngày qua hắn gặp phải Thiên Nhân Cảnh đều là hàng ngũ như Từ Tu Nhiên, Thi Nhị, để hắn cảm giác Thiên Nhân Cảnh rất mạnh. Nhưng hiện tại đổi thành Cổ Chươ ng, hắn nhất thời lại bay lên một loại cảm giác, Thiên Nhân Cảnh quá yếu!
Cổ Chươ ng ở Đông Vực có thể coi như chí cường giả, nhưng sao có thể so với đám người Từ Tu Nhiên.
– Cái gì!
– Chươ ng lão lại bị áp chế! Sao có thể có chuyện đó!
– Trời ạ, cái này nhất định là hoa mắt!
Các cường giả Đông Vực đều kinh ngạc thốt lên, đây cũng quá giả, một tiểu bối Hoá Thần Cảnh lại có thể đè đánh Thiên Nhân Cảnh, hơn nữa này còn là một vị Thiên Nhân Cảnh thành danh đã lâu năm.
Nhân sinh muốn tan vỡ.
Lại một tên cường giả Thiên Nhân Cảnh hừ lạnh nói:
– Hiện tại không phải đơn đả độc đấu, nhiệm vụ của chúng ta là tiêu diệt Đại Lăng triều, hiện tại quốc chủ ở trước mặt chúng ta, Đồ huynh, Mã huynh, Trương huynh, theo lão phu xuất thủ một lượt, diệt tên tiểu bối này.
– Được!
Cường giả Thiên Nhân Cảnh khác dồn dập gật đầu, xác thực, cái này không phải tranh đấu võ đạo, không cần nói quy củ một chọi một gì.
Tổng cộng có bảy tên cường giả Thiên Nhân Cảnh đồng thời đi ra, vây Lăng Hàn lại.
Hổ Nữu nhảy ra nói:
– Nữu bồi các ngươi chơi!
Lăng Hàn cười cợt nói:
– Không cần, ta đến quyết định bọn họ!
Nếu những người này cùng tiến lên, hắn cũng không cần bảo vệ hứa hẹn chỉ dùng một tay gì, Tích Sinh Kiếm rung lên, ánh kiếm trùng thiên.
Quốc thế gia trì, hắn triển khai Huyền Diệu Tam Thiên, nhất thời 3100 ánh kiếm bắn ra, đồng thời vây cả tám Thiên Nhân Cảnh lại.
– Cái gì!
Bọn người Cổ Chươ ng cả kinh, cái này cái này… trên đời sao có khả năng có kiếm pháp bén nhọn như vậy, đồng thời công kích tám Thiên Nhân Cảnh, còn để mỗi người đều có cảm giác vô lực không cách nào chống lại?
Giác ngộ như vậy đã quá chậm, ánh kiếm xẹt qua, tám Thiên Nhân Cảnh ngã xuống, trong nháy mắt chết sạch.
Trong trận doanh Đông Vực, chỉ còn dư lại tĩnh mịch.
Quá mạnh, tại sao có thể có quái thai như vậy, giết Thiên Nhân Cảnh như cắt đậu hủ, chẳng lẽ này là Phá Hư Cảnh?
Làm sao kháng cự? Căn bản vác không được!
Lăng Hàn thu kiếm, lạnh nhạt nói:
– Như thế nào, còn có người muốn đầu hàng, hay chống đối đến cùng không?
Thiên Nhân Cảnh của Đông Vực đã chết sạch, còn lại chỉ là Hoá Thần Cảnh, đối mặt Lăng Hàn như Thiên Thần, đều không có một chút xíu dục vọng chiến đấu. Có mấy người đầu hàng, nhưng cũng có người tuyển chọn chạy trốn, bọn họ không muốn làm tôi tớ.
Hổ Nữu phát uy, thân hóa lôi đình, một trảo một cái, ai có thể thoát thân ở dưới tay của nàng?
Dụ địch thâm nhập, đóng cửa đánh chó, bộ đội của Đông Vực toàn quân bị diệt.
Lăng Hàn chiêu hàng tất cả bọn họ, ở trước mặt tử vong, rất ít người có thể làm được thấy chết không sờn. Lại nói, bọn họ cũng là vâng lệnh xuất kích, không có cừu hận không thể hóa giải gì với Lăng Hàn, vậy hà tất chịu chết chứ?
Lẽ nào thật sự để Trung Châu phong bọn họ làm liệt sĩ sao?
Sau khi quyết định cường giả Đông Vực, lại để bọn họ quay đầu đoạt lại thành thị mình chiếm lĩnh.
—————