Mười đầu ngón tay của Yến Linh toàn là máu với máu, trên cửa đá cũng bị dính đầy đường máu dữ tợn.
Nhưng cửa đá này quá kiên cố, giống như khe vực sâu hoắm ở ngay trước mặt mà Yến Linh không thể nào vượt qua được, mặc kệ cậu kêu la gào khóc thế nào cũng không làm cánh cửa lay chuyển dù một chút.
Bất thình lình, một tiếng sấm kinh thiên động địa nổ ầm bên tai, khiến Yến Linh giật mình hoảng hốt trong giây lát.
Linh tính mách bảo cậu có chuyện chẳng lành xảy ra, nhưng cậu không biết tiếng sấm này muốn lên nói điều gì.
Hai dòng nước mắt bất giác chảy xuống, khi Yến Linh ngồi thừ người ra, lại thêm một tiếng sấm đùng đoàng nữa vang lên.
Bên ngoài vẫn là mưa phùn liên miên, không hề giống mưa bão chớp giật của mùa hè.
Yến Linh ngơ ngác ngồi tại chỗ với khuôn mặt đẫm lệ, cùng lúc đó, toàn bộ động phủ bỗng chốc rơi vào bóng tối.
Ánh nến đang cháy lách tách nãy giờ trên bàn lại là đèn Tê Giác của Yến Hàn Thước.
Yến Linh đờ đẫn không biết nên làm gì, trong bóng tối, tim đèn bỗng phừng lên đốm lửa đang cháy nốt chỗ tàn tro cuối cùng, cuối cùng đốm lửa rơi xuống đất hóa thành bóng người cao lớn mờ ảo.
Là Yến Hàn Thước.
Yến Linh sửng sốt, đột nhiên òa khóc như đứt từng khúc ruột, giống như tìm được bến bờ mà nhào tới chỗ Yến Hàn Thước: “Cha ơi!”
Cậu còn tưởng tiếng sấm kia là chuyện không lành, cũng may Yến Hàn Thước tới trước.
Yến Linh mang theo niềm vui sướng mất mà tìm lại được lảo đảo nhào tới, muốn vùi mặt vào lòng cha khóc một trận để vơi bớt nội tâm bị khủng hoảng nãy giờ, nhưng cơ thể gầy yếu kia lại đâm xuyên qua bóng người mờ ảo vồ hụt vào không khí, cậu ngã phịch xuống đất.
Yến Linh bị té làm cho hoang mang, ngơ ngác quay đầu lại.
“Cha?”
Yến Hàn Thước hơi cúi người, giơ bàn tay mờ ảo như ánh nến đang cháy xoa nhẹ lên má Yến Linh, trong mắt hắn là sự bất lực và bi thương mà cậu chưa từng thấy bao giờ.
“Cha ơi?” Yến Linh muốn nắm tay Yến Hàn Thước nhưng toàn bắt hụt, cậu nghẹn ngào nói: “Cha ơi, con sợ, cha ôm con một cái được không, cha ơi hu hu…”
Yến Hàn Thước vẫn nói câu nói đó: “A Linh, đừng sợ.”
Yến Linh sụt sịt nói: “Con không sợ, có cha ở bên con không sợ.”
Đôi mắt của Yến Hàn Thước khẽ run, một hồi lâu sau hắn mới nhẹ nhàng nói: “A Linh, nhớ kỹ lời cha nói.”
Yến Linh: “Dạ?”
Yến Hàn Thước nói ngắn đủ ý: “Bây giờ con đang mang trong mình Tương văn cấp Linh, ngày sau tất sẽ khó khăn muôn trùng, nhớ lời cha dặn, không được nói cho bất kỳ ai biết Tương văn của con là gì.”
Đầu óc của Yến Linh rỗng tuếch, không thể nào hiểu nổi những gì Yến Hàn Thước nói, cậu ngơ ngác nói: “Cha? Cha đang nói gì vậy?”
Tương văn cấp Linh là sao?
Có cha mẹ ở đây, tại sao lại nói sau này sẽ có khó khăn muôn trùng?
Cậu không hiểu.
Yến Hàn Thước dùng bàn tay mờ ảo ngưng tụ từ tim đèn của đèn Tê Giác sờ lên mặt Yến Linh, từ lòng bàn tay truyền đến ấm áp chưa từng có trước đây, đó là giây phút dịu dàng đầu tiên với Yến Linh của nam nhân cả đời lạnh lùng nghiêm túc này, và cũng là lần cuối cùng.
Thậm chí hắn còn cười khẽ, tiếng cười vừa êm ái vừa dịu dàng, muốn lau nước mắt trên mặt cho Yến Linh nhưng chỉ có thể xuyên qua.
Đôi mắt của Yến Hàn Thước tối dần, hắn dịu dàng nói: “A Linh, đừng sợ.”
Yến Linh đã nghe lời này quá nhiều lần, cho tới nay đều coi nó như gió thoảng bên tai.
Có cha mẹ ở bên, cho dù cậu có sợ đến mấy đi nữa thì vẫn sẽ có nơi để cậu dựa vào.
“Dạ.” Yến Linh thút thít gật đầu: “Dạ, con không sợ, con không sợ gì cả.”
Ngày sau cho dù gặp phải cái gì đi nữa, cậu cũng sẽ không sợ.
Yến Hàn Thước cười nói: “Ngoan.”
Yến Linh tỏ ra chờ mong hỏi: “Bên ngoài đã tạnh mưa chưa ạ?”
Yến Hàn Thước hơi ngạc nhiên, nói nhỏ: “Sẽ tạnh.”
Yến Linh còn muốn nói thêm gì đó thì thấy thân thể mờ ảo của Yến Hàn Thước tựa như ánh nến đang bừng sáng, trông như tim đèn cháy sáng lần cuối cùng trước khi hoàn toàn lụi tàn.
Yến Hàn Thước bỗng nói: “A Linh..”
Trái tim của Yến Linh đập liên hồi, âm thanh của tiếng nến cháy bên tai đang nhỏ dần, chẳng biết tại sao cậu lại ngừng thở không dám nói một lời, chỉ có thể nức nở thốt nhẹ ra một tiếng.
“Dạ?”
Giống như vừa rồi Yến Hàn Thước chỉ muốn gọi tên cậu, ánh mắt vốn lạnh lùng phảng phất như bị ánh nến thiêu cháy hết phần ấm áp cuối cùng còn sót lại.
Yến Linh giờ mới đè nén nỗi sợ hãi trong lòng xuống, há miệng muốn nói.
Thoáng chốc, thân thể được ngưng tụ từ tim đèn của Yến Hàn Thước đã cháy hết, chầm chậm hóa thành tro tàn rơi lả tả trên đất.
Đồng tử của Yến Linh co lại, cậu lập tức quên bẵng chuyện vồ hụt hồi nãy mà nhào tới muốn ôm lấy Yến Hàn Thước.
“Cha! Cha ơi!”
Chỉ trong chớp mắt, thân thể của Yến Hàn Thước đã biến mất, để lại làn khói mờ nhạt trong màn đêm.
Trong động phủ lại bị bóng tối bao trùm không thấy rõ năm ngón tay.
Yến Linh quỳ ngồi tại chỗ, cúi đầu ngơ ngác hồi lâu mới run rẩy nói.
“…Cha ơi?”
===Hết chương 78===