” Em bay ra nước ngoài du học anh có đến sân bay nhìn em nhưng không dám lại gần “
” Khi em về nước anh mới can đảm một lần nữa mà bám theo em bởi vì rất thích em “.
Lúc trước anh thấy bản thân mình thật là ngốc nghếch vì đã bỏ lỡ em nhưng nhìn lại hiện tại hai ta đã trưởng thành hơn anh tin lần này là đúng đắn nhất đời người của anh.
Thanh xuân của anh cũng may mắn là có em bên cạnh.Thật tuyệt khi quảng đời còn lại hai ta cùng nhau viết tiếp câu chuyện tình yêu.
_________
Trở về với hiện tại.
Sau khi Mặc Huy cầu hôn Nhã Ái trong chuyến du lịch thì cả hai người này lúc nào cũng dính nhau như sam vậy không chịu tách rời.
Buổi sáng sau khi thức dậy thì hai người sẽ cùng nhau đi dạo sau đó sẽ đi ăn.Trưa thì đi vào khu vui chơi,chiều tối sẽ đi dạo bờ biển.
” Hạnh phúc ” đối với Nhã Ái như thế này là cô hạnh phúc,mãn nguyện lắm rồi.Không có gì được đi du lịch cùng người mình yêu cả,cùng nhau ăn uống,ngủ,chụp ảnh,cùng nhau xây dựng một ngôi nhà hạnh phúc.
Đi dạo hơn 30 phút hơn thì cô lại thấy mõi chân cứ đứng yên một chỗ không chịu đi.Mặc Huy thấy cô như vậy liền không chịu được mà bế cô trên tay ôm sát vào nhau.
” Chụt ” anh hôn vào môi cô một cái sau đó bế thẳng đi phía trước
“Anh sẽ bế em đi suốt cả cuộc đời luôn,yêu em “.
Nhã Ái mặt đỏ bừng mà úp mặt vào lòng ngực của anh khiến cho đối phương vô cùng hài lòng với hành động này của cô.
” Em yêu anh rất nhiều” cô thủ thỉ nhỏ vào tai anh nhưng đủ cho đối phương nghe thấy.
Trên thành phố Paris con đường đang tấp nập với dòng người qua lại.Có một cặp tình nhân đang ôm nhau vô cùng tình tứ khiến cho mọi người ai nấy cũng phải ganh tị mà ngoáy lại nhìn bọn họ.
” Em yêu ngại sao.Dù gì em đã là của anh rồi ngại cái gì nữa “
Thanh xuân của em chọn đúng người nhưng thời gian có muộn một chút cũng không sao.Miễn là đúng người thì thời gian có như thế nào thì em cũng đợi được.
Em đã vì anh mà tổn thương nhiều rồi sau này anh sẽ dùng trái tim chân thành để xoa dịu nó.