Hiệt Lợi hòi: “Nàngđã dò xét rõ nơi bọn họ chỗ ẩn thân?”
“Bọn họ hành tung quỷ dị, ta chỉ biết bọn họ đích xác là ờ Lăng Đặc sơn dư mạch hoạt động, nơi đó đã tiệp cận Xích Tháp..
“Hắc ám thiên sứ không phải hoạt động tại đó sao?” Hiệt Lọi hỗi.
“Tiêu Bố Y đối với Hắc ám thiên sứ có công, chỉ sợ bọn họ sẽ cùng một hội” Khả Đôn lo lắng nói.
Hiệt Lợi cả giận nói: “Đây là khối u ác tính của thảo nguyên, ta sẽ đem bọn chúng cắt bỏ!”
Khả Đôn đề nghị nói: “Tiêu Bố Y vì cầu không kinh động ta và người, người đi vào thảo
nguyên tuyệt sẽ không nhiều, bọn họ chỉ chừng mấy trăm người gì đó. nếu trao đồi sau khi Ngu Thế Nam, Áo Xạ Thiết, ổn thòa sẽ xuôi nam”.
“Con đường xuôi nam ta đã sớm phái trọng binh gác. Nếu gặp gỡ, sẽ giết không tha” Hiệt Lọi nói.
“Nhưng những người này rất thích hư hư thực thực, hắn mục đích tuy là xuôi nam, nói chắc chắn thì là đánh lạc hướng, trước cầu đi về phía bắc, sau đó mới theo đường vòng mà về. Ta đã phái người phong tòa địa vực Xích Tháp, tranh thù muốn đem bọn họ vây hàm chết ờ trong Lăng Đặc quần sơn!”
Hiệt Lợi gật đầu, “Không giết bọn họ. khó mà giải mối hận trong lòng cùa ta. Lần này ta cũng không tiếc tĩã giá, Bắc Chu dư nghiệt, không bằng một lần thanh trừ, Khả Đôn, ý cùa nàng thế nào?”
Khả Đôn nói: “Khả Hãn cao kiến, ta đang có ý này, chi trông mong lần này có thể diệt uy phong của Tiêu Bố Y, lại diệt trừ Hắc ám thiên sứ, thảo nguyên sau khi đại định, Khả Hãn mới có thể tận tâm xuôi nam”.
Hiệt Lợi cười lớn nói: “Mượn lời may mắn của nàng. Khả Đôn, ta đi Lăng Đặc sơn trước xem động tĩnh, sự tình ờ đây, giao cho nàng xử trí”.
“Bọn họ nếu không phục? Thời gian gần đây thảo nguyên có một lòi đồn đãi, nói Khả Hàn nghịch thiên làm việc, chọc giận trời xanh, lúc này mới rơi xuống tuyết lớn” Khả Đôn hỏi, bọn họ đương nhiên chính là chỉ các tù trường tới đây.
Hiệt Lợi hừ lạnh nói: “Nàng không vội nói cái gi, ghi nhớ kẻ nào phản đối nhiều nhất, đến lúc đó… giết không tha! Về phẳn A Sừ Na… giữ lại đã không có tác dụng gì!” Hiệt Lọi ra hiệu, sắc mặt âm độc, xoay người ròi đi.
Khả Đôn thấy Hiệt Lợi biển mất không thấy, giận dữ nói: “Vì sao những người này. luôn chữ giết không ròi miệng?” Ánh mắt roi vào trên thi thể Lưu Văn Tình, Khả Đòn vẻ mặt phức tạp. chậm rãi ngồi xổm xuống.
Lưu Văn Tĩnh tuy là thất khiểu chảy máu, từ trạng cực thảm, nhung Khả Đôn không có nừa phần sợ hãi, lẩm bẩm nói: “Văn Tĩnh, những hán tử thô mãng thảo nguyên này, vĩnh viễn không hiểu lòng ta bằng chàng. Đáng tiếc… ta không biết chàng khi nào sẽ đến. khi nào phải đi. Ta đã không có tin tường lưu lại lòng chàng, thi sẽ không lưu lại người chàng”.
Khả Đôn cười nói: “Như vậy ta ít nhất mỗi đêm cũng có thể biết, chàng rốt cuộc đang làm gì? Chàng có biết, lúc trước khi chàng rời ta đi, ta đã trải qua bao nhiêu đêm không ngù? Chàng đương nhiên rất hiểu ta, có phải không?”
Nàng lẩm bẩm tự nói, trong u oán trong matig theo oán độc thắm thiết.
Cái này đúng là không gì độc bằng lòng dạ đàn bà, Lưu Văn Tình con mắt trợn thật to, tựa như một khắc khi sắp chết, mới biết được lòng cùa phụ nữ sâu như đáy bể cũng không sai chút nào.
Đáng tiếc, đã muộn!
***
Khế Qua đã đến bắc Lăng Đặc sơn. xem tại TruyenFull.vn
Tròi băng đất tuyết, gió táp tới, tuyết tấp vào mặt, lạnh lẽo khó tả. Khế Qua là người Đột Quyết cho dù đã quen với loại khí hậu này. nhưng cũng cực kỳ khó chịu, lúc này mang binh trao đổi con tin, cũng là chuyện đi hành xác. Nhưng Khả Hàn có lệnh, cho dù có núi đao biển lùa cũng phải đi, Khế Qua trong lòng mắng chùi con mẹ nó, rồi nhìn quanh mọi noi, chỉ thấy được một mảng trắng xoá, xa xa Lăng Đặc sơn liên miên không dứt, như bạch long xoay quanh, súc lực muốn ròi mặt đất mà bay lên, phá tan không trung.
Khế Qua thân là cốt Đô Hậu, địa vị trên Thiên phu trường, không tính là nhân thủ đắc lực nhất, nhung đối với tâm tư cùa Hiệt Lọi cũng biết sơ lược. Hiệt Lợi đã bảo hắn dẫn binh tiến đến. dụng ý chính là rõ rành rành. Ngoài sáng chính là bảo vệ Áo Tư La. nhung ý tứ trong tối chính là, sau khi cứu Áo Tư La, đối với người bắt cóc chém tận giết tuyệt!
Nhưng dãy núi mênh mông này, hắn đi nơi nào mà tìm kiếm? Đang vô sách, tÌLÌ có binh sĩ kêu lên: “Cốt Đô Hầu. mặt này có vắn đề!”
Khế Qua quay đầu trông qua, chỉ thấy được dãy núi phía Tây bốc lên một luồng khói đặc. bay thẳng lên trên, thẳm nghĩ chẳng lẽ là noi trao đổi Tháp Khắc?
Sườn núi không thấp, cộng thêm tuyết đọng băng cứng, rất là khó leo. Khế Qua đến dưới núi đã nhíu mày, phân phó mọi người tại chân núi bộp chăt yếu đạo. nếu có kẻ địch xuống, giết không tha. Rồi điểm chừng tiăm người thân thủ nhanh nhẹn, mang theo Ngu Thế Nam, Áo Xạ Thiết leo về phía sườn núi.
Trải qua vất vả, mọi người cuối cùng đã tới sườn núi, chỉ thấy được nơi đó có một khoảng bằng phẳng, đang đốt một đống lùa lớn, bên cạnh đống lừa đang ngồi ba người, một người đung nhan già nua, lại bễ nghễ tứ phương. Hai người khác tướng mạo binh thường, không để cho người khác chú ý, nhưng trời đông giá rét, ăn mặc cũụg không kín đáo, toàn thân tòa ra sự dũng mành.
Người lớn tuổi chính là Hộc Luật Thế Hùng, hai người kia là Lam Lan cùng ân Vũ Sơn.
Trên một thân cây sau đống lùa, cột đúng là Áo Tư Lạ ! ( V
Ba người trong khi ngồi, vô hình trung đem Áo Tư La vây ở trong, thấy chừng trăm người leo lên, không có sợ hãi, vẫn thong dong tự nhiên. Có người cao giọng hoan hô nói: “Tháp Khắc!” muốn cời dây thừng trên người Ắo Tư La, thi người lớn tuổi nói: “Đứng lại!”
Quân Đột Quyết ngạo mạn quen, làm sao mà chịu nghe, hai người chạy tới, xem ba người như không có gì. Hộc Luật Thế Hùng cười lạnh một tiếng, thân hình lóe lên. đã đến trước mặt hai binh sĩ Đột Quyểt.
Hai binh sĩ Đột Quyết chi cảm thấy một hồi gió lạnh, không đợi thấy rò, một người đã bị nắm chặt cổ, lăng không bay ra ngoài, phành một tiếng đầu đã đâm vào trong băng cứng, máu văng khắp noị. Một người khác mới định vươn tay ra, thì ngực đã bị người bắt lấy, chỉ cảm thấy đẳng vân giá vũ, oa oa kêu to, bay về phía dưới núi! Chờ ngà xuống, lăn lông lốc nhanh như chợp, mắt thấy không thể sống.
Quân Đột Quyết khẽ giật mình, đều đã ngừng lại.
Khế Qua trong lòng lạnh lẽo, hắn tự xưng là thân thù kiện tráng, là dũng tướng dưới trướng Khả Hàn, nhưng so với Hộc Luật Thế Hùng thì ra tay quả thực chậm như bà lào tám mươi vậy.
Ngơ ngần chi một lát, người Đột Quyết phi thường hung hàn, còn có người không sợ chết xông lên trước, trường mâu muốn đâm đến. Lam Lan rút lui. ân Vũ Sơn lên. ân Vũ Sơn nhìn như chất phác như núi, nhung vừa xông tới, lại như mãnh hồ xuống núi. Những trường mâu kia đâm qua, lại không có nừa điểm đọng được tới hắn. Nhưng đơn đao cùa hắn lóe lên. chi một lát đã chém giết bốn người.