“Mau chóng trở lại giường đi, anh đi… đi mua cho em đồ dùng để tắm rửa.”
Ôn Mạc Ngôn nhanh chóng kéo Bạch Thư Hân trở lại, cô vẫn còn mơ màng không hiểu.
Ký ức về những chuyện tối qua ùn ùn ùa về.
Tối qua đúng là cô đã gặp mấy tên người xấu, nhưng cũng gặp cả Ôn Mạc Ngôn.
Ôn Mạc Ngôn đánh nhau với ba tên bọn chúng, và bị đánh… đến mức không ra hồn người.
Ôn Mạc Ngôn cầm lấy chiếc đèn bàn trong tay cô rồi để vào vị trí cũ.
“Anh đi mua.. đi mua cho em ít đồ để tắm rửa, em muốn ăn gì không? Để anh, anh mua ít đồ ăn sáng về.”
“Mặt của anh…”
Bạch Thư Hân cảm thấy hơi xấu hổ.
“Không… không sao, anh chịu đựng khá được đấy. Với lại… lần này anh không bị chóng mặt vì thấy máu, nhưng có lẽ đau quá tinh thần căng thẳng, nên chắc nguyên do là không để ý..”
Ôn Mạc Ngôn chỉ cảm thấy tinh thần minh căng thẳng cao độ, thêm vào chảy máu cũng không nhiều nên anh vẫn có thể khắc phục được.
Anh nói như vậy là để muốn nói với Bạch Thư Hân rằng anh cũng không phải là một người đàn ông vô dụng.
Ôn Mạc Ngôn quay người rời đi, Bạch Thư Hân xoa huyệt thái dương rôi nhìn xung quanh.
Không gian rất giống căn chung cư của cô, nhưng sạch sẽ, gọn gàng hơn rất nhiều.
Đen trắng kết hợp, gọn gàng sạch Đồ đạc đều được sắp xếp gọn gàng, không hề hỗn loạn.
Cô ra khỏi phòng ngủ nhìn về phía phòng khách.
Có một giá sách để dựa vào ban công, bên trên để đầy sách.
Phạm vi Ôn Mạc Ngôn đọc rất rộng, có những tác phẩm kinh điển trong và ngoài nước, có những sách tài chính kinh doanh, cũng có những tạp chí linh tinh.