Sau khi về nước còn chưa thấy cô cười với ai như vậy.
Không phải cười lễ phép, không phải cười nhạt…mà là rất ngọt.
Bà Tống vừa thấy Thời Ôn là thích đến không chịu được. Chẳng qua trong nhà chỉ có cô cháu gái, chứ bà mà có cháu trai thì nhất định hỏi cưới Thời Ôn về làm dâu.
Nghĩ vậy, bà Tống không quên lời dặn dò của Nhạc Cẩm, chuyển mắt nhìn Trần Trì, cả người bỗng ngây ngẩn.
Đẹp trai thế này cơ à? Nhưng cũng không đáng tin cậy, bảo sao Tiểu Cẩm lại nhờ bà nói những câu đó, phỏng chừng là muốn tạo cảm giác nguy cơ cho thằng nhóc kia.
Bà Tống ho khan hai tiếng: “Người theo đuổi Tiểu Ôn cũng nhiều thật. Lần nào cũng là siêu xe, trên người mặc tây trang, lớn lên lại đẹp trai như vậy. Con nhất định phải chọn lựa cho kỹ đấy nhé, không cần gấp, dù sao cũng nhiều người tốt như thế, cứ từ từ mà chọn.”
Bà Tống hoàn thành nhiệm vụ liền tập tễnh rời đi.
Thời Ôn: ???
Mấy năm nay người theo đuổi Thời Ôn đúng là ùn ùn không dứt, nhưng thái độ của cô quá xa cách, bọn họ theo đuổi không lâu liền từ bỏ, chưa ai quá nửa năm.
Hơn nữa, đàn ông hiện tại đều thích kiểu có qua có lại. Thời Ôn chỉ cần phát hiện có chỗ không đúng thì sẽ cách xa ngay lập tức, mời ăn một bữa cơm đã là chuyện khó, đưa cô về nhà lại càng không thể.
Chỉ có tối hôm qua là ngoại lệ…
Đúng ra bà Tống chưa từng gặp qua những người theo đuổi Thời Ôn trước đây.
Ánh mắt Thời Ôn sáng lên.
Nhạc Cẩm!
Cô lập tức quay sang nhìn Trần Trì.
Khoé miệng người đàn ông vẫn treo nụ cười nhàn nhạt kia, nhưng đôi mắt dưới mắt kính tơ vàng đã sớm bại lộ cảm xúc. Con ngươi trắng đen rõ ràng, âm u tối sầm không thể nào quen thuộc hơn.
Bảy năm trước, hầu như mỗi ngày cô đều có thể nhìn thấy, lúc đó ngày nào anh cũng giống như một bình giấm chua.
Cảm giác quen thuộc ùa đến khiến đầu ngón tay Thời Ôn tê dại.
Trần Trì nỗ lực làm nụ cười ở khoé miệng không sụp xuống.
Dù sao cũng nhiều người đàn ông tốt như vậy?
Đúng không?
Ai dám tới gần cô?
Ai dám?
Trần Trì tự cảm nhận được bản thân lúc mày đang toát ra lệ khí, anh hơi chững lại một chút.
Chua xót, ghen ghét, âm u, lãnh lệ…
Những cảm xúc này sau một năm sang nước ngoài đã dần dần biến mất, anh tích cực tiến hành tâm lí trị liệu, từ đó đến nay chưa từng mất khống chế lần nào cả.
“Trần Trì, tài khoản weibo kia là của anh sao?”
Thời Ôn nhỏ giọng hỏi.
Trần Trì nhắm mắt, bình ổn lại cảm xúc: “Cái gì? Tài khoản weibo nào?”
Thời Ôn nghẹn lại, quan sát biểu tình của anh, thoạt nhìn giống như không hề biết “tài khoản weibo” là cái gì…
Thời Ôn rũ mắt: “Không có gì. Vậy không có gì thì tôi vào trước.”
Trần Trì mím môi nhìn chân cô: “Chân thế nào rồi?”
“Không sao, chỉ là vết thương nhỏ thôi.”
“Vậy cũng phải chú ý!”
Thời Ôn hơi giật mình.
Trần Trì nhàn nhạt nói: “Không phải em thích khiêu vũ à?”
“À, tôi sẽ chú ý.” Thời Ôn nhìn anh vẫy vẫy tay: “Tôi lên nhà đây, tạm biệt!”
Trần Trì: “Gặp sau!”
Thân ảnh mảnh khảnh của thiếu nữ biến mất, Trần Trì nhìn hàng hiên trống rỗng một hồi lâu mới ngồi vào trong xe.
Tống Đằng mở cửa xe: “Có cần tôi điều tra những người theo đuổi cô Thời không?”
“Không cần, không cần kiểm tra.” Trần Trì cười như không cười, con ngươi phiếm lạnh lẽo: “Cạnh tranh công bằng!”
Tống Đằng do dự một lát, cuối cùng vẫn hỏi: “Ngài…không cảm thấy lo lắng sao? Dù gì cũng đã 7 năm, nhỡ cô Thời không còn như lúc trước…”
Trần Trì nghiêng đầu nhìn về phía chung cư Thời Ôn ở, nhếch miệng: “Cô ấy không thay đổi.”
Vừa trở lại, anh chỉ cần nhìn một cái là có thể xác định, cô vẫn là Ôn Ôn của anh.
–
“Trường hợp của hai cậu cũng hoà bình quá rồi đấy!” Nhạc Cẩm không thể tưởng tượng: “Cậu chắc là hai người chia tay không vui, xa cách 7 năm mới gặp lại đấy chứ?”
Thời Ôn thay dép lê, chạy đến nằm xuống sopha: “Không thì thế nào? Chẳng lẽ đánh một trận?”
Nhạc Cẩm ngồi xuống cạnh cô: “Thế nào? Anh ta có mời cậu ăn cơm không? Mình đã tìm bà Tống trợ uy đấy!”
Thời Ôn lắc đầu: “Không có, đi nấu cơm thôi đồng chí Tiểu Cẩm.”
“Không có khả năng, nghe bà Tống nói vậy rồi là chắc chắn anh ta sẽ cảm thấy có nguy cơ. Vậy mà không tranh thủ cơ hội mời cậu ăn cơm, chẳng lẽ không còn thích cậu?”
Thời Ôn ngẩng mặt, tay nhỏ vô ý thức cào cào gối ôm, rầm rì nói thầm:
“Mình cảm thấy, anh ấy vẫn còn để ý mình…”
Nhạc Cẩm trợn to mắt: “Hả? Sao cậu lại cảm thấy vậy?”
Thời Ôn nhìn vết thương ở chân, lại nghĩ đến ánh mắt quen thuộc kia của anh:
“Cảm giác vậy. Nhưng mà…mình vẫn thấy kì quái.”
Cô vùi mặt vào gối ôm: “Mình còn cho rằng anh ấy sẽ trách mình, bởi vì trong lòng anh ấy mình là người vứt bỏ ảnh. Suốt 7 năm, Trần Trì trở về không chỉ không trách mình, mà còn đối với mình khá tốt.”
Nhạc Cẩm nâng má suy nghĩ, sau đó mặt biến sắc: “Mình biết rồi! Nhất định là anh ta muốn trả thù cậu. Trước tiên trêu đùa cậu, đợi lừa được cậu vào tròng liền vứt bỏ cậu.”
“Không phải…” Thời Ôn ngồi dậy, khuôn mặt nhỏ cũng nhăn lại: “Trần Trì không phức tạp vậy đâu, anh ấy rất đơn giản…”
Nhạc Cẩm bĩu môi, càng nghĩ càng cảm thấy Trần Trì có vấn đề, tuyệt đối không đáng tin.
Cô lấy điện thoại ra, trang chủ weibo vẫn còn đó.
Đứng đầu hotsearch: Thời Ôn tự biên tự diễn.
Nhạc Cẩm: ??!
“Tiểu Ôn…” Cô kéo tay áo Thời Ôn: “Cậu chắc chắn là bị theo dõi. Mọi chuyện xoay ngược lại rồi.”
Thời Ôn chậm rì rì nâng mắt: “Cái gì?”
Nhạc Cẩm thò lại gần, nhăn mi: “Có người tìm ra được tài khoản [phòng làm việc của Thời Ôn] cùng người bôi đen cậu đều là một người. Bây giờ cộng đồng mạng đều nói cậu tự biên tự diễn, chẳng có ai rảnh rỗi mà bỏ một đống tiền mua hotsearch để bôi đen cậu cả!”
Cô nàng lướt xuống phần bình luận, thấy nơi nơi đều là những câu chữ khó nghe, không nhịn nổi nữa mà trực tiếp mắng: “Những người này có đầu óc không vậy? Dám nói cậu giả thanh cao? Cậu giả thanh cao lúc nào? Con mẹ nó đám người này đúng là có mắt như mù!”
Thời Ôn nhìn vài lần, không hứng thú lắm: “Đừng tức giận, không sao đâu!”
Nhạc Cẩm nhíu mày: “Cậu không tức giận chút nào à?”
Thời Ôn lắc đầu.
Trước kia cô sợ, là bởi vì đời trước sự việc bạo lực mạng kia gây ra hậu quả quá lớn. Nhưng qua ngày 16 tháng 4 năm ấy, cô đã sớm không còn sợ hãi nữa.
Sợ cũng không sợ, cũng không tức giận.
Nhạc Cẩm hùng hổ đánh chữ, liên tục nói: “Mình mặc kệ! Đám người này nói chuyện thúi chết đi được, dám mắng Tiểu Ôn nhà mình, bọn này tới số rồi!”
Thời Ôn kéo lấy tay cô nàng, nhỏ giọng nói: “Chúng ta là người bận bịu, bọn họ lại rảnh rỗi, căn bản không cùng một thế giới. Những người rảnh rỗi kia không thể hiểu được thế giới của người bận bịu. Chúng ta không cần vì mấy việc cỏn con này mà bận tâm.”
Nhạc Cẩm nhìn cô một hồi lâu, Thời Ôn còn tưởng cô nàng nghe hiểu lời mình nói, ai ngờ cô nàng lại sáng mắt lên: “Mình phải đem những lời cậu vừa nói nói cho bọn họ nghe, cho bọn họ tức chết! Hahahaha…”
Thời Ôn: “…”
Chuông cửa đột nhiên kêu lên.
Nhạc Cẩm ngừng tay, không kiên nhẫn: “Ai vậy? Không phải bạn trai cũ của cậu đó chứ?”
Thời Ôn ngồi dậy, chậm chạp lắc đầu.
Nhạc Cẩm chạy ra mở cửa: “Ai vậy?”
Cô nàmg quay đầu: “Tiểu Ôn, chị cậu.”
Thời Ôn kinh ngạc: “Hả?”
Không lâu sau Thời Noãn đã lên đây. Trên người cô vẫn còn mặc đồ công sở, vừa bước vào đã tự rót cho mình cốc nước.
“Khát muốn chết. Tên luật sư của bên kia đúng là lắm mồm.”
Thời Ôn bật cười, đứng lên sửa sang lại gối ôm trên sopha:
“Sao chị lại tới đây? Không phải dạo này chị đang có án tử quan trọng lắm à?”
Thời Noãn nằm liệt trên sopha, tức giận trừng mắt nhìn Thời Ôn: “Còn không phải tại em à? Không lúc nào khiến người khác bớt lo cả.”
Thời Ôn ngồi xuống: “Là chuyện trên hotsearch? Không sao đâu chị.”
Thời Noãn ngồi thẳng, biểu tình có chút nghiêm túc: “Tiểu Ôn, Trần Trì về nước rồi đúng không?”
Thời Ôn chà xát váy, gật đầu.
Thời Noãn cười lạnh: “Chị biết ngay mà. Biết hotsearch ai mua không? Là Thẩm thị đấy.”
Ánh mắt Thời Ôn hơi loé.
Thẩm thị?
Là muốn thử xem Trần Trì còn tình cảm với cô không sao?
Thời Ôn nhíu mày.
Tại sao phải làm như vậy?
Rõ ràng là mẹ ruột của Trần Trì, là người thân duy nhất trên đời này của anh, tại sao đã không làm chỗ dựa cho anh mà năm lần bảy lượt khiến anh đau khổ?