Cuối cùng Ninh Thư chọn một phương thuốc khá là bỉ ổi, đó là tương đầu tán.
Ninh Thư mua các nguyên liệu như: thanh mộc hương, xạ hương và lưu huỳnh.
Sẽ cho hai người biết thế nào là làm tình, thế nào là tình yêu đích thực.
Ninh Thư nhét những thứ này vào trong túi, mang tới công ty để làm.
Ở một diễn biến khác, Ninh Thư đồng ý cho Thời Tư Nam không phải học ở trường quản lý theo kiểu quân đội, Tịch Mộ Thành liền dẫn Thời Tư Nam tới trường rút học bạ, chuyển về trường cũ.
Cô giáo chủ nhiệm của Thời Tư Nam gọi điện thoại hỏi ý kiến Ninh Thư.
Ninh Thư nhận được điện thoại của cô giáo chủ nhiệm thì trợn trắng mắt, nhàn nhạt nói: “Tùy họ, muốn làm gì thì làm.”
Ninh Thư cúp điện thoại, tiếp tục công cuộc tán thuốc thành bột.
Tất cả nguyên liệu đã tán thành bột hết rồi, bây giờ chỉ còn thiếu một thứ đó là tóc của Tịch Mộ Thành và Thời Tư Nam.
Phương thuốc bên trong này có bóng dáng của phép thuật.
Chập tối, Ninh Thư tan làm, trở về biệt thự thấy phòng khách trống trải không một bóng người liền định bụng đến phòng của Thời Tư Nam lấy tóc của con bé.
Ninh Thư vặn nắm chốt cửa, cửa khóa trái rồi. Ninh Thư loang thoáng nghe được bên trong có tiếng người nói chuyện. Ninh Thư dán người lên cửa nhưng vẫn không nghe rõ.
Ninh Thư dứt khoát nằm rạp xuống đất, nghe ngóng qua khe cửa.
Lần này trái lại nghe rõ hơn nhiều, chỉ có điều…
“Cậu, thật sự không được đâu, không được…”
“Cháu đúng là tiểu yêu tinh giỏi dày vò người khác.”
“Cháu có biết đây là đang đùa với lửa không hả!”
“Đừng có động đậy, còn ngọ nguậy cậu không dám đảm bảo sẽ xảy ra chuyện gì đâu.”
“Tự cháu khơi mào lên ngọn lửa thì tự cháu phải dập lửa.”
“Cậu…”
Ninh Thư: (╯°Д°)╯︵┻━┻
Cò đậu cành me, bỗng nhiên nghe được trích đoạn tổng giám đốc bá đạo chuẩn đét tới từng micrô mét trong tiểu thuyết ngôn tình, da gà da vịt trên người Ninh Thư đều nổi lên sạch sẽ.
Thử hỏi bên trong là cảnh tượng ướt át tới mức nào?
Ninh Thư cảm giác hai mắt và hai lỗ tai của mình như bị người ta nghiến răng nghiến lợi đổ vào mười lọ tương ớt, lại còn là loại tương làm từ thứ ớt ma quỷ biến hình nữa chứ.
Ninh Thư giơ chân đạp cửa, Thời Tư Nam trong phòng liền sợ hãi đẩy Tịch Mộ Thành ra.
Thời Tư Nam gấp gáp hỏi: “Ai thế?”
“Mẹ đây, mau mở cửa ra.” Ninh Thư quát.
Sắc mặt Thời Tư Nam bỗng chốc trắng bệch, nhỏ giọng nói với Tịch Mộ Thành: “Cậu, mẹ con tới rồi, cậu có thể trốn đi không?”
Tịch Mộ Thành mím môi, đứng bất động, Thời Tư Nam vươn tay đẩy Tịch Mộ Thành về phía phòng tắm.
“Con van cậu đấy, trốn đi có được không? Mẹ con mà biết cậu ở trong phòng cháu thì hai người lại gây gổ với nhau cho mà xem.” Thời Tư Nam gấp đến độ mặt đỏ rần rần.
Tịch Mộ Thành cúi đầu xuống nhìn đôi môi đỏ tươi của Thời Tư Nam lúc khép lúc mở, con ngươi liền thẫm lại, nói: “Cháu sợ cậu bị thương đến vậy hả?”
Đối diện với câu hỏi thẳng thắn của cậu mình, Thời Tư Nam đỏ mặt phủ nhận: “Con là sợ mẹ con nổi giận, chứ ai mà thèm lo cậu có bị thương hay không.”
Tịch Mộ Thành đứng yên bất động, mặc cho Thời Tư Nam đẩy thế nào cũng không chịu đi.
“Cậu không trốn, sao cậu phải trốn?” Tịch Mộ Thành hờ hững nói.
Thời Tư Nam cuống đến độ không biết phải làm thế nào, mẹ cứ ở bên ngoài đập cửa, cậu thì cứ khăng khăng không chịu trốn đi.
“Cậu, xin cậu đấy, đúng là con lo cậu bị thương đấy, cậu mau trốn đi. Mẹ mà biết quan hệ giữa cậu và con chắc sẽ đánh chết con mất.” Thời Tư Nam sốt ruột nói với Tịch Mộ Thành.
Tịch Mộ Thành lạnh lùng nói: “Chị ta không dám làm gì cháu đâu. Người của cậu thì không ai dám động tới. Cậu bảo vệ cháu.”
“Đúng vậy, cậu bảo vệ con nha.” Thời Tư Nam đẩy Tịch Mộ Thành vào phòng tắm rồi đóng cửa lại, tiếp đó sửa sang lại quần áo trên người, hít một hơi thật sâu rồi mới ra mở cửa.
Thời Tư Nam mở cửa ra liền nhìn thấy vẻ mặt lạnh băng Ninh Thư khiến ngực nó run rẩy một trận, cảm giác mẹ đã thay đổi thành một người mà mình không thể nhận ra nữa rồi.
Không còn đối xử với mình dịu dàng như trước.
Ninh Thư đi vào trong phòng, quét mắt nhìn khắp phòng một lượt, nhìn thấy trên gối có mấy sợi tóc của Thời Tư Nam, Ninh Thư liền vê lấy sợi tóc.
Thời Tư Nam có chút kinh ngạc nhìn Ninh Thư: “Mẹ, mẹ làm gì thế?”
“Không có gì, còn một người nữa đâu rồi?” Ninh Thư hỏi: “Mẹ nghe thấy có tiếng hai người nói chuyện trong phòng.”