Thư lý Lưu không có trả lời thư ký Nguyễn, chỉ nhìn hiệp nghị trong tay một cái, lại thở dài một hơi, lại nhìn cửa văn phòng một cái, lúc này mới nhấc chân rời khỏi.
Lúc này, nước C.
Trước đó Nguyễn Hạo Thần đã lên tiếng, không nhìn thấy người của anh bình an vô sự quay lại, tất cả mọi người có mặt đều không được rời khỏi, cho nên người của đối phương có mặt tại hiện trường, ai nấy đều thấp thỏm.
Bọn họ sợ thả người rồi, đến lúc đó Nguyễn Hạo Thần không tha cho bọn họ, bọn họ sợ thủ đoạn của Nguyễn Hạo Thần.
Cho nên, hồi nãy có một người bởi vì quá căng thẳng, quá sợ hãi mà cây súng trong tay không cẩn thận cướp cò, nhưng cũng may không có làm ai bị thương, cục diện cũng bị Nguyễn Hạo Thần khống chế rất nhanh.
Sau khi khống chế cục diện, Nguyễn Hạo Thần nghĩ đến cuộc gọi của thư ký Lưu hồi nãy, lại nghĩ đến Tô Khiết vẫn còn đang ở trong văn phòng của anh, đôi con ngươi đột nhiên khẽ lập lòe.
Sau đó anh nhanh chóng lấy điện thoại ra, tìm số điện thoại của Tô Khiết, gọi qua đó.
Tô Khiết lúc này đang yên lặng đợi ở trong văn phòng của Nguyễn Hạo Thần, điện thoại của cô lại đột nhiên reo lên, Tô Khiết lấy điện thoại ra, nhìn thấy tên của Nguyễn Hạo Thần trên màn hình hiển thị, đôi con ngươi cô liền nhanh chóng loé lên một cái, sao anh lại gọi điện thoại tới?
Anh còn có chuyện gì sao?
Tô Khiết nhìn chằm chằm vào điện thoại, do dự một hồi, hồi nãy thư ký Lưu đi làm thủ tục ly hôn rồi, lúc này anh đột nhiên gọi cho cô là có chuyện gì?
Tô Khiết nghĩ ngợi, quyết định nghe máy.
Chỉ là, tay của cô vừa ấn vào nút nghe máy thì chuông điện thoại đột nhiên ngừng lại.
Tô Khiết nhìn điện thoại, đôi con ngươi khẽ lập loè, sao lại cúp rồi? Gọi lộn rồi sao? Hay là xảy ra chuyện gì rồi? Cô có cần gọi lại không?
Tô Khiết nghĩ, hay là cô gọi đi hỏi thử xem, lỡ như anh thật sự có chuyện gì thì sao?