“Yên tâm đi. Không phải là một bộ phim vất vả lắm đâu.
Cô chỉ cần cởi một chút quần áo, sau đó lên giường diễn cảnh với nam chính, rên rỉ vài câu là được, haha …” Người đàn ông nở một nụ cười thô tục.
Vừa dứt lời, sắc mặt Tô Dư biến sắc, cô ta lập tức hiểu ý tứ trong lời nói của người đàn ông.
“Hạ lưu! Anh cút ngay! Cho dù tôi có chết tôi cũng không đóng loại phim như vậy!” Tô Dư vô cùng xấu hỗ mắng.
“Con khốn! Cho tôi một cơ hội, cô lại không nắm bắt. Cô nghĩ rằng cô là món hàng như thế nào? Phim mà cô đóng, còn chưa chắc bán được bảy tám trăm triệu đấy! Ông đây đã chịu thiệt thòi lớn như thế mà còn dám từ chối tôi sao?”
Người đàn ông thẹn quá hóa giận, lên tiếng mắng chửi.
“Cút đi!” Tô Vũ tức giận đến đỏ mặt.
“Rượu mời không uống lại uống rượu phạt! Con khón, nếu như cô đã không chịu quay, vậy thì mau trả tiền đi! Nếu không trả tiền trong vòng ba ngày, thì đừng trách tôi!”
“Các anh đã làm bố tôi bị thương, các anh còn muốn làm gì nữa? Giết tôi sao? Được lắm, các anh đến đây, tôi… tôi không sợ các anh đâu!” Tô Vũ nghiền răng nói.
“Giết cô sao, haizz, cô chết rồi thì ai sẽ trả tiền cho chúng tôi? Cô yên tâm đi, chúng tôi sẽ không động đến một sợi lông của cô, nhưng đề phòng cô chạy trốn, chúng tôi phải làm một số biện pháp!”
Trái tim Tô Dư đập liên hồi, sững sờ một lúc, vội vàng hỏi: “Biện pháp gì?”
“Haha.” Người đàn ông không trả lời, trực tiếp cúp điện thoại.
“Anh rễ, anh ta… anh ta muốn làm gì?” Tô Dư vội vàng nhìn Lâm Dương, trong lòng vô cùng hoảng sợ.
Lâm Dương tập trung suy nghĩ.
Một lúc sau, anh nghĩ đến một điều gì đó, lập tức hét lên: “Không ổn rồi, Tiểu Khuynh!”
“Cái gì?”
Tô Dư sợ tới mức suýt chút nữa thì ngã xuống đắt.
Lâm Dương lập tức lấy điện thoại ra, bám số của Mã Hải.
“Alo, chủ tịch Lâm!”
“Mau, lập tức cử người đưa em gái Tiểu Khuynh đến nơi an toàn, thiếu một sợi tóc, tôi sẽ hỏi tội ông!” Lâm Dương gầm lên.
“Vâng, chủ tịch Lâm!”
Mã Hải vội vàng đặt hết công việc trong tay xuống, lập tức chạy đi thu xếp.