– Tại sao lại dậy sớm như vậy, mau ngủ thêm chút nữa nếu không cơ thể sẽ mệt mỏi – một giọng trầm ấm vang lên
Lời quan tâm của hắn làm cho cô quay trở về từ những dòng suy nghĩ. Cô dương mắt phượng lên nhìn hắn, ngũ quan tinh tế, hàng lông mày thật dày, sống mũi cao thẳng, vầng trán cao tựa như có thể chạm tới trời. Thế mà đối lập với giọng nói ấm áp kia, đôi con ngươi lạnh lẽo nhìn cô, một tia ấm áp cũng chả có.
– Ta cảm thấy không thể ngủ nữa – cô khẽ chuyển mắt giọng trầm ổn không lộ bất kì cảm xúc nào nói
– Giám chống đối ý trẫm! Trẫm nói nàng ngủ là phải ngủ, nói nàng thức là phải thức, không có quyền kháng ngự – hắn nâng cằm cô lên giọng ra lệnh
Chết tiệt! Tại sao đã qua gần một tháng hắn ở cùng cô rồi hắn lại chẳng thể buông xuôi mọi chuyện. Mỗi khi hắn muốn nói vài đôi câu ôn nhu với cô nhưng nghe thấy cô phản kháng lại sinh ra lòng tức giận mà nói những lời đối với cô thực xa cách. Thực sự hắn không thể chịu nổi! Tất cả của cô phải thuộc về một mình hắn, chỉ cần nghĩ tới việc đôi môi quyến rũ, ẩm ướt kia, làn da trắng nõn nà tựa như chỉ cần chạm nhẹ cũng có thể để lại dấu vết, đôi mắt trong veo hoa lệ kia bị người đàn ông khác chạm vào hắn đã không thể nhịn được một lần lại một lần dạy dỗ cô.
Thực sự hắn chẳng muốn cô cứ nhu mì như hiện tại, ít nhất chỉ cần một biểu hiện chống đối của cô thôi cũng khiến hắn ấm áp, tuy ngoài miệng thì nói rất ghét cô chống đối hắn nhưng thực ra có trời mới biết hắn muốn cô gây sự với hắn tới nhường nào. Thực sự chỉ cần là những việc nhỏ nhặt nhất lòng hắn cũng trở nên ấm áp, bởi vì lúc cô gây sự với hắn khiến hắn có cảm giác mình là một vị trí rất quan trọng khiến cô phải đến tâm đến.
Sự im lặng bao trùm lấy toàn bộ căn phòng, cô vâng lời theo ý của hắn không giám chống đối lại. Cứ thế cô nằm im trong lồng ngực của hắn. Cô cảm giác được hơi thở của hắn lạnh đi mấy phần. Bỗng hắn thở hắt ra rồi đứng dấy rời giường, cô cũng chẳng buồn mở mắt cũng chả muốn đoán đông đoán tây xem mình đã làm gì để hắn tức giận như vậy. Vì đằng nào hắn cũng đã giận rồi nên cô chỉ cần ngồi chờ hình phạt là đủ rồi.
Trước khi hắn đi ra khỏi cửa có để lại một câu
– Tối mai có yến tiếc chiêu mộ các nước láng giềng tới để bồi dưỡng tình hữu nghị, nàng tốt nhất nên biểu hiện ra dáng bậc mẫu nghi thiên hạ một chút – hắn lạnh nhạt nói rồi ra khỏi cửa phòng
Cô vẫn cứ nằm im trên giường, tối mai có yên tiếng, đôi con ngươi của cô mở thật to, thật sự là ông trời giúp cô, đây quả nhiên là cơ hội tốt, suốt bao nhiêu ngày cô đã chờ mòng để có cơ hội trả thù, cuối cùng sự chờ đợi của cô cũng được đáp lại. Mạc Tử Y để xem sau ngày mai hai chúng ta ai là người cười cuối cùng!