Đại mỹ nữ trước cửa sỗ nương theo ánh trăng nhìn thấy Hàn Nghệ tựa vào sào phơi đồ, đột nhiên phụt một tiếng, bật cười khanh khách.
Khóe miệng Hàn Nghệ co quắp, đen mặt nhìn đại mỹ nữ bên cửa sổ nói: “Cười cười cười, suốt ngày chỉ biết cười, ngủ giống như heo vậy, cô có biết ta gọi đến câm mà cũng không gọi cô tỉnh được, ta thấy cô thật thành tâm đó.”
Thật sự là mở to mắt nói dối mà! Đại mỹ nữ ngừng cười, trừng mắt sang, sau đó lập tức đóng cửa sổ lại.
Làm gì hả? Sao hôm nay sự độ lượng của nàng lại nhỏ như vậy chứ.
Hàn Nghệ vội vàng đứng lên, đi lên trước gõ cửa: “Còn không mở cửa ra.”
“Xin lỗi, ta ngủ rồi.”
“Đại tỷ, nửa đêm canh ba, tỷ đừng đùa.”
“Chừng nào ngươi có thể đánh thức heo đang ngủ thì mới gõ cửa đi.”
“…!”
Đột nhiện, trong ngoài phòng đều an tĩnh lại.
Một lát sau, Tiêu Vân bên trong nhỏ giọng nói: “Hàn Nghệ, Hàn Nghệ ngươi còn đó không? Hàn Nghệ.”
Cửa đột nhiên mở ra, nhưng cửa vừa mở ra, một bóng đen thừa dịp lẻn vào.
“Còn, ta sai rồi còn không được sao?”
Hàn Nghệ kêu lên, giọng nói có vẻ vô cùng sợ hãi, chỉ thấy một chiếc giày thêu cách mũi của hắn chỉ một centimet.
Nguy hiểm thật! Nguy hiểm thật!
Hàn Nghệ thở dốc, sau lưng vẫn ướt đẫm, có thể đoán được là, một khi xảy ra sự tiếp xúc thân mật, thì hắn nhất định sẽ bay lên giường nằm xuống, hắn rất thích giường của mình, đây là chuyện không thể nghi ngờ, nhưng cách lên giường này thật sự không thể chấp nhận được.
Tiêu Vân đôi chân dài tròn lẳng xuống, lạnh lùng nói: “Chẳng phải ngươi nói ăn cơm tối sao, sao bây giờ mới về?”
Việc này cô phải hỏi Dương Tư Nột nha, ông ta là Thứ Sử, ông ta không thả ta, ta dám đi sao? Hàn Nghệ nói: “Việc này…khụ khụ, thật raừ,ta nói ra sợ cô cảm động đến khóc.”
“Ta cũng muốn khóc như thế, nhưng ta luôn bị ngươi chọc tức đến khóc.”
“Không phải chứ, ta khi nào thì chọc giận cô, thông thường đều là cô chọc giận ta mới đúng.”
“Hửm?”
Bỏ đi, tối đen như mực quá nguy hiểm, không thích hợp né tránh, có điều một nén nhang sau nàng nhất định sẽ cười với ta.
Một nén nhang sau.
Ánh nến Hàn gia cuối cùng cũng sáng lên, nương theo ánh nến mờ ảo, chỉ thấy Tiêu Vân ngồi trên giường, hai chân đu đưa lắc lư trên dưới, tay phải cầm một miếng điểm tâm nhỏ, ngón út tay trái linh hoạt nhẹ nhàng lau đi vụn điểm tâm dính bên miệng, cho vào miệng, mặt cười tươi như hoa: “Coi như ngươi còn chút lương tâm, còn biết mua điểm tâm về cho ta.”
Nữ nhân này thật sự là heo mà, chỉ cần có ăn thì e rằng lão tử là ai cũng không biết.
Hàn Nghệ nửa nằm bên kia nhìn Tiêu Vân ăn đến bất diệc nhạc hồ, hận đến nghiến răng nghiến lợi, miệng không ngừng run rẩy, nhìn khẩu hình hẳn là không phải lời tốt đẹp gì.
“Ừm…điểm tâm này thật sự ngon.”
“Ngon sao?”
Hàn Nghệ thấy nàng ăn đến sung sướng như vậy, không khỏi nuốt nước miếng, vươn tay ra nói: “Ta cũng ăn một miếng.”
Tiêu Vân nhanh nhẹn biết bao, cánh tay ngọc ngà trắng như sen quét qua bàn thấp, ôm lấy điểm tâm trên bàn thấp vào lòng, nói: “Đây là của ta, ai cho phép ngươi ăn.”
Hàn Nghệ nhìn bàn tay treo trên không trung của mình, lại nhìn Tiêu Vân, kinh ngạc nói: “Cái…điểm tâm này hình như là ta mua mà.”
Tiêu Vân nói: “Ngươi nên nói là ngươi mua cho ta ăn, vậy thì là của ta.”
“Oa! Ta chưa từng nhìn thấy nữ nhân nào hiểu đạo lý như cô vậy.” Hàn Nghệ vừa giận vừa buồn cười nói: “Cô cũng biết là ta mua cho cô ăn, lẽ nào ngay cả tư cách ăn một miếng ta cũng không có sao?”
“Không có.”
Tiêu Vân quyết đoán nói.
Hàn Nghệ nói: “Ta cứ ăn một miếng!”
“Tất cả đều là của ta.” Tiêu Vân không nhượng bộ bước nào.
Đáng giận! Lão tử sống đến ngần này, cũng chưa từng gặp nữ nhân đáng giận như vậy.
Hàn Nghệ gật đầu, nói: “Được, của cô của cô đều là của cô, ta không ăn là được rồi.”
Nói xong hắn liền nằm xuống, nhưng đầu còn chưa đặt xuống thì hắn đột nhiên bắn lên, nhào về phía Tiêu Vân, nói một cách không chính xác là nhào về phía điểm tâm trong lòng Tiêu Vân.
Biết ngay sẽ xuất hiện tình huống lúng túng như vậy mà.
Chỉ thấy Tiêu Vân nghiêng người ba mươi độ, hai tay ôm giỏ gỗ, mũi chân trái thẳng tắp đặt dưới cằm Hàn Nghệ, cố định động tác như hổ vồ mồi của Hàn Nghệ trong một tấm hình.
Bốn mắt nhìn nhau, trong mắt nữ nhân là vẻ đắc ý, trong mắt nam nhân là vẻ xấu hổ.
Nam nhân đùa giỡn như nhân là đầu ngón tay khều cằm nữ nhân, lẽ nào nữ nhân câu dẫn nam nhân là dùng mũi chân sao?
Buồn cười, Hàn Nghệ nổi giận, cuối cùng xuất ra đòn sát thủ đòi mạng nhất: “Sau này cô đừng mong ta cùng chơi mạt chược với cô.”