Tuy khuôn mặt của Thời Tư Nam đang bị quấn vải nhưng ánh mắt vẫn rất ẩn tình, vừa ngượng ngùng lại vui vẻ.
Ninh Thư lắc đầu, sau đó về phòng mình lấy lọ thuốc bột, rồi khẽ cười một tiếng.
Tịch Mộ Thành nói với Thời Tư Nam vài câu rồi lái xe rời khỏi biệt thự.
Đợi đến khi Tịch Mộ Thành rời khỏi thì Ninh Thư đi xuống bếp, thấy đang hầm gà, cô liền rắc thuốc bột vào bên trong nồi canh.
Sau đó dùng muôi khuấy đều rồi múc một chén canh cho Thời Tư Nam.
Ninh Thư bê bát canh lên trên phòng của Thời Tư Nam.
Bởi vì bị thương ở mũi nên phần da xung quanh mắt của Thời Tư Nam đều sưng lên và tím bầm.
Thời Tư Nam nhìn thấy Ninh Thư nhưng cũng không có ý định lên tiếng chào hỏi.
Ninh Thư cũng không để ý, cô nói với Thời Tư Nam: “Uống một ít canh đi.”
Bát canh này cũng rất thơm, phía trên còn có một ít hành lá, nhưng lại có chút mùi vị của thuốc đông y.
Ninh Thư cầm thìa lên rồi nói: “Đầu của con bị thương, trong này còn có thiên ma, tốt cho vết thương của con.”
Thời Tư Nam uống hết thìa canh kia thì Ninh Thư lại múc thêm một thìa nữa, từ từ mà đút, cuối cùng thì Thời Tư Nam cũng uống hết bát canh đó.
Ninh Thư cầm bát, đứng dựa vào bàn học của Thời Tư Nam, sau đó lén lút đặt một máy nghe lén vào chỗ khuất phía dưới bàn học.
Khi đã dán được thì Ninh Thư lại lạnh nhạt nói: “Không hiểu tại sao mà dạo này khí sắc của mọi người đều rất kém, ông ngoại con thì đau chân nhức eo, chắc là vì còn trẻ đã phải chịu khổ nhiều, sắc mặt của cậu con cũng kém, đoán chừng là thân thể cũng đang khó chịu.”
Thời Tư Nam nghe Ninh Thư nói Tịch Mộ Thành đang không khỏe thì con mắt giật giật, sau đó nói: “Mẹ ơi còn canh không.”
Ninh Thư gật đầu: “Con còn muốn uống nữa sao?”
“Bây giờ thì con chưa muốn uống, có thể để canh lại để tối con uống không.” Khi Thời Tư Nam nói những lời này thì ánh mắt vô cùng ôn nhu.
Ninh Thư ừ một tiếng, đoán chừng là chỗ canh này muốn để cho Tịch Mộ Thành đây mà.
Ông ngoại của cô cũng đang không khỏe đó! Vậy mà Thời Tư Nam lại không thèm quan tâm.
Đến nửa đêm Tịch Mộ Thành mới về đến nhà, sau đó trực tiếp đi về phòng của Thời Tư Nam.
Ninh Thư đang tu luyện Tuyệt Thế Võ Công thì nghe được tiếng mở cửa ở phòng bên cạnh.
Ninh Thư nhanh chóng xuống bếp, sau đó đổ chỗ thuốc bột còn lại vào bên trong nồi canh.
Canh vẫn luôn được ủ ấm, giờ chỉ đợi xem Tịch Mộ Thành có uống hay không thôi.
Ninh Thư làm xong hết mọi việc thì vội vã về phòng của mình, khi cô vừa vào trong phòng liền nghe thấy tiếng mở cửa, hiển nhiên là Tịch Mộ Thành đã đi ra.
Ninh Thư cũng không biết Tịch Mộ Thành có uống canh hay không, nhưng mà nếu như Thời Tư Nam muốn hắn uống thì Tịch Mộ Thành chắc sẽ uống.
Tịch Mộ Thành vất vả như vậy thì kiểu gì Thời Tư Nam cũng sẽ kêu hắn uống canh để bồi bổ thân thể.
Trong lòng lo lắng cho cậu đến như thế cơ mà.
Chẳng mấy chốc mà Ninh Thư nhìn thấy Tịch Mộ Thành cầm bát canh đi vào trong phòng của Thời Tư Nam.
Ninh Thư mở máy tính, đeo tai nghe, muốn biết xem hai người này đang nói cái gì, và Tịch Mộ Thành có uống canh hay không.
Tịch Mộ Thành bưng bát canh vào trong phòng, ngồi xuống cạnh giường rồi nói với Thời Tư Nam: “Để cậu đút cho con uống.”
Thời Tư Nam tỉ mỉ quan sát Tịch Mộ Thành, nhìn thấy lông mày hắn cau lại, giữa hai hàng lông mày mang theo một tia lo âu và uể oải.
Thời Tư Nam cảm thấy trái tim mình như thắt lại, vô cùng chua xót và đau lòng.
Thời Tư Nam nói với Tịch Mộ Thành: “Con không uống, cậu uống đi.”
Tịch Mộ Thành múc một thìa canh đưa đến bên miệng của Thời Tư Nam: “Cậu không uống, Tư Nam uống đi để nhanh chóng bình phục, cậu rất nhớ Tư Nam.”
Những lời này của Tịch Mộ Thành vô cùng ám muội.
Thời Tư Nam nghe được giọng nói của Tịch Mộ Thành thì cảm thấy trái tim mình đập thình thịch thình thịch, nó cảm giác toàn bộ máu đều chảy về phía mũi, giống như là lại sắp chảy máu mũi rồi.
Thời Tư Nam lắc đầu nói: “Con đã uống rồi, đây là con để phần cho cậu, cậu mau uống đi.”
Tịch Mộ Thành nở nụ cười, khiến cho gương mặt của hắn càng thêm đẹp hơn.
“Cậu cảm ơn Tư Nam đã quan tâm đến cậu.” Giọng nói của Tịch Mộ Thành rất trầm thấp gợi cảm: “Con uống một ngụm, cậu lại uống một ngụm.”
Thời Tư Nam không biết phải làm gì, chỉ đành uống trước một ngụm, ánh mắt của Tịch Mộ Thành trở nên thâm thúy, đợi Thời Tư Nam uống xong liền dùng cái thìa mà nó vừa dùng để uống, khi uống canh thì ánh mắt của hắn vẫn luôn nhìn Thời Tư Nam.
Tịch Mộ Thành lè lưỡi ra liếm khóe miệng.
Sắc mặt của Thời Tư Nam càng thêm đỏ, cũng không dám chống lại ánh mắt mập mờ của Tịch Mộ Thành.