Đi đến nơi, ngọn núi đá dần hiện ra, thật không ngờ trong ngọn núi lại có một cửa hang đi vào.
Điềm Điềm nắm chặt lấy tay cô, cả hai cùng đám người hầu phía sau cùng nhau tiến vào.
Bên trong đã được thắp nến bốn xung quanh vô cùng sáng chói, giữa hang có một chiếc hồ nước nóng lớn, đặt chính giữa hồ là viên đá được coi là đá trấn quốc. Bảo vật của Dạ Tiễn Quốc, mỗi 10 năm nhà họ Mộc phải cống tế một người phụ nữ, dùng máu họ tưới đẫm viên đá đó để xoa dịu thần linh mong cầu thần phù hộ cho quốc thái dân an.
Nghe mấy cái truyền thuyết vớ vẩn này Ba Ba Mạc Tỏa chỉ biết xì một cái khinh thường đầu óc mê tín của lũ người địa cầu.
Gần ngay viên đá có một bàn cúng tế, muốn đi từ bờ hồ ra giữa hồ phải đi qua một cây cầu nối liền này.
Mấy người đưa cô đến đây chân chỉ vừa chạm vào thành cầu lập tức dừng lại không đi tiếp.
Ba Ba Mạc Tỏa khó hiểu nhìn bọn họ, một tên trong đó nói:
“Chúng thần chỉ đưa người được đến đây, người hãy chờ ở đây đến giờ Thìn, Thái Thượng Hoàng cùng pháp sư sẽ đến làm lễ.”
Ba Ba Mạc Tỏa có chút kinh ngạc nói:
“Ô, hóa ra mấy người không phải bị câm à?” Ba Ba Mạc Tỏa mỉa mai khích lại một câu.
Hôm qua trong lúc sửa soạn cho cô, mấy người bọn họ giống như là bị câm vậy, không nói không rằng chỉ ai làm việc đó.
Mấy người này liên tục có biểu hiện sợ sệt, nhìn khắp xung quanh, tay chân không ngừng run rẩy.
Ba Ba Mạc Tỏa tiến lại gần nhìn sát khuôn mặt của tên thái giám:
“Ê, ta còn chưa có bị cúng tế, chưa chết mà, các người sợ gì chứ.”
Tên kia run rẩy nói:
“Ở đây đã bị cúng tế bao nhiêu là nữ nhân rồi, oan hồn họ vất vưởng xung quanh đây rất nhiều, chúng thần nghe nói chỉ cần bước qua cây cầu này lập tức sẽ bị vong hồn….”
“Khoan…khoan đi…dừng khoảng là hai giây đi.” Tên kia chưa kịp nói xong đã bị cô chặn miệng, cái quỷ gì chứ, không biết có phải bị bại não không nữa.
“Ngươi nghe ta hỏi đây, tại sao chỉ là chích chút máu thôi mà có thể khiến một cô nương chết được cơ chứ?”
Đây chính là điều cô luôn thắc mắc, ừ thì cứ cho là cúng tế quỷ thần gì đó cần nhiều máu nhuốm đẫm viên đá kia đi, nhưng mất chút máu thôi sao có thể chết người được, thật sự vô lí.
“Bởi vì….”
“Im mồm cho ta.” Vị Ma Ma gương mặt dữ tợn hôm qua sửa soạn cho cô lập tức bịt miệng tên kia lại.
“Ngươi muốn bị quỷ bám thân sao, còn dám nói năng hồ đồ, tất cả ra ngoài chờ lệnh.”
Ma Ma ra lệnh cho tất cả mọi người ra khỏi hang, chờ đợi đến giờ làm lễ.