Trầm mặc một lúc, Cố Hải thản nhiên nói: “Tôi không phải sợ, là tôi thương cậu ấy.”
Từ lúc uống say, đến khi có tiếng điện thoại vang lên, Cố Hải mới ngồi dậy khỏi ghế salon, đã hơn hai giờ sáng, Cố Hải nhìn điện thoại, là Bạch Hán Kỳ gọi tới.
“Đại Hải à, thím Trâu đây!!”
Cố Hải nghe giọng thím Trâu đầy vẻ lo lắng, trong nháy mắt liền tỉnh táo lại.
“Thím à, sao vậy?”
Thím Trâu càng gấp gáp, nói không rõ ràng, “Chú cháu ngủ… ngủ được… thật tốt… Kết quả…”
Cố Hải tức tốc lao ra cửa đi giày, vừa đẩy cửa vừa nói: “Thím à, đừng lo lắng, cháu đến ngay đây.”
Chưa đến mười phút sau, Cố Hải đã đỗ xe ở dưới nhà Bạch Hán Kỳ.
Đây là tòa nhà kiểu cũ, vẫn chưa lắp thang máy, Bạch Hán Kỳ lại ở tầng cao nhất, Cố Hải chưa đến một phút đã lên tới trước cửa nhà. Thấy cảnh tượng trước mắt, nhất thời ngây người, Bạch Hán Kỳ mặt trắng bệch nằm trên sàn, thím Trâu ngồi cạnh khóc, Mạnh Thông Thiên luống cuống tay chân, như đang muốn đỡ ông ấy trở về giường.
“Chú cháu làm sao vậy?” Cố Hải vội ngồi xổm xuống kiểm tra Bạch Hán Kỳ.
Thím Trâu thút thít nói: “Thím cũng không biết… Vừa rồi ông ấy còn dậy, nói muốn đi vệ sinh, bất thình lình ngã xuống bất tỉnh. Thím gọi cho Nhân Tử nhưng không tài nào gọi được…”
“Gọi cấp cứu chưa?” Cố Hải hỏi
Mạnh Thông Thiên ở một bên nói: “Gọi từ nãy, nhưng giờ còn chưa tới.”
“Thôi bỏ đi.” Cố Hải nhanh nhẹn đỡ Bạch Hán Kỳ dậy, “Hay là cháu lái xe đưa chú đi viện!”
Thím Trâu sốt ruột hỏi: “Lão Bạch nặng như vậy, cháu làm sao mà đưa được ông ấy lên xe? Trong nhà lại không có cáng…”
Thím Trâu còn chưa nói xong, Cố Hải đã cõng Bạch Hán Kỳ xông ra, Mạnh Thông Thiên đi theo phía sau đỡ, chưa đến hai phút sau đã xuống đến xe, rất nhanh đưa đến một bệnh viện gần đó.
Sau khi được cấp cứu, Bạch Hán Kỳ cuối cùng cũng qua cơn nguy hiểm.
Cố Hải gặp bác sĩ, “Ông ấy rốt cuộc là bị làm sao?”
“Nhồi máu cơ tim cấp.”
Cố Hải trong lòng hồi hộp, thím Trâu đứng cạnh, mặt tái mét.
“Chú cháu có tiền sử bệnh tim không?” Cố Hải hỏi.
Thím Trâu lắc đầu, “Trước đây chưa từng thấy ông ấy bị bệnh này!”
“Nhồi máu cơ tim cấp không phải chỉ xảy ra với người có tiền sử bệnh tim, một số người chưa từng có dấu hiệu bệnh tim cũng mắc phải. Tôi nghĩ nên bệnh nhân đi kiểm tra, nếu thực sự có bệnh, thì điều trị càng sớm càng tốt.”
Bạch Hán Kỳ tỉnh dậy, Cố Hải và thím Trâu bước vào.
“Ông làm tôi sợ muốn chết, may là Đại Hải đến kịp, không thì ông cũng không gặp tôi được nữa đâu.” Thím Trâu nắm chặt tay Bạch Hán Kỳ nói.
Bạch Hán Kỳ mặt tái nhợt, môi run run, nói không nên lời.
Cố Hải nhìn bộ dạng này của Bạch Hán Kỳ, trong lòng thực sự thấy phiền muộn.
“Được rồi, thím à, để chú nghỉ nơi đi, có gì sáng mai rồi nói.”
Vì cơ thể hết sức suy yếu, Bạch Hán Kỳ lại nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Cố Hải ra khỏi phòng bệnh, nói với thím Trâu: “Ngày mai đưa chú đi kiểm tra, không có bệnh gì thì tốt, có thì nên điều trị kịp thời.”
Thím Trâu vẻ mặt buồn rầu, “Thím nghe nói bệnh viện rất khắt khe, giờ có chỗ ngủ hay sao?”
“Cái này thím đừng lo.”
Dứt lời, Cố Hải đi ra phía ngoài gọi điện.
Hơn bốn giờ, Bạch Hán Kỳ được chuyển đi kiểm tra, đóng tiền, sắp xếp, phòng bệnh… Tất cả đều do Cố Hải một tay thu xếp, bận bịu tới chín giờ sáng, một ngụm nước cũng chưa kịp uống.
Điện thoại đổ chuông, là Đông Triệt gọi tới.
“Cậu nửa đêm chạy đi đâu?”
Cố Hải thở dài một tiếng, “Trong nhà có việc gấp, buổi sáng tôi không đến công ty được, có việc gì cậu xử lý giúp tôi.”
Thím Trâu đứng bên cạnh, nhịn không được chen vào nói: “Đại Hải à! Cháu cứ về công ty đi. Ở đây đã thu xếp ổn thỏa rồi, mình thím ở đây là được.”
“Mình thím sao được?” Cố Hải vẫn kiên quyết, “Ở bệnh viện, một người làm sao đi khám được, người tới đây xem bệnh không phải phải có cả gia đình sao?”
Thím Trâu thở dài, “Không biết Nhân Tử giờ này ở đâu!”
“Thím đừng đi tìm cậu ấy!” Cố Hải mở lời, “Có chuyện gì, cứ đi tìm cháu. Nhân Tử tập luyện mệt mỏi, đừng làm cậu ấy thêm áp lực. Công việc của cậu ấy vốn nhiều nguy hiểm, nếu không tập trung một chút sẽ xảy ra chuyện không hay.”
Thím Trâu lau nước mắt, “Lão Bạch nhớ con trai!”
Cố Hải nghe câu này, trong lòng như thắt lại, “Không sao đâu thím à, Nhân Tử sắp về rồi.”
Sau khi kiểm tra, bác sĩ chẩn đoán Bạch Hán Kỳ đúng là bị bệnh động mạch vành, sau khi bàn bạc cùng gia đình, ngày thứ ba liền tiến hành phẫu thuật. Suốt quá trình phẫu thuật, Cố Hải vẫn luôn ở bên Bạch Hán Kỳ, phẫu thuật vừa kết thúc, Cố Hải lại vội vã trở về công ty. Trong thời gian Bạch Hán Kỳ nằm viện, Cố Hải chạy qua chạy lại giữa bệnh viện và công ty, bận tối mày tối mặt.
Một tuần sau, Bạch Hán Kỳ xuất viện, toàn bộ quá trình ngã bệnh, điều trị, Bạch Lạc Nhân đều không hề hay biết.