“Em với Lucas cãi nhau cái gì?”
“. . . Không có gì.”
“Hắn ta đối tốt với em chứ.”
“. . . Cũng được.” Diệp Khai không thể nhịn được nữa, “Sao anh cứ nhắc đến anh ấy mãi vậy?”
Trong chớp mắt, lực tay hắn nhẹ lại, Trần Hựu Hàm lật người nằm thẳng, đổi sang tay trái xoa cho cậu, sau đó liền tự giễu cười một tiếng: “Nhắc nhở bản thân không được phạm sai lầm.”
Thân thể bởi vì đau đớn mà kéo căng nay đã thả lỏng xuống, Diệp Khai nhẹ giọng nói: “Từ lúc nào mà anh lại có đạo đức như vậy rồi.”
“Không có với người khác, với em thì có.”
“Tại sao?”
“Không nỡ để em phạm sai lầm.”
Diệp Khai im lặng: “Anh à, anh đã hôn em ba lần rồi.”
Trần Hựu Hàm bật cười: “Hôn em là do quá xúc động, từ hôn cho đến thật sự phạm sai lầm có vô số cơ hội để quay đầu.” Hắn ngừng một chút, lại nhẹ nhàng căn dặn: “Sau này nếu có người nói với em rằng hắn ta khó mà kìm lòng được, em nhất định đừng tin.”
Trong sự yên tĩnh, Diệp Khai khẽ lẩm bẩm: “Không gặp được ai khác nữa.”
Trái tim theo phản xạ mà nhói lên một trận. Trần Hựu Hàm khịt mũi cười một tiếng, “Đừng quyết định cả đời của mình nhanh như vậy.” Nói xong lại cảm thấy những lời này của mình thực sự chẳng có mùi vị gì, liền xin lỗi ngay: “Anh không có ý đó. . . em cảm thấy xứng đáng là được.”
“Xứng đáng. Chỉ là em vẫn còn hơi giận.”
“Em không phải là người hay so đo. . . Hắn ta đã làm gì vậy?”
“Anh ấy gạt em.”
Cánh tay hắn tê dại trong giây lát cùng với cơn đau nhói trong tim lần nữa.
“Nếu như không nghiêm trọng quá thì cứ cho hắn thêm một cơ hội đi.”
“Có nghiêm trọng.”
Trần Hựu Hàm im lặng nhếch môi một cái: “Thật sao, vậy em nghĩ thế nào?”
Diệp Khai mở to mắt, ánh mắt bình tĩnh xuyên qua khoảng không màu xanh đen ảm đạm, dừng lại trên gò má Trần Hựu Hàm.
“Có đôi khi em muốn bỏ đi, nhưng rồi đi đến chân trời góc biển thì vẫn thấy mình còn yêu anh ấy. Đợi khi nào em xả hết giận sẽ quay lại tìm anh ấy.”
Trần Hựu Hàm bật cười thành tiếng, chỉ là tiếng cười khô khốc nhạt nhẽo: “Ừ, tha thứ thì tốt hơn, chỉ cần hai người yêu nhau là được, có một số chuyện không cần quá so đo như vậy.”
Yên lặng một hồi, hắn không rõ là có ý gì mà nói: “Bảo Bảo, nếu như anh nói xin lỗi sớm hơn, có lẽ em cũng sẽ đồng ý tha thứ cho anh không chừng.”
Diệp Khai suýt nữa đã không thể tiếp tục kiên trì trước những lời này của hắn, cậu gần như muốn quăng giáo đầu hàng. Cậu mấp máy môi, trước khi buột miệng thốt ra liền gắng sức mà đổi giọng: “. . . Anh cũng nói dối em sao?”
Trần Hựu Hàm cảm thấy hốc mắt mình nóng bừng, chất lỏng nóng hổi nào đó gần như rơi xuống, quai hàm hắn căng lên. . . Tiểu Khai, khi đó nói dối em rằng mình không yêu em, đó là chuyện đau đớn nhất trong cuộc đời anh.
Hắn không thể nói ra được. Hắn dùng chuyện khó xảy ra nhất trong cuộc đời mình để đưa ra một lời nói dối, nhưng lại không có cơ hội để phanh phui lời nói dối này. Sự thật chỉ có ý nghĩa khi Diệp Khai quan tâm. Sau hai năm gặp lại nhau, cậu đã buông tay, đã bắt đầu một mối quan hệ mới, có người yêu mới, giờ hắn lại đi níu kéo cậu, nói rằng mọi chuyện trước đó chỉ là một lời nói dối, cầu xin một sự bắt đầu ư? Nghe chẳng khác nào một tên khốn vô liêm sỉ.
“Không có. . . Mọi chuyện đều đã kết thúc rồi, xin lỗi em, sau này anh sẽ không nhắc đến nữa. Em ngủ đi.”
Cơn đau ở bụng dưới được bàn tay của Trần Hựu Hàm làm cho tan dần, Diệp Khai rốt cuộc cũng chìm vào giấc ngủ sâu. Cậu dịch người sát về phía hắn, tay nắm chặt vạt áo của Trần Hựu Hàm, như thể sợ rằng sáng hôm sau vừa mở mắt lại thấy hắn đã rời đi mà không nói lời tạm biệt một lần nữa.
Vì ý nghĩ này mà đến trong mơ cậu vẫn không yên lòng. Động tác níu vạt áo biến thành ôm, ôm rồi lại thành ôm chặt, cậu gối lên cánh tay Trần Hựu Hàm, tay cậu siết chặt, ôm lấy tấm lưng hắn, mũi áp vào lồng ngực khiến cậu tràn ngập cảm giác an toàn của Trần Hựu Hàm. Hết thảy mọi đau đớn đều được xoa dịu, được chữa lành trong hơi thở quen thuộc này.
Lúc rạng sáng, cảm nhận được động tĩnh khi tỉnh dậy của người kia, Diệp Khai mơ màng mà ôm lấy hắn theo phản xạ: “Đừng đi.”
Trần Hựu Hàm nhẹ nhàng nhấc cánh tay của hắn lên, nhưng Diệp Khai lại càng ôm chặt hơn, vùi mặt vào cổ hắn: “. . . Đừng đi mà.”
Hắn biết, Diệp Khai lại nhận nhầm người một lần nữa.
Trong ánh sáng rực rỡ, đầu ngón tay hắn nhẹ nhàng vuốt ve lông mày Diệp Khai: “Không đi, anh sẽ quay lại ngay.”
Hắn đẩy cửa ban công ra, không khí buổi sáng sau cơn mưa rất trong lành và lạnh lẽo, đồng cỏ trông như đang nhỏ nước, sao Kim sắp khuất bóng, mặt trời vẫn chưa mọc, bầu trời mơ hồ trong ánh sáng xanh thẳm, dưới mái nhà của ngôi chùa vàng có làn khói dày tỏa ra, đó chính những người Tây Tạng đang đốt lá dâu dưới bàn dâu để cầu phước lành. Trần Hựu Hàm chỉ mặc áo tay ngắn, dựa vào lan can lặng lẽ hút xong một điếu thuốc. Khi hắn quay trở lại, vừa mới đi đến trước giường liền dừng lại, lập tức quay trở lại phòng tắm để tắm nước nóng.
Hắn trở lại bên Diệp Khai một lần nữa với toàn thân nóng bừng, Diệp Khai ngay lập tức dụi vào vòng tay hắn rồi tìm một tư thế khiến cậu cảm thấy thoải mái.
Trần Hựu Hàm cho cậu gối lên mình, đỡ lấy vai cậu, nhẹ nhàng đặt lên trán cậu một nụ hôn.
Diệp Khai trong lúc mơ màng nói mê: “Hựu Hàm ca ca . . .”
Là ảo giác của hắn sao? Cánh tay hắn trở nên cứng đờ, rồi lập tức ôm cậu càng chặt hơn.
Họ ngủ thẳng đến 10 giờ sáng, Diệp Khai cảm thấy mình thất lễ quá.
Trên giường chỉ còn lại một mình cậu, cậu giật mình một cái, lập tức nhìn thấy Trần Hựu Hàm đang đứng đó nhìn vào bản vẽ trên bàn làm việc, một tay hắn đang kẹp điếu thuốc. Trái tim đang thảng thốt chợt tĩnh lại, cuối cùng Diệp Khai lại giả vờ bình tĩnh ngồi dậy.
“Chào buổi sáng.”
Trần Hựu Hàm không quay đầu lại, lười biếng châm chọc một câu: “Thời khóa biểu nghỉ ngơi và làm việc của sinh viên đương thời có chút đáng lo nhỉ.”
Diệp Khai mạnh miệng: “Ngủ nướng vào ngày đầu tiên đến cao nguyên không phải là rất bình thường sao!”
Lập tức nhìn thấy đối phương phì cười thành tiếng: “Ai không biết còn tưởng em bị jetlag đấy.”
Diệp Khai hừ một tiếng, vén chăn ra rồi bước xuống: “Hôm nay anh định dẫn em đi đâu chơi?”
Trần Hựu Hàm vì câu nói vô cùng thản nhiên này của cậu mà rốt cuộc cũng phải ngẩng đầu lên: “Anh có nói là đồng ý à?”
“Người từ xa tới là khách, chẳng lẽ anh không nên dẫn em đi tham quan một vòng?”
Trần Hựu Hàm lịch sự hỏi lại: “Không phải em nói là đến đây tổ chức sinh nhật cho anh sao?”
Diệp Khai hùng hồn nói: “Không phải là vẫn chưa đến ngày à!”
Trần Hựu Hàm bật cười: “Anh ở bên em đến năm 18 tuổi vẫn là một bạn nhỏ ngoan ngoãn, biết lẽ trái phải, em mới để cho người khác cưng chiều có một hai năm mà đã học được cách không nói đạo lý như thế sao?” Hắn đẩy ghế ra, đứng dậy: “Đi rửa mặt rồi ăn cơm trước đi, sau khi ăn cơm xong rồi lại chọn địa điểm.”
“Còn được chọn cơ à?” Diệp Khai nghi hoặc hỏi.
“Có chứ. Đi dọc theo đường cái đến cuối là có một cái hồ trong thung lũng, mình có thể đi xe qua đó. Trên núi có một thác nước thần, vừa đi vừa về mất chừng 3 tiếng đi bộ, còn có một bãi cỏ trên đỉnh núi, phong cảnh ở đó cũng không tệ lắm. Tùy em chọn chỗ đấy.”
Diệp Khai sững sờ nhìn hắn hồi lâu, không biết vì sao lại có chút tức giận: “Trần Hựu Hàm! Anh ở đây cũng vui vẻ quá chứ!”
Trần Hựu Hàm bị cậu nổi giận với mình mà chẳng hiểu tại sao, đưa tay vỗ cho cậu một cái: “Chiều em quá rồi.” Hắn thản nhiên giải thích: “Anh cũng chưa đi qua đó bao giờ, sáng nay hỏi Tang Cát mới biết.”
Lửa giận của Diệp Khai tắt ngúm, khóe miệng lạnh lùng khẽ nhếch, sau đó không nhịn được mà cong hẳn lên. Sợ Trần Hựu Hàm nhìn ra liền lập tức quay người chạy vào nhà tắm.
Lúc ăn sáng Tang Cát cho bọn họ xem vài tấm ảnh về những địa điểm kia, chỗ nào cũng đẹp, đạt cấp bậc bồng lai tiên cảnh. Diệp Khai không chọn được, rất chi là lòng tham không đáy mà hỏi Trần Hựu Hàm: “Chúng mình cũng không vội lắm anh nhỉ?”
Trần Hựu Hàm không biết tại sao kế hoạch của “mình” lại tự nhiên biến thành “chúng mình”, vừa định nói lại thì Diệp Khai đã hỏi: “Ngày mai anh không đi nữa chứ?” Nói xong lại tự quyết định: “Ngày kia cũng không đi.” Sau đó dứt khoát nói: “Ngày mốt chúng mình cùng đi luôn.”
Trần Hựu Hàm hít sâu một hơi trước ánh nhìn của Tang Cát, Mai Đóa và Bình Thố, hắn cười một cách gượng gạo rồi nói: “Ừ, được thôi, em nói sao thì là vậy.”
Bình Thố vui vẻ wow một tiếng, vỗ tay mình liên hồi.
Diệp Khai giấu đầu hở đuôi mà ho khan một tiếng, cúi đầu che đi nụ cười trên môi.
Sau bữa trưa, Tang Cát muốn chỉ cho Trần Hựu Hàm cách đi con xe máy Honda của anh, Diệp Khai vừa nghe vậy đã mang theo mũ bảo hiểm của mình, xung phong nhận việc: “Tang Cát, dạy em đi, anh ấy không biết đâu!”
Nói đùa gì chứ, Trần Hựu Hàm bẩm sinh chưa từng sử dụng phương tiện giao thông 2 bánh. Cậu hoàn toàn không muốn comeout bằng cách tuẫn tình với Trần Hựu Hàm đâu.
Trần Hựu Hàm cúi đầu châm thuốc, nhường chỗ cho cậu. Nhìn dáng vẻ như thật của Diệp Khai, hắn gọi một tiếng: “Này,” rồi nhướng mày giễu cợt hỏi, “Em chắc chứ?”
Diệp Khai rất tự tin mà liếc hắn một cái, cậu bóp phanh vặn chìa khóa nửa vòng, động cơ được khởi động, cậu đội mũ bảo hiểm lên rồi hất đầu: “Lên xe.”
Trần Hựu Hàm rút tay từ trong túi quần ra, cắn điếu thuốc, lười biếng cho cậu một tràng pháo tay: “Thông minh quá đi à, không hổ là sinh viên Thanh Hoa.”
Chiếc Honda này về ngoại hình lẫn cách lái đều rất giống với xe điện, chỉ cần kiểm soát được tốc độ, cộng thêm đoạn đường này vắng đến nỗi ngay cả chó cũng không có, hẳn là sẽ không có vấn đề gì. Trần Hựu Hàm chân dài, tùy tiện nhấc chân một cái đã leo lên yên xe rồi, hắn đội mũ bảo hiểm lên, ghé vào tai cậu nói: “Cẩn thận một chút, trên xe đang chở người thừa kế khối tài sản trị giá 300 tỷ đó.”
Diệp Khai cười đến mức ho khan, cậu đạp một cái để chuyển sổ, sau đó bình thản nói dưới ánh mắt trời rực rỡ sau cơn mưa: “Hựu Hàm ca ca, ôm chặt em nào.”
Trần Hựu Hàm bị khói thuốc làm sặc: “CMN, em có thể đừng nói mập mờ như thế không?”
Tang Cát với Mai Đóa đều bật cười. Dưới con mắt nhìn chăm chú của hai người họ, Trần Hựu Hàm vươn tay ôm lấy vòng eo nhỏ gầy của Diệp Khai.
Tay ga được vặn, tiếng động cơ vang lên ầm ầm, Diệp Khai lao đi như một cơn gió.
Tàn thuốc rơi đầy người Trần Hựu Hàm, buộc hắn phải ôm chặt lấy Diệp Khai, vừa cười vừa mắng: “Fuck!”
Đường ở đây chính là cái loại đường làm bằng xi măng thường thấy nhất, rất bằng phẳng, chạy dài từ cuối làng đến thung lung giữa hai quả đồi. Hai bên là đồng cỏ, bò Tây Tạng với ngựa nằm thong dong trên đó, mấy đốm màu trắng tinh trên đó là cừu non, con nào con nấy cũng nhát gan, vừa nghe tiếng động cơ đến gần liền hớt hải bỏ chạy.Suốt chặng đường, tiếng be be không ngừng vang lên, những người chăn nuôi gia súc cầm roi ngựa chào hỏi bọn họ. Diệp Khai nhanh như chớp cảm nhận được cơ thể Trần Hựu Hàm đang kề sát sau lưng mình, lồng ngực cậu cũng bị cánh tay mạnh mẽ của hắn ghìm lại.
Tâm tình của cậu như bay lên theo gió, bay về phía bầu trời quang đãng không một gợn mây, về thời niên thiếu trong trẻo của mình.
Gặp được cảnh đẹp thì tùy tâm mà dừng lại. Loại cảm giác tự do này đã vượt qua hết thảy, thậm chí Diệp Khai còn chạy đến bãi cỏ chơi, bị bò mẹ Tây Tạng nhìn chằm chằm một cách cảnh giác.
Trần Hựu Hàm dựa vào xe hút thuốc, muốn dọa Diệp Khai nên chỉ chỉ về phía sau lưng cậu.
Diệp Khai lớn tiếng hỏi: “Cái gì cơ?”
“Chó ngao Tây Tạng.”
Tiếng của hắn truyền theo gió đến tai Diệp Khai, thoáng cái mặt cậu đã biến sắc, Diệp Khai hét ầm lên rồi sợ hãi chạy về phía Trần Hựu Hàm. Đám cừu non chẳng hiểu có chuyện gì, thấy cậu như vậy cũng kêu be be rồi phi nước đại chạy tán loạn theo, mấy người chăn nuôi gia súc trợn trắng cả mắt. Trần Hựu Hàm cười đến không thở nổi, nhìn thấy Diệp Khai chạy về phía mình, càng ngày càng gần. Hắn không kịp tránh ra, bị cậu nhào thẳng vào trong lòng.
Xe máy vừa đụng một cái đã ngã xuống, phát ra tiếng va chạm dữ dội. Diệp Khai hít hà một tiếng rồi nhíu mày, càng ôm cổ Trần Hựu Hàm chặt hơn.
Trần Hựu Hàm nhéo eo cậu. Ánh nắng chiếu cho người như bị say, hắn cảm nhận được hơi thở sạch sẽ của Diệp Khai phả bên tai, dễ như chơi mà cà khịa: “Chạy thi với Corgi còn không thắng nổi mà muốn thắng chó ngao Tây Tạng à?”
Diệp Khai sững sờ, nhớ đến những đoạn ký ức ngắn trong quá khứ. Những ký ức đó đã khảm vào trong sinh mệnh của cậu từ lâu, đánh gãy xương thì vẫn còn có gân. Cậu thở dốc gấp gáp, trái tim đập dữ dội vì phản ứng cao nguyên, đôi mắt đen trong veo của cậu chạm vào ánh mắt thâm trầm mang theo ý cười của Trần Hựu Hàm, gần như không ai trong hai người kịp phản ứng liền đã vội vàng ôm lấy nhau rồi quấn quýt hôn lên.