(1) Khô hanh lâu ngày bỗng gặp trận mưa. Ý nói niềm vui khi mong ngóng chờ đợi nhiều ngày cuối cùng cũng như ý nguyện.
Mà chuyện làm ăn của Bạch gia, theo Thái Tử thấy, đó là chuyện cùng vinh cùng nhục với mình.
Hôm nay Bạch thị xu nịnh Thái Tử, buổi trưa nghỉ một canh giờ, gió thu phất phơ lạnh, nàng ta vừa bóp chân cho Thái Tử vừa nói: “May mà được Thái Tử chỉ điểm, phụ thân thiếp đã xuống tay chuyện thuỷ vận kênh đào, chỉ là có người còn nhanh hơn Bạch gia, đã đặt thuyền lớn, xem ra là chuẩn bị “chia một chén canh” với Bạch gia.”
Thái Tử nghe vậy mở mắt ra hỏi: “Ồ, là nhà nào?”
Bạch thị nói: “Không phải tay thuỷ vận già đời, nói là họ Thôi, người làm việc là thiếu niên lang chưa đến nhược quán(2).”
(2) khoảng 20 tuổi
Thái Tử vừa nghe xong cười lạnh nói: “Lang Vương đúng là định lợi dụng kênh đào triều đình khai quật mà ăn cả một đời! Không nhắc đến chuyện hắn ôm hết mười năm thuế vụ, còn xui khiến Vương phi thương hộ của hắn đến đoạt việc làm ăn thuỷ vận, tiểu tử họ Thôi nàng nói tám phần là đại cữu tử của Lang Vương. Nàng báo cho phụ thân nàng, đừng khách khí với Thôi gia, chỉ lo cướp việc làm ăn, tuyệt đối không để Thôi gia đứng vững gót chân ở thuỷ vận kênh đào.”
Thật ra Bạch thị cũng chỉ chờ câu này, nàng ta cười nói: “Xin Thái Tử yên tâm, Thôi gia không được một tháng sẽ lỗ vốn bán thuyền!”
Sở dĩ Bạch thị có tự tin như vậy là bởi vì Bạch gia đã kinh doanh thuỷ vận nhiều năm. Không riêng gì người trên thuyền có kỹ năng đã được nàng ta bồi dưỡng mấy năm. Mấu chốt là trạm gác thuỷ tặc của thuỷ vận cũng có chuẩn bị, nếu không phải kinh doanh lâu dài thì đúng là không có nhân mạch hùng hậu như vậy.
Còn Thôi gia chỉ xuất thân đầu bếp xào rau, dựa vào Vương gia mới vào kinh thành đã vọng tưởng tới chia việc làm ăn? Cũng phải xem răng nàng ta có tốt không đã!
Lúc các nhà đang âm thầm tính toán, cuối cùng cũng đến ngày thuyền lớn của Quỳnh Nương xuống nước.
Dựa theo luật lệ, ngày khai thuyền phải thờ cúng thần sông.
Quỳnh Nương là chủ, tất nhiên phải tổ chức nghi thức.
Không giống mấy hôm trước, lần này nàng không mặc y sam cũ của ca ca nữa mà mặc trường sam nho nhã tự tay nàng cắt vải, tỉ mỉ khâu vá, một thân màu xanh nhạt phối với đai lưng khảm miếng bích ngọc lớn, phát quan sợi mỏng bạc trắng trên đầu, trên dưới gọn gàng, thật sự là mỹ thiếu niên nhanh nhẹn trường mi mục tú, khiến nữ tử khuê trung phố phường vây xem mặt đỏ tim đập, khe khẽ nói nhỏ.
Lúc Thôi gia đốt pháo ở bến tàu, trên trà lâu Bạch gia kinh doanh cũng có người đang nhìn.
Bạch thị rảnh rỗi xuất vương phủ, theo đệ đệ Bạch Vũ Chiêm từ xa nhìn xuống, thu hết vị Thôi công tử kia vào đáy mắt.
Hôm nay Bạch Vũ Chiêm được tỷ tỷ bày mưu đặt kế, thuê một đám lưu manh phố phường trà trộn trong đám người.
Đợi lát nữa tìm cơ hội làm khó dễ, quấy rầy Thôi gia thờ cúng thần sông.
Phàm là người đi thuyền đều mê tín. Một khi phá hủy lễ tế sẽ bị nhận định là ý trời trêu người, đến lúc đó hắn sẽ sắp xếp người biết bơi giả làm thủy tặc, lúc thuyền Thôi gia bắt đầu vận tải đường thuỷ sẽ đục thủng đáy thuyền, khiến đống hàng hoá của hắn chìm vào kênh đào, lỗ sạch vốn.
Chỉ cần vài lần như vậy, nhất định thương nhân nam bắc sẽ biết, thuỷ vận Thôi gia không dựa được. Từ chối đơn hàng vận chuyển hàng của hắn, xem hắn ứng đối thế nào!
Chẳng qua… tiểu tử Thôi gia này quá thanh tú, chân dài eo thon, là mỹ thiếu niên hiếm thấy…
Bạch thị cũng nhìn Thôi công tử một lúc lâu mới thu hồi ánh mắt, quay đầu thấy đệ đệ nhà mình nhìn đăm đăm, liền biết nhất định đệ đệ nam nữ nóng lạnh gì cũng ăn đang hứng thú với tên này!
Nàng ta ho khan một tiếng, kêu đệ đệ vững tâm rồi mới nói: “Đệ làm việc, tỷ tỷ luôn yên tâm, nhớ rõ Thái Tử gia phân phó, xuống tay nặng cũng không sao. Dẫu sao Lang Vương phủ cũng cần mặt mũi, không thể tuyên dương khắp kinh thành rằng hiệu buôn Thôi gia là sản nghiệp của Vương phi hắn mới cưới! Nếu Thôi công tử chưa ghi rõ thân phận, Bạch gia chúng ta không xem như không cho Giang Đông Vương mặt mũi, đánh tan nhuệ khí của bọn họ, để Thôi gia biết khó mà lui mới được!”
Bạch Vũ Chiêm nghe xong liên tục gật đầu, trong lòng lại nghĩ: Người người đều nói thật ra Lang Vương thích nam sắc, không biết đại cữu tử tuấn tú như vậy có từng vào mắt muội phu chưa? Sau này thuyền hàng Thôi gia đóng cửa, hắn sẽ đi thảo luận cục diện rối rắm này với Thôi gia, có thể tiếp xúc với vị Thôi tiểu công tử kia.
Thấy hắn tuổi nhỏ mà bắt nạt, nếu có chỗ tốt cho mình thì thành một đoạn tình nghĩa mong manh ngắn ngủn, hắn sẽ có cơ hội thưởng thức eo thon mông tròn của vị Thôi công tử này…
Đắc ý nghĩ như vậy, quạt xếp trong tay cũng lay động ngoài cửa sổ không hề hoang mang.
Du côn lưu manh xen lẫn trong đám người nhận được tin lập tức vén cánh tay áo lên bước ra khỏi đám người, chửi ầm lên: “Nhà các ngươi thờ cúng thần sông lại đốt pháo trước cửa nhà ta, con ta chưa đầy tháng đã bị pháo của ngươi làm cho sợ run, nếu bị bệnh thì nhà các ngươi bồi thường à? Con mẹ nó thả đầu heo cống phẩm cho ta! Hôm nay không nói chuyện, thuyền nhà ngươi một tấc cũng không được đi.”
Quỳnh Nương nhìn theo hướng hắn chỉ phía xa, híp mắt lại cũng không nhìn thấy cái gọi là cửa lớn gần trong gang tấc của hắn.
Nàng hiểu rõ, hài nhi bị kinh hách ở đâu ra? Chẳng qua là tìm cớ đến gây chuyện thôi!
Nhưng lễ tế gấp, nếu đến lừa tiền, nàng cũng không có ý định dây dưa với những du côn này, chậm trễ việc khai thuyền.
Vì thế nàng quay đầu phân phó Kiều chưởng quầy phía sau: “Lấy hồng bao đưa cho mấy vị huynh đệ này trở về an ủi gia quyến.”
Kiều chưởng quầy vội vàng gật đầu, lấy mấy bao lì xì đã dán kín chuẩn bị phân phát cho người lái thuyền cúi đầu khom lưng đưa cho du côn vô lại kia.
Nào ngờ, tên vô lại kia nhận bao lì xì cất vào ngực rồi nói: “Trẻ con hoảng sợ là bệnh cả đời, ngươi đang tống cổ ăn mày à? Tưởng bỏ chút tiền thì sẽ êm đẹp? Hôm nay lão tử sẽ dạy thằng nhóc nhà ngươi làm người thế nào!”
Lúc nói chuyện hắn cần gậy, định đập xuống bàn thờ xếp đầy cống phẩm.
Nhưng Quỳnh Nương cũng không hoảng thần, bởi vì mấy ngày trước gặp phải thổ phỉ hung ác, Lang Vương không yên tâm để nàng xuất đầu lộ diện xuất hiện trước mặt người khác nên đã sai Thường Tiến dẫn người hộ tống.
Đối phó với mấy du côn này khỏi phải nói. Nhưng đúng lúc này, mấy đại hán xa lạ cao lớn vạm vỡ nhảy ra từ trong đám người, chỉ duỗi tay ra đã nắm lấy cổ người dẫn đầu, sau đó dùng sức ném đi, ném hắn vào trong sông lớn cuồn cuộn!
Ra tay như vậy không phải người Lang Vương phủ, làm Quỳnh Nương cảm giác ngoài ý muốn sâu sắc.