Bức tranh đã sớm được chuẩn bị tốt, bỏ một đống tiền mua ba bức tranh mặt trời lặn của ba vị họa sĩ nổi danh, bút pháp không giống nhau, một bức “Giang hoa loạn”, một bức “Bán sơn hồng”, còn một bức lại càng đẹp hơn tên “Tương dạ”, trong bức họa mây đen cuồn cuộn che trời, không thấy mặt trời đâu, chỉ có chút u tịch nhàn nhạt, cố gắng leo lét chống đỡ màn đêm, mà người họa sĩ vẽ bức “Tương dạ” cũng là có ngạo khí nhất, nghe nói không cho ký tên, đưa bao nhiêu tiền cũng không chịu vẽ, sau Tiểu Cửu tặng gã một nụ cười ngọt lịm gã liền vẽ… Ba bức họa đều có điểm đặc sắc, Tống Dương tin chắc ít nhất sẽ có một tấm làm cho Trần Phản vừa lòng.
Khi mở bức họa đầu tiên, sắc mặt Trần Phản càng tức giận hơn, xem qua cả ba bức tranh, mặt Đại tông sư đã trở nên xanh mét, nổi giận nói:
-Khốn kiếp! Vẽ cái gì chứ! nguồn TruyenFull.vn
Vung tay ném một bộ tới trước mặt Tống Dương.
Còn chưa dứt lời, một tiếng gầm kỳ lạ từ trong nhà truyền ra, người câm trở mặt cầm cây chùy thật lớn vọt tới Trần Phản. Mặc kệ người khác ném cái gì về phía Tống Dương, người câm đều ôm chùy xông lên còn mất, Tống Dương hoảng sợ vội vàng ngăn hắn lại, đuổi ra ngoài.
Trần Phản không thèm liếc tới người câm một cái, trừng mắt quát Tống Dương:
– Bức tranh ta cho ngươi là cái gì?
– Mặt trời lặn.
Tống Dương không tức giận, chỉ hơi bất đắc dĩ.
– Vậy ngươi vẽ cái gì?
Lão vỗ vỗ lên bức họa cuộn tròn:
– Vẽ cái gì sơn cái gì thủy, có sơn thủy thì mặt trời sẽ lặn, không có sơn thủy thì không có mặt trời lặn sao?
– Mặt trời lặn là mặt trời lặn, chẳng có quan hệ rắm chó gì với sơn thủy cả. Dáng vẻ kệch cỡm, tự cho là đúng!
Giọng nói Trần Phản rất mãnh liệt, vừa mắng chửi vừa chụng bút lông vào nghiêm mực trực tiếp vẽ một vòng thái dương trên bàn.
Chỉ vài nét bút ít ỏi, rất nhanh đã vẽ xong bức tranh của mình, lão hỏi Tống Dương:
– Ta vẽ cái gì?
– Mặt trời lặn. – Giọng điệu Tống Dương có chút cổ quái, vừa kinh ngạc vừa hưng phấn… Chỉ có nước mực thôi, cũng không cần màu sắc, nhưng bức tranh của Trần Phản trên cái bàn cũng chỉ nhỏ như cái chén nhưng hắn chỉ liếc mắt một cái liền nhìn ra: đây là một vầng mặt trời lặn.
Không hiểu sao không cần suy nghĩ, nhìn mấy nét mực trên bàn Tống Dương có thể nhìn ra ẩn ý lắng đọng trong đó, ấn tượng đầu tiên hiện ra trong đầu chính là mặt trời lặn.
Bức tranh của Trần Phản chính là vẽ ý, cảnh chiều tà..
Trần Phản buông bút:
– Tu vi của ngươi đã gần đạt tới cảnh giới tông sư, tông sư và người luyện võ bình thường có gì khác nhau?
Tống Dương lắc đầu, mang cho lão một chén trà nóng, ra hiệu lão ngồi xuống rồi nói.
Trần Phản nhận chén trà, tùy tiện tìm một cái ghế dựa ngồi xuống, nét tức giận trên khuôn mặt già nua không nguôi đi chút nào:
– Người tập võ trong thiên hạ đều quy về mười Thiên can, trong mười Thiên can lại chia ra bốn cấp: tông sư, thượng phẩm, trung phẩm và hạ phẩm, sự phân chia này không phải lung tung không có đạo lý. Từ người thường trở thành võ sĩ là tinh hóa thành lực, từ hạ phẩm đến trung phẩm là lực quy về khí, từ trung phẩm lên thượng phẩm là khí quy về thế. – Đạo lý đó Vưu Thái y chưa từng giảng với Tống Dương, chỉ cần hắn chăm chỉ luyện võ công có thể tự bảo vệ mình là được rồi, có gì liên quan đến lý thuyết ông đều lười giải thích.
– Ps: thiên can có: giáp, ất, bính, đinh, mậu, kỷ, canh, tân, nhâm, quý.
Tống Dương gật gật đầu.
Lời nói của Trần Phản hoàn toàn có thể nghiệm chứng trên người Tống Dương, khi chưa luyện võ hắn tinh lực tràn đầy nhưng không biết cách vận dụng nắm chắc hoàn toàn, từ hạ phẩm lên trung phẩm bắt đầu tu tập nội kình, chân khí lưu chuyển, khi lên thượng phẩm mỗi đao đều có uy thế mãnh liệt, long tước hình thành.
Trần Phản nói tiếp:
– Từ thượng phẩm đến tông sư quan trọng là thế quy về ý. Tu vi của ngươi đã gần đạt tới thượng phẩm, khoảng cách tới Tông sư chỉ còn một bước lớn, cần phải bước qua được bước này, thế nào cũng phải “Hợp ý”
Khi nói chuyện, giọng Trần Phản dịu xuống:
– Hiểu chứ? Ngươi muốn cố gắng cho giỏi hơn, yêu cầu không còn là lực, khí, thế, mà là ý. Trước cầu cảnh ý mới có đột phá. Cầu ý có vô số cách, ở bổn môn là là cầu từ trong tranh… Cho nên mới bắt ngươi vẽ. Đừng nói ngươi, ngay cả ta hiện giờ cũng vẫn phải vẽ tranh không ngừng.
Nếu chỉ luận chiến lực, trong thế hệ trẻ tuổi Tống Dương tuyệt đối nổi bật, nhưng hắn hoàn toàn là một thượng phẩm võ sĩ mà Vưu Thái y một tay tạo thành, hiểu biết đạo lý võ học rất ít, cho đến tận bây giờ mới hiểu, Trần Phản vẽ tranh mặt trời kia thực ra là luyện công.
– Sau khi “thế quy về ý” thì không còn cảnh giới nào nữa sao?
– Tông sư cũng chia theo hai chữ Giáp tự, Ất tự, thế quy về ý là Ất tự, muốn trở thành Giáp đỉnh tông sư thì ý phải hợp thành hư.
Lão khoát tay áo:
– Còn xa lắm, giờ ngươi không liên quan gì đến Giáp đỉnh, trước hết tập trung vẽ tranh cầu ý đi!
Tống Dương gật gật đầu, đang nghĩ thôi cứ lấy lệ, không ngờ lão nói tiếp:
– Từ hôm nay trở đi, ta và ngươi cùng ăn cùng ở, để ngươi khỏi lười biếng dùng mánh lới, ngươi tưởng ta không nhìn ra sao? Ba bức kia không một bức nào ngươi vẽ! Vứt đi thôi, giờ bắt đầu vẽ đi!
Nói xong, Trần Phản nâng chung trà nhấp miệng, bày ra bộ dáng tiêu dao.
Tống Dương trợn tròn mắt, đứng ngây tại chỗ không biết nên làm gì.