Đợi sau khi ba người đi, Minh Thù mới phát hiện zombie không thể nào công kích cô. Hoặc có lẽ là, căn bản không hề công kích cô.
Vì cô động thủ nên zombie mới phản kháng tượng trưng.
Ba người kia vừa đi, zombie lập tức di chuyển sự chú ý, đuổi theo ba người kia.
Minh Thù mang theo thiết côn, nhìn con zombie bên cạnh cô gầm một tiếng rồi chạy đi mất.
“…” Này này, nhìn trẫm đi!
Minh Thù nhìn mình một lần… Là người mà!
Minh Thù cầm thiết côn đã nhuộm máu zombie, tìm một căn phòng an toàn.
Cô không vội tiếp thu ký ức mà lấy hai đồng xu kia ra.
Hình vẽ trên hai đồng xu khác nhau, điều duy nhất giống nhau là hình vẽ đều lung tung cả.
Hai đồng xu đều có một lỗ nhỏ.
Minh Thù dựa theo lời Kỳ Ngự nói, thử khởi động đồng xu.
Đáng tiếc đồng xu không phản ứng chút nào.
Bước đi của cô không hề sai, nhưng tại sao không có biện pháp khởi động?
Thử hai lần, Minh Thù đã từ bỏ, cô tìm sợi dây đeo đồng xu vào cổ.
Tiếp thu ký ức trước, đợi có thời gian hẵng nghiên cứu.
–
Nữ chính giả của thế giới này tên Lương Tuyền. Lúc đi tới mạt thế, Lương Tuyền đột nhiên phát hiện thế giới của cô giống với thế giới của một quyển tiểu thuyết cô đã từng đọc.
Mà cô lại là nữ phụ độc ác trong cuốn tiểu thuyết đó, cuối cùng chết thảm dưới tay zombie.
Để xoay chuyển kết cục này, Lương Tuyền bắt đầu phản nghịch.
Nguyên chủ tên Hạ Vị, giới tính nữ, bậc zombie.
… Dường như có chỗ nào không đúng.
Hạ Vị là một con zombie biết suy nghĩ, dùng thuật ngữ chuyên nghiệp mà nói, cô là vua zombie.
Hạ Vị cũng không biết tại sao mình phải biến thành như vậy.
Trước mạt thế, cô chỉ là một học sinh bình thường.
Lúc mới vừa biến thành zombie, cô không phát hiện, chẳng qua chỉ cảm thấy hơi khác người một tí nhưng hầu như con người không phát hiện cô kỳ lạ.
Cô sẽ không làm thương tổn con người, thậm chí sẽ bảo vệ con người.
Mãi đến khi gặp phải Lương Tuyền.
Lương Tuyền biết nguyên chủ là vua zombie. Hạ Vị có suy nghĩ của con người, bởi vì biến thành zombie nên chỉ số IQ không cao, bị Lương Tuyền lừa đủ đường.
Lương Tuyền dựa vào Hạ Vị để kiếm tiếng tăm, cho dù ở căn cứ, Lương Tuyền cũng vô cùng nổi bật, được người khác kính trọng.
Không gian sinh tồn của con người càng lúc càng khó khăn, lúc căn cứ cần nghiên cứu cách giải quyết zombie, Lương Tuyền đã bán đứng Hạ Vị.
Cô là vua zombie, cung cấp nghiên cứu cho phòng thí nghiệm, giá trị nghiên cứu rất lớn.
Hạ Vị không hiểu tại sao mình bị phản bội, sau khi chạy thoát thì tiến vào con đường làm Boss.
Dẫn dắt zombie đánh căn cứ, đấu trí so dũng khí với con người nhưng cuối cùng vẫn bị bắt, chết thảm trên bàn mổ.
Nhận hết cốt truyện, Minh Thù cảm giác nhất định phải nói câu chửi.
Đến mạt thế đã rất khó khăn, còn biến thành zombie.
Zombie con khỉ!
Ăn gì?
Gặm zombie sao?
Zombie dễ gặm sao?
Minh Thù nhìn zombie bay bay ngoài cửa sổ…
Đây thật là một câu chuyện bi thương.
Trẫm có thể phải chết đói.
Minh Thù ủ rũ cúi đầu rời phòng.
Hiện tại cô là zombie, ra ngoài sẽ không bị bao vây.
Gặp con người, họ cũng xem cô là đồng loại.
Cho nên không có gì phải sợ.
Minh Thù đi ra ngoài, những zombie bay bay bên ngoài ngửi ngửi người cô, sau đó coi như không có chuyện gì xảy ra rời đi.
Có thể ăn đồ ăn của con người không?
Có tiêu hóa được không?
Không thể tiêu hóa cũng tốt hơn chết đói!
Minh Thù nghĩ như vậy, huýt sáo với hai con zombie trước mặt.
Hai zombie hành động chậm chạp, nghe tiếng động, một lát sau mới di chuyển qua.
Một giây kế tiếp, đột nhiên bọn họ như tên rời cung, chạy nhanh tới.
“Đi tìm cho ta một tí thức ăn của con người.”
Zombie ngoẹo đầu, tựa hồ không hiểu lời Minh Thù nói.
Minh Thù chỉ chỉ túi chứa thức ăn bẩn thỉu trên mặt đất: “Ăn, thức ăn.”
Hai zombie liếc nhau, tản ra hai bên.
Chẳng được bao lâu, hai Zombie cầm một đống đồ vật trở về.
Một đống đồ lộn xộn, Minh Thù tìm mãi cũng không tìm được thức ăn.
Ngược lại có một con zombie khác đang cầm một khối thịt đầy máu đưa cho Minh Thù.
Mùi máu tươi rất nặng, Minh Thù nhảy lên xe bên cạnh, ghét bỏ không ngớt: “Đem đi.”
Cái này là thịt người đó!
Zombie khó hiểu, đây là thức ăn bọn họ thích nhất, vì sao vua không thích?
Zombie thấy Minh Thù thực sự không muốn, lập tức giải quyết đống thịt.
Minh Thù: “…”
Về sau cô sẽ làm bạn với những thứ “đáng yêu” này rồi.
Thật là đói!
Thuốc đâu thuốc đâu.