“Môi trường nhà này của anh cũng khá được, thiết kế cũng gần giống với khu nhà của tôi.”
“Vậy sao? Em ở khu nào?”
“Tôi ở khu Cẩm Giang, ở đó cũng gần công ty, tôi cũng vì muốn tiện. Vì dù sao sau khi tốt nghiệp xong cũng phải đi làm luôn và có lẽ công việc cũng khó đổi nên tôi muốn chọn một nơi gần một chút.”
“Anh… chỗ này của anh cũng là khu Cẩm Giang.”
Ôn Mạc Ngôn hơi kích động, anh quay đầu lại nhìn Bạch Thư Hân.
Bạch Thư Hân nghe vậy thì hơi kinh ngạc.
Chẳng lẽ lại trùng hợp như vậy sao? “Anh ở nhà bao nhiêu?”
“603, còn… em?”
“Tôi… 604? Không phải chứ?”
Bạch Thư Hân lập tức đứng dậy, rút thẻ ra vào từ trong túi quần ra rồi đẩy cửa ra ngoài.
Cô thử lại, đúng là mình ở nhà 604, hôm qua cô vừa mới chuyển đến đây, ấn tượng của cô vẫn chưa được rõ ràng lắm.
Trời ạ!
Cô và Ôn Mạc Ngôn lại là hàng xóm sao?
Ôn Mạc Ngôn nhìn thấy nhà cô bừa bãi, lộn xộn thì cười và nói: “Em vừa chuyển vào à? Chẳng trách hôm qua anh hỏi em nhà mới ở đâu, em nghĩ một lúc lâu cũng không nghĩ ra. Hôm qua lúc ban ngày anh ở biệt thự với Cố Cố, nếu như anh về sớm một chút thì nói không chừng còn có thể giúp em chuyển nhà.”
Bạch Thư Hân đứng ở sau lưng của Ôn Mạc Ngôn, hiếm khi cô nghe thấy Ôn Mạc Ngôn có thể nói được lưu loát một câu hoàn chỉnh như vậy.
Bây giờ cô mới phát hiện ra giọng nói của Ôn Mạc Ngôn rất dễ nghe, rất thanh nhã và trong sáng, giống như âm thanh của đàn cello vậy, hơi trầm thấp một chút nhưng cảm giác vô cùng tuần tự có lớp lang.
Một giọng nam trung vô cùng dễ nghe, không cao cũng không thấp, ở một mức vừa đủ. Đến khi âm thanh rơi vào tai, màng nhĩ khẽ rung động, thực sự âm thanh vô cùng hay.
“Em có cần giúp không? Anh là một trợ thủ đắc lực.”