“Nếu muốn sinh, vậy anh sẽ bảo vệ tốt cho hai mẹ con em, còn nữa về phương diện đó anh không biết tiết chế, cũng không biết động tác nào sẽ gây thương tổn đến em, cho nên càng cần tỉ mỉ lắng nghe một chút.”
“Chậc…”
Bộ dạng nghiêm trang lái xe đó, anh có suy nghĩ cảm nhận của em không thế?
Hứa Trúc Linh xấu hổ đỏ bừng mặt.
Một ngày hai tiết học, một tuần lên ba ngày.
Bài học hôm nay coi như kết thúc rồi.
Đến lần sau, người ít hơn chút, cũng xuất hiện một một vài gương mặt mới, chắc là lớp bao danh sau.
Cô nhìn thấy chỗ kế bên đổi người, là một cô gái dẫn theo một người chuẩn bị sắp làm mẹ đến học.
Cô gái này tầm mười tám chín tuổi, người đến là chị dâu của cô gái ấy, anh của cô gái ấy rất bận, cho nên không không có thời gian qua.
Cố Thành Trung vừa ngồi kế bên cô gái ấy, dù sao chung quanh cũng đều là nữ, người chồng cần phải đi làm, cũng không thể lần nào cũng đi cùng vợ đến đây.
Có người thì mẹ chồng đi cùng, người thì em vợ đi cùng.
Cố Thành Trung thì ngược lại, trước lạ sau quen, sét đánh cũng không thay đổi mà đi cùng cô.
Mọi người ai cũng biết vợ chồng họ, yêu là yêu thương nhau, ai cũng âm thầm bàn luận sôi nổi, nói Cố Thành Trung cưng chiều vợ, danh bất hư truyền.
“Cái đó, chào anh, tiết trước có việc nên không đến được, không biết tiết trước giảng dạy nội dung gì ạ, anh có thể cho tôi mượn sổ ghi chép xem chút không ạ?”
Cô gái ấy làm bộ đáng thương nói, đôi mắt sáng long lanh vô tội nhìn Cố Thành Trung.
Cố Thành Trung cũng không nghĩ nhiều, đưa cuốn sổ ghi chép qua.
Cô gái ấy vui mừng nhận lấy, nhanh chóng lật ra chép lại.
Khi trả cuốn sổ ghi chép cô gái ấy nói: “Anh là… Ngài Trung đúng không ạ, tôi tên là Trần Minh Ngọc, rất vui được quen biết anh”
Cố Thành Trung khẽ gật đầu, cũng không nói câu dư thừa nào, lấy lại quyển sổ, chuyển tâm nghe giảng.
Hứa Trúc Linh cảm thấy tiết này không phải là để cô học mà là để Cố Thành Trung học.
Cô còn tưởng là mình lên lớp mẹ bầu thì tình thần cô nhất định sẽ rất phấn chấn, nhưng không ngờ là bệnh cũ cũ của cô không sửa được, vừa nhìn thấy bản đen, máy chiếu hình, thì cô bắt đầu mệt rã rời buồn ngủ.
Lúc ở nhà cô ngủ không ngon, bởi vì nữa đêm sẽ buồn nôn, tới chỗ này tiêu mất mấy trăm triệu, đặc biệt tới để bổ sung giấc ngủ.
Cô đến để bổ sung giấc ngủ, Cố Thành Trung đương nhiên cần nghiêm túc nghe giảng bài rồi.
“Vợ… Vợ anh ngủ rồi kìa”
Trần Minh Ngọc nói.
“Thấy rồi không biết nói nhỏ tiếng chút? Đừng làm ồn đến cô ấy”
Cố Thành Trung không biết điều nói.
Trần Minh Ngọc trong chốc lát cứng họng lại.
Bên cạnh có một người đàn ông đẹp trai như thế, cô ta sao lại không động lòng.
Khi lần đầu tiên nhìn thấy Cố Thành Trung, lòng thầm hứa hẹn, trái tim nhỏ loạn nhịp.
Giọng nói khàn khàn của anh càng thêm nam tính, thẩm chí rất hấp dẫn, nghe vô cùng hay.
Trước đây chỉ có thể thấy trên tivi, còn bây giờ…
Người thật so với trên tivi, tạp chí, còn đẹp trai hơn gấp ngàn gấp vạn lần.
Chỉ đáng tiếc… Sớm như thế đã kết hôn rồi!
Cái người ngủ như heo kia, sao có thể xứng là bà Cố chứ, sao có thể xứng với anh.
Trong lòng cô ta vô cùng bất mãn, thời lượng bốn mươi phút của tiết học, ánh mắt cô ta vẫn luôn lén lút ngắm nhìn đánh giá người đàn ông bên cạnh.
Cuối cùng đợi đến khi tan lớp, thấy vừa nói hết giờ, Hứa Trúc Linh lập tức tỉnh dậy, ngay cả cô cũng không hiểu được.
Có thể… Do bệnh chung.
Cô xoa xoa đôi mắt buồn ngủ, phát hiện mọi người đều đứng dậy hoạt động cơ thể, mới biết là đã tan học rồi.
Cô vỗ nhẹ sau ót: “Tiêu rồi, một tiết học mấy triệu, tiêu trắng rồi”
“Anh đã ghi nhớ lại rồi, có một số bữa ăn dinh dưỡng, còn nữa vận động trước khi ngủ, tôi nay anh bổ cặp cho em”“
“Còn mày là dẫn anh đi cùng.”
Hứa Trúc Linh thở phào nhẹ nhõm.
Cô đứng dậy, cảm giác cổ rất mỏi.
Dù sao ngủ một tư thế quá lâu, cổ đương nhiên thấy không thoải mái.
Cố Thành Trung thấy vậy, giúp cô nắn bóp cổ và bả vai nói: “Lần sau mang cho em một cái gối ngủ hay thảm gì đó, tránh em bị trặc cổ hay gì đó.”
“Em ngủ gục, sao anh không gọi em dậy?”
“Buổi tối em ngủ không ngủ, bàn ngày không bổ sung giấc ngủ, há chẳng phải khiến mệt chết sao?”
“Em có thể ngủ bù vào những giờ khác…”
“Em một khi lên là buồn ngủ, thời gian khác giống như con gà nhảy nhót vậy, còn mong em ngủ sao?”
Cố Thành Trung quá hiểu vợ của mình, vừa nói là chung tim cô.
Hứa Trúc Linh nhất thời xấu hổ, ngượng ngùng hận không thể tìm cái lỗ để chui xuống.
“Cái đó, chị Linh, rớt chô cô một ly nước nóng.”
Hứa Trúc Linh nghe thấy tiếng này, ngẩng mi mắt lên nhìn, cô gái thanh tú trang điểm nhẹ nhàng, nhìn cũng xinh, lúc này tự cười ngọt ngào với chính mình, người tốt không đến, người đến không tốt, có gì đó gian trá!