Ám Tam quệt quệt khóe môi, thản nhiên nói: “Nấm trong rừng màu sắccàng tươi sáng càng có độc, loại chuyện này ngay cả tiểu hài tử cũngbiết.” Bệnh thư sinh cười nhạt một tiếng, “Thật sao? Nếu như là như vậy, Trác công tử không nên tùy tiện hái đồ về ăn, trên đời này không phảitất cả nấm độc đều có màu sắc tươi sáng.”
“Đa tạ nhắc nhở.”
Ông chủ phú thương kia hiển nhiên rất không hài lòng cá mà hộ vệ nhàmình nướng, ăn vài miếng ném xuống, chỉ vào Trịnh Khuê nói: “Ngươi! Đilàm mấy cái món ăn dân dã!”
Trịnh Khuê nhìn sắc trời đã dần tối, có chút do dự. Sở dĩ bọn họ chọn hạ trại ở bên ngoài rừng là bởi vì buổi tối trong rừng rất không antoàn. Bệnh thư sinh ngồi dậy, lạnh nhạt nhìn phú thương kia nói: “Nếunhư muốn hắn chết, ngươi để hắn đi vào.” Ông chủ phú thương dường nhưrất sợ Bệnh thư sinh, thấy hắn nói thế đành phải uể oải khép miệng lại.
Dùng xong bữa tối, dường như Hàn Minh Tích không có tinh thần như ban ngày, ngồi gần chỗ đống lửa nhất, nhìn tảng đá, nhắm mắt dưỡng thần. Ám Tam thu dọn xong, thi lễ, đứng dậy nhảy lên cái cây lớn cách đó khôngxa, ngồi ở trên chạc cây, im lặng nghe mấy người phía dưới, mấy ngườimỗi người một câu nói chuyện phiếm. Ngược lại là Diệp Ly có chút nhàmchán, ngồi bên cạnh đống lửa nói chuyện với Trịnh Khuê, thỉnh thoảng ném vài cây củi vào trong đống lửa. Trong lúc nói chuyện, Trịnh Khuê nóicho Diệp Ly biết ông chủ phú thương kia họ Lương, là người buôn bán dược liệu lớn ở Tây Bắc Đại Sở, gia tài bạc triệu, lần này tới Nam Cương làvì nghe nói Nam Cương có một cây thuốc vô cùng kỳ lạ và quý báu xuấtthế, hơn nữa tháng sáu sẽ công khai đấu giá ở thủ phủ Nam Chiếu. Đươngnhiên trong đó có vị Lương lão gia – bản thân luôn khoe khoang muốn tham gia vào. Còn Diệp Ly nói với Trịnh Khuê, nàng xuất thân từ thư hươngthế gia* (gia đình quyền thế dòng dõi Nho học) nào đó ở Vân Châu, lầnnày đặc biệt mang theo hộ vệ đi ra ngoài du lịch. Về phần Hàn Minh Tích, là bằng hữu mới quen biết ở Quảng Lăng, nhất thời nhiệt tình cùng điNam Cương chơi với mình. Đối phương đã sớm biết thân phận của Hàn MinhTích, đương nhiên Diệp Ly không cần che giấu giúp hắn, chỉ nói là bằnghữu mới quen ở Thanh Phong Minh Nguyệt lâu, thành Quảng Lăng. Nghe thấymấy chữ Thanh Phong Minh Nguyệt lâu, khuôn mặt đầy thịt của Lương lãogia lập tức tỏa sáng, lôi kéo Diệp Ly nói hắn đã từng đến Thanh PhongMinh Nguyệt lâu.
“Sở công tử là người Vân Châu?” Bệnh thư sinh ở bên cạnh đột nhiên mở miệng hỏi, “Sở công tử cũng biết nhà họ Từ ở Vân Châu?”
Diệp Ly nhướn lông mày cười nói: “Vị công tử này không phải nóichuyện cười sao? Thân là nhân sĩ của Đại Sở ai không biết nhà họ Từ ởVân Châu? Mặc dù tại hạ không có duyên đi học ở thư viện Ly Sơn, nhưngmà thực sự ngưỡng mộ mấy vị tiên sinh nhà họ Từ lâu rồi.”
“Thật sao? Khục khục. . . Lại nói tiếp, Sở công tử ngưỡng mộ nhà hộTừ ở Vân Châu, chắc hẳn đã nghe qua danh tiếng của công tử Thanh Trần?”
Diệp Ly nhìn nghiêng sang, trong giọng nói có sự hâm mộ hơn, ” CôngTử Thanh Trần. . . Từ đại công tử thành danh khi còn trẻ thiên hạ đềubiết. Chỉ hận là tại hạ lớn lên ốm yếu nhỏ hơn Từ công tử nửa tuổi, lạilà kẻ vô tích sự, thật sự hổ thẹn.” Bệnh thư sinh ngẩng đầu nhìn DiệpLy, trong ánh mắt mang theo sự thăm dò, cười nhạt nói: “Thật sao? Nóikhông chừng lần này Sở công tử đi Nam Cương có thể gặp Công Tử ThanhTrần.”
Trong lòng Diệp Ly hoảng sợ, sắc mặt ung dung để lộ ra vẻ kinh ngạcvui mừng nói: “Thật không? Công Tử Thanh Trần bây giờ ở Nam Cương?”
Bệnh thư sinh ngồi dậy nói: “Đúng vậy công tử, Thanh Trần lúc này thật sự ở Nam Cương.”
“Vậy thật sự là quá tốt rồi, hi vọng đi thủ phủ Nam Chiếu có thể gặpđược công tử Thanh Trần, nhân tiện thỉnh giáo hắn một chút.” Diệp Ly cúi đầu trầm tư thờ ơ nói nhỏ. Không để ý tới ánh mắt dò xét của Bệnh thưsinh, trong lòng Diệp Ly nhanh chóng tính toán. Khi là thiếu niên TừThanh Trần đã đi du lịch thiên hạ, xưa nay hành tung khó lường. Diệp Lykhông tin ngay cả hành tung của huynh ấy mà huynh ấy không cũng che dấuđược. Nhưng mà Bệnh thư sinh đang ở Tây Lăng lại biết được tin tức củaTừ Thanh Trần ở Nam Cương . . Hơn nữa dường như rất rõ Từ Thanh Trần ởđâu, điều này khiến Diệp Ly không khỏi có dự dự cảm không tốt lắm. Lầnnày Bệnh thư sinh đến Nam Cương rốt cuộc là vì cái gì, có liên quan đếnTừ Thanh Trần hay không?
Đêm khuya, đống lửa cháy trên đất hoang dần nhỏ đi. Cánh rừng trongmàn đêm một mảnh yên tĩnh, chỉ có tiếng kêu của sâu bọ côn trùng truyềnđến. Ám Tam đang dựa trên chạc cây ngủ, chuyển động người, ho nhẹ mộttiếng, Diệp Ly vốn nhắm mắt ngủ say gần đống lửa chậm rãi mở mắt, conngươi tỉnh táo không có chút buồn ngủ nào. Thờ ơ xoay người nhìn về phía trên cây, Ám Tam trên cây hơi gật đầu. Diệp Ly nhắm mắt lại, rơi vàotrong giấc ngủ.
Trong không khí đột nhiên truyền đến mùi tanh nhàn nhạt, hơn nữa kèmtheo tiếng sột soạt kỳ lạ nào đó, âm thanh có chút nghe không rõ lắm.Dường như là cả đàn cả lũ gì đó bò từ đồng cỏ qua, Ám Tam khẽ nhíu mày,nhớ tới một loài vật khiến hắn hết sức chán ghét, ngồi dậy, nhẹ nhàngnhảy xuống mặt đất. Ám Tam vừa nhảy xuống, Bệnh thư sinh lúc nãy vẫn còn đang ngủ say, lập tức đã mở ra nhìn, thấy Ám Tam nhíu mày thắc mắc. ÁmTam cũng không nhìn hắn, đi đến bên cạnh Diệp Ly, khẽ nói: “Công tử, cóđộng tĩnh.”
Diệp Ly mở to hai mắt, Hàn Minh Tích và Trịnh Khuê bên cạnh cũng đồng thời ngồi dậy. Hàn Minh Tích uể oải ngáp một cái hỏi: “Sao vậy?”
Ám Tam lạnh nhạt nói: “Có con gì đó đang tới.”
“Con gì? Là con gì đó?”
Ám Tam trầm giọng nói: “Ta đoán. . . Là rắn.”
“Rắn.”
“Rắn.” Diệp Ly và Bệnh thư sinh cùng lên tiếng nói, Bệnh thư sinhliếc nhìn Diệp Ly, Diệp Ly đứng lên nói: “Ta ngửi thấy mùi tanh của rắn. Rất nhiều rắn.”
Hàn Minh Tích hiểu rõ nói: “Ta thật sự đã quên Quân Duy giỏi điều chế hương liệu, đương nhiên tương đối nhạy cảm đối với mùi.”
Trịnh Khuê lo lắng nói: “Trước tiên đừng nói những việc này bây giờ,chúng ta làm sao đây?” Hàn Minh Tích không quan tâm nói: “Làm như thếnào? Đi chứ sao.” Công Tử Phong Nguyệt khinh công độc nhất vô nhị, bất kể ở đâu cũng lo không đi được. Ám Tam nhíu mày nói: “Chỉ sợ đi khôngđược, các ngươi nghe. . . Bốn phương tám hướng khắp nơi đều là tiếngđộng.” Ở đây ngoại trừ vị Lương lão gia và quản gia kia, những ngườikhác đều là người có võ công, đương nhiên nghe ra điều Ám Tam nói làthật hay giả. Hàn Minh Tích hừ nhẹ một tiếng, nhanh chóng lướt qua trênđầu cành cây, không đến một khoảng khắc đã đáp xuống trên mặt đất, cúiđầu rủa một tiếng nói: “Nam Cương – địa phương rách nát này bổn công tửđến một lần rắc rối một lần. Rốt cuộc ở đâu ra nhiều rắn như vậy?”
Không ai để ý tới lời phàn nàn của hắn, Ám Tam nhanh chóng lấy ra các loại thuốc phòng độc trùng, rắn độc chuẩn bị lúc trước. Bệnh thư sinhlắc đầu nói: “Quá nhiều, chỉ sợ không có tác dụng.”
Người chưa từng gặp qua, vĩnh viễn không thể tưởng tượng ra cảnhtượng như vậy đáng sợ đến mức nào. Trong bóng đêm bầy rắn đông nghìnnghịt đến từ các hướng khác nhau, “Đây là chuyện gì xảy ra? !” Lương lão gia hét ầm lên, quản gia bên cạnh lão đã sớm bị dọa, mặt không còn chút máu, té trên mặt đất.
“Câm miệng!” Bệnh thư sinh quát lên, nhíu mày nhìn Ám Tam nói: “Bầyrắn đông lắm, dùng thuốc đuổi rắn chỉ sợ sẽ khiến bọn nó nóng nảyhơn.”
Hàn Minh Tích vẻ mặt chán ghét nói: “Quân Duy, ta mang theo ngươi có lẽ có thể xông ra ngoài, Trác huynh tự mình cũng có thể đi ra ngoài.”Ám Tam trầm mặc khẽ gật đầu, Bệnh thư sinh thản nhiên nói: “Đã như vậy,Hàn huynh có thể mang Sở công tử đi trước.” Hàn Minh Tích cũng khôngthật sự đi trước, bởi vì hắn nghe ra ý uy hiếp trong lời nói của Bệnhthư sinh. Nếu như bọn họ thật sự đi trước, Bệnh thư sinh chắc chắn sẽphóng ám tiễn ở sau lưng. Hàn Minh Tích khinh công cao, mang theo mộtngười bay trên không trung, chưa chắc có thể tránh được độc của cao thủđứng thứ ba của Diêm Vương Các. Mà Bệnh thư sinh đằng kia thì càng không cần nghĩ rồi, ngoại trừ chính hắn, ba người khác không ai giống cónăng lực tự mình đi ra ngoài.
Bầy rắn lập tức qua bao vây, Diệp Ly nhíu mày nói: “Đến lúc nào rồicòn có tâm tình tranh cãi? Hay là các ngươi định ở chỗ này để rắn ăn?”
Sau khi bầy rắn vây quanh, không có lập tức nhào lên, mọi người rấtnhanh trông thấy mấy nam tử mặc hắc y đến từ mấy hướng khác nhau, cầmsáo kim thổi, đứng xa xa sau bầy rắn, những con rắn này hiển nhiên không phải vô duyên vô cớ tụ tập ở chỗ này mà là bị người ép buộc. Trịnh Khuê cúi thấp đầu rủa một tiếng, mắng: “Đây là người điều khiển rắn của NamCương!”
Diệp Ly và Ám Tam liếc mắt nhìn nhau, nếu như bầy rắn thật sự tấncông, bọn họ chắc có thể thoát khỏi trước, nhưng mà ông chủ phú thươngbéo xấu kia chỉ sợ là chạy không được.
Một nhóm người đuổi rắn, xoay người để lộ ra một con đường, sau đóbóng dáng có chút quen thuộc với bọn họ nghênh ngang đã đi tới đối diệnvới nhóm người Diệp Ly, nở nụ cười đầy ác ý, “Hắc hắc. . . Bổn công tửđã nói rồi một ngày nào đó các ngươi sẽ rơi vào tay bổn công tử, lúc này mới trôi qua một ngày, sao hả?”
Hàn Minh Tích nhướn lông mày cười nói: “Đây không phải tên ngu ngốc tự xưng là thiếu tộc trưởng của bộ tộc Lạc Y sao?”
Người thanh niên dung tục phẫn hận bỏ đi ở nhà trọ ngày hôm qua, đêmnay mặc quần áo lộng lẫy đầy trang sức bằng bạc, rực rỡ phát quang dướiánh trăng. Thấy dáng vẻ Hàn Minh Tích mặc la y phóng khoáng lười biếngmê hoặc người dưới ánh trăng không khỏi ngẩn người, nói: “Tiểu mỹ nhân,ngươi tới a bổn công tử tha cho ngươi. Không cần cùng những người quáidị này tự tìm đường chết.” Hàn Minh Tích vẻ mặt cứng đờ, khóe mắt runrẩy, “Ngươi không biết ngượng khi nói người khác xấu sao?” Thực ra,những người ở chỗ này kể cả mấy tên điều khiển rắn đứng ở rất xa kia,bất kể người nào cũng nhìn đẹp mắt hơn tên kia nhiều. Cho dù là ông chủphú thương mập mạp kia, ít nhất cũng không có dung tục như vậy.
Nghe vậy, nam tử trẻ tuổi kia lập tức giận dữ, trừng mắt nhìn HànMinh Tích, trong mắt tràn ánh sáng hung ác vặn vẹo. Diệp Ly ho nhẹ mộttiếng cười nói: “Hàn huynh, mặc dù vị công tử đối diện kia không phảihương không phải ngọc, ngươi tốt xấu cũng nên hạ miệng lưu tình. Ngươinhư vậy khiến tấm lòng quý mến của người ta chịu sao nổi?” Hàn Minh Tích bĩu môi nói: “Kia là hâm mộ sao? Hắn ghen ghét thì có? Rõ ràng hậnkhông thể xé gương mặt của bổn công tử. Hừ! Khuôn mặt tuyệt thế của bổncông tử có thể giống với tên tầm thường kia sao?” Hắn lang bạt ở trốnthanh lâu- nơi trắng đen lẫn lộn, ngay cả hâm mộ hay là ghen ghét oánhận không phân biệt rõ được sao?
“Đúng vậy.” Người thanh niên đối diện cười hắc hắc nói, “Bổn công tửbắt được ngươi nhất định sẽ lột sống da mặt của ngươi. Hắc hắc. . . Mặtcủa ngươi bổn công tử đã muốn, cho nên ngươi ngoan ngoãn đến đây, đừngkhiến bảo bối của bổn công tử làm hỏng mặt của ngươi.” Mọi người trầmmặc, một lúc sau Hàn Minh Tích mới sờ khuôn mặt yêu quý của mình hỏi:“Không phải ngươi lấy mặt của ta dán trên mặt ngươi chứ?”
Thanh niên cười đắc ý nói: “Đúng vậy, bổn công tử phải nghĩ rất lâumới nghĩ ra biện pháp như vậy đấy. Đáng tiếc vẫn chưa tìm được một khuôn mặt phù hợp, vốn nhìn tên tiểu bạch kiểm kia không tệ, nhưng mà hiệntại bổn công tử cảm thấy mặt của ngươi tốt hơn.” Dung nhan tuấn mỹ củaHàn Minh Tích dưới ánh trăng lập tức trở nên hơi dữ tợn, muốn khuôn mặtcủa Công Tử Phong Nguyệt hắn, không thể tha thứ!
“Cái này. . . Nhỏ quá, không hợp lắm?” Diệp Ly nhíu mày, nhìn khuônmặt nhỏ ốm yếu của thanh niên kia, lại nhìn khuôn mặt hoàn mỹ của HànMinh Tích, mặt của Hàn Minh Tích ít nhất cũng to hơn ba phân tên thanhniên kia.
“Quân Duy!” lông mày Hàn Minh Tích nhếch lên, oán hận nhìn Diệp Ly.
Người thanh niên kia hiển nhiên cũng bị mấy lời của Diệp Ly kíchthích, nổi giận hét lên, “Ai cần ngươi lo cho bổn công tử! Bổn công tửmuốn đem đám các ngươi tất cả làm thành mặt nạ da người. Bắt bọn họ lại, toàn bộ phải còn sống. Không đúng. . . Cái tên mập mạp kia chết cũngđược!” Trên mặt mấy người điều khiển rắn đều là vẻ khó xử, muốn giếtchết đám người này rất dễ dàng, chỉ cần thả rắn qua cắn là được, bầy rắn hàng trăm hàng ngàn con này có thể cắn chết hết. Nhưng mà muốn bắt sống thì không dễ dàng như vậy, những người này cũng không phải là ngườitrói gà không chặt. Mặc dù mấy người điều khiển rắn do dự, nhưng mà mệnh lệnh của chủ nhân hiển nhiên không thể không để đấy không quan tâm.Đành phải thồi sáo lần nữa thúc giục bầy rắn.
Rầm rầm!
Mấy ngọn lửa đột nhiên luồn lên, trong tiếng sáo dồn dập, bầy rắncũng không lên một loạt, mà là dừng lại ở chỗ cách bọn họ bốn năm trượng do dự không tiến lên. Vừa rồi nhân lúc Diệp Ly và Hàn Minh Tích nóichuyện với thiếu chủ bộ tộc Lạc Y kia , Ám Tam đã lén lút đem tất cảthuốc đuổi rắn bọn họ mang theo, rắc khắp nơi xung quanh bọn nó. Thấybầy rắn liên tục bị thúc giục, tiếng sáo của người điều khiển rắn càngdồn dập sắc bén hơn. Bầy rắn cũng nóng nảy lợi hại hơn. Diệp Ly nhướnlông mày nhìn Hàn Minh Tích hỏi: “Hàn huynh sẽ thổi một khúc chứ?” HànMinh Tích bất đắc dĩ cười khổ nói: “Ta sẽ không điều khiển rắn.”
Diệp Ly không quan tâm, “Không thổi cũng phải thổi, thổi một bài thôi là được. Tốt nhất dùng nội lực. Qua bên kia thổi đi .” Chỉ chỉ rừng cây phía sau, “Tốt nhất là có thể di chuyển bốn phía.”
Tuy không hiểu ý của Diệp Ly, nhưng Hàn Minh Tích cũng không để ýnhún vai nói: “Được rồi, nghe Quân Duy.” Rút ống tiêu, Hàn Minh Tíchnhảy lên ngọn cây bên cạnh bắt đầu thổi một bài. Ca khúc mang theo nộilực, nghe thật không thoải mái chút nào, ít nhất đối với Diệp Ly nội lực không vững mà nói, rất không thoải mái. Hàn Minh Tích đứng trên ngọncây vừa thổi vừa thay đổi phương hướng, hoàn toàn giống như đi trên đấtbằng. Diệp Ly nhìn thấy cũng không khỏi sinh lòng hâm mộ.
Thời gian dần qua nhóm người điều khiển rắn hoảng sợ phát hiện hìnhnhư bầy rắn bắt đầu không nghe theo sự chỉ huy, đặc biệt là bầy rắn phía trước, thậm chí bắt đầu bò trở về. Vội vàng nắm chặt sáo thổi, nhưng mà những người điều khiển rắn này không tinh thông võ công, nội lực cũngbình thường. Luận bàn âm thanh căn bản không thể so với Hàn Minh Tích.Tiếng tiêu của Hàn Minh Tích dần dần áp chết tiếng sáo dồn dập chói tai. Bệnh thư sinh bên cạnh dường như đã hiểu ra cái gì, đồng dạng phi thânlên lướt qua đầu cành, tiện tay ngắt lá cây bay tới cây bên cạnh thổi. Dường như bầy rắn rốt cục chịu không nổi nữa, bầy rắn tới gần chỗ xungquanh mấy người Diệp Ly bắt đầu quay về, chỉ còn lại một vài con rắnphân tán bốn phía tiếp cận mấy người Diệp Ly.
“Chuyện gì xảy ra? !” Người thanh niên kia kinh sợ la lên. Sắc mặtmấy người điều khiển rắn cũng bắt đầu trắng bệch, nhao nhao lui về phíasau, sáo trên tay tiếng không dám dừng. Nhưng mà vẫn có rất nhiều xà tản ra chậm rãi đi về bốn phía. Diệp Ly đứng ở bên đống lửa, lãnh đạm cườilạnh, rắn sợ hùng hoàng, sợ chán ghét thuốc đuổi rắn, và đồ có tínhkích thích, sợ lửa là thiên tính. Mà cái gọi là điều khiển rắn, thínhgiác của rắn gần như là không có, hoàn toàn dựa vào chấn động trongkhông khí cảm ứng xung quanh, cái gọi là tiếng sáo điều khiển rắn chẳngqua là huấn luyện thói quen của loài rắn cùng một loại chấn động màthôi. Một khi chấn động này bị quấy rối, bầy rắn không tiếp nhận sựkhống chế, rắn độc bọn nó ghét ánh lửa, hiển nhiên chúng thích bò đi nơi khác hơn.
“Ah ah. . .Đừng!” Một vài con rắn bò trở về, rất nhanh di chuyển đếndưới chân người thanh niên kia. Hiển nhiên trên người thanh niên kiakhông thiếu thuốc đuổi rắn, rắn không tiến lên cắn hắn, nhưng mà hắnvẫn bị dọa không nhẹ. Ám Tam khó hiểu hỏi: “Người Nam Cương sợ rắn sao?” Diệp Ly nhún vai cười nói: “Luôn luôn có hai người ngoại lệ không phảisao?”
Lương lão gia vừa lau mặt mồ hôi trên mặt vừa cười nói: “May mà có Sở công tử nghĩ ra ý kiến đó, khiến bầy rắn này rút lui như vậy.”
Diệp Ly khẽ nhíu mày, trong lòng vẫn có chút lo lắng. Những con rắnnày bò đi, các nàng thực sự có thể tháo gỡ thời gian cấp bách, nhưng mànhiều rắn độc như vậy, nếu thật chạy thoát, người đi đường qua lại thựcsự phiền phức. Nhìn thoáng qua người thanh niên đang bối rối ở đối diện, ánh mắt Diệp Ly trầm xuống, nói với Ám Tam: “Giết hắn đi!”
Đối với việc Diệp Ly thực sự nghiêm túc ra lệnh, Ám Tam chưa bao giờhỏi lý do, Diệp Ly còn chưa nói xong thì trường kiếm trong tay Ám Tam đã lóe lên, cả người bay lên không trung như mũi tên nhọn bình thường bắnvề phía nam tử thanh niên kia. Nam tử thanh niên kia vốn đang lúng túng, lúc này thấy trường kiếm của Ám Tam bay hướng thẳng đến người mình,dưới ngây ra như phỗng ngay cả trốn tránh cũng quên, chỉ có thể ngớ ranhìn đầu mũi tên lao về phía mình–
“Hạ thủ lưu tình!” Tiếng kêu to từ rừng cây bên cạnh vội vàng vang lên.