Chỉ sợ là khắc sâu trong xương!
Lăng Hàn chấn kinh không phải thân thể của Thi Đại có thể nhớ một bộ trận pháp mấy trăm ngàn năm, mà là Mã Đa Bảo chế tác Tích Sinh Kiếm này.
Người này mạnh… quả thực giận sôi a!
Có thể làm cho một cường giả khắc ký ức một bộ trận pháp vào cốt tủy, nói khó nghe một chút, không phải sợ đến tận xương tủy sao? Như vậy, Mã Đa Bảo có thể chế tác trận pháp này sẽ đáng sợ dường nào?
Trận pháp đại sư đệ nhất thiên hạ, hoàn toàn xứng đáng!
Chẳng trách hắn có thể xếp thứ nhất trên Võ Đạo Thạch, bễ nghễ thiên hạ, xác thực không phải khẩu khí lớn, mà là thật rất mạnh mẽ.
Có điều, đây rốt cuộc là trận pháp gì?
Oanh, xương tay thủy tinh đã triệt để kích hoạt, hóa thành một cánh tay nhỏ dài, trông rất sinh động, dù cho chỉ là một cánh tay, nhưng lại làm say lòng người, như một vị Thiên Tiên tuyệt sắc.
Nhưng hiện tại bàn tay ngọc kia lại lớn như núi, đập tới Lăng Hàn.
Không có hoa chiêu gì, chỉ có ý chí võ đạo khủng bố lộ liễu, tỏa ra phách khí ngoài ta còn ai.
Cái gì cũng không ngăn được, ta đánh tan tất cả!
Tích Sinh Kiếm tỏa ra hào quang, hơn một vạn trận văn toàn bộ phát sáng, vèo, nó thoát ly tay của Lăng Hàn, tự mình lên không, đối lập với cánh tay ngọc kia.
Hai người đối đầu, kiếm đánh vào lòng bàn tay, bắn ra ánh sáng kinh thiên diệu địa, khiến người ta lóa mắt.
Hào quang qua đi, chỉ thấy Tích Sinh Kiếm đang ác chiến với tay ngọc, không ngừng kích đấu, bắn ra kình khí đáng sợ. Lăng Hàn vội vàng kêu tất cả mọi người lại, lấy Băng Long Oanh Địa Trận che chở, nếu bị kình khí đánh trúng, tuyệt đối là tan xương nát thịt.
Thi Đại lắc đầu, chủ động ngưng chiến, thu xương tay thủy tinh lại, nói:
– Mười chiêu đã qua, ta không giết được ngươi!
Lăng Hàn chiến ý hừng hực nói:
– Thi huynh, chờ lần sau giao thủ với ngươi, là giao thủ chân chính!
Thi Đại ôn văn nhĩ nhã, trên mặt mang theo nụ cười, cũng không có thất ý gì, có vẻ cực kỳ rộng lượng. Hắn nói:
– Vậy ngươi phải tu luyện nhanh lên một chút, cửa ải Phá Hư Cảnh này không phải dễ vượt qua, ta cũng bởi vì có tiền thân, mới không trở ngại nhảy qua, bằng không… rất khó!
Ngay cả hắn cũng nói rất khó, có thể thấy cửa ải này không phải dễ đạt đến.
Lăng Hàn cười nói:
– Lần này được Thi huynh mời uống trà ngon, lần sau ta mời ngươi uống rượu ngon.
Thi Đại không khỏi mỉm cười:
– Tuy ta không uống rượu, nhưng sẽ vì ngươi phá lệ một lần.
– Xin mời!
– Xin mời!
Thi Đại quay người, bước ra một bước, đã ở bên ngoài mấy dặm.
Sau sinh tử ác chiến cũng có thể khách khí như thế, đây là lần đầu tiên trong đời Lăng Hàn. Có điều Thi Đại này xác thực khí độ bất phàm, để hắn sinh ra hảo cảm, muốn kết giao bằng hữu với đối phương.
– Có điều hắn dù sao cũng là người của Thiên Thi Tông, mà ngày sau ta khẳng định khó tránh khỏi sẽ diệt Thiên Thi Tông, đến thời điểm đó nói không chắc thật phải quyết một trận tử chiến.
Lăng Hàn cảm khái nói.
Ầm!
Xa xa đột nhiên truyền đến gợn sóng chiến đấu kinh người, ngôi sao trên trời không ngừng đổ nát, cho dù hiện tại là ban ngày cũng có thể nhìn thấy lượng lớn Tinh Thần rơi vỡ, bị tầng Cương Phong cản trở, thiêu đốt, hóa thành thiên thạch hạ xuống.
Đây là chiến đấu của Phá Hư Cảnh, hơn nữa còn là phương hướng Thi Đại vừa đi.
Hắn gặp phải cường địch sao?
Lăng Hàn cũng không lo lắng, tốc độ của Phá Hư Cảnh đều gần như nhau, bởi vậy một phương muốn chạy trốn đều có thể chạy thoát, cái này cũng là nguyên nhân đạt đến Phá Hư Cảnh hầu như không chết, đánh không lại liền chạy, ngươi có thể làm khó dễ được ta?
—————