“Ai mà biết được cơ chứ! Không bằng không chứng thì đừng có đổ tội cho tôi.” Long Quân Dao hai tay khoanh lại rồi bày ra vẻ mặt vô tội mà đáp.
{Cô… thôi được rồi, tôi sẽ không thay thế số hiệu 2503 nữa. Nhưng ngược lại, tôi mong cô sẽ hứa với tôi rằng đừng phá hỏng các thế giới khác nữa. Được chứ?}
“Tại sao tôi phải nghe theo lời của ngài cơ chứ, ngài hệ thống máy chủ?”
{Chỉ cần cô đồng ý, khi mà cô có thể quay về thế giới thực tại của mình thì tôi sẽ giúp cô mang một thứ trong bất cứ thế giới nào cô xuyên vào thấy thích và mang nó về thế giới thực của cô. Chỉ một thứ thôi đấy!}
“Cũng khá thú vị đấy! Nếu đã vậy thì tôi cũng không làm khó ngài nữa. Thành giao!”
Cả hai sau khi bàn bạc với nhau xong thì hệ thống 2503 luôn đi theo Long Quân Dao được mang quay trở về.
Nó vừa quay về được không gian thì liền ồn ào gào vào mặt Long Quân Dao:
[Ký chủ, cô đùa với tôi đúng không! Cô đã nói không ra tay với nữ chính vậy mà còn giết cô ấy hả?]“Tôi nói không ra tay giết cô ta, chứ đâu có nói sẽ không ném chết cô ta đâu nào. Đúng không? Với lại cô ta chết là do té chết chứ có liên quan gì đến tôi.” Long Quân Dao nhún vai tỏ vẻ không liên can đến mình mà nói.
[Ký chủ, ký chủ, cô… đồ vô lại!]Hệ thống không nhịn được mà chửi ầm lên. Còn Long Quân Dao chỉ đứng yên một chỗ rồi đưa tay lên ngoáy ngoáy tai.
Hệ thống sau khi đã mắng ký chủ hả hê, thì lúc này máy chủ lại tiếp tục lên tiếng nói chuyện với nó:
{Số hiệu 2503, ta mong ngươi sẽ trông chừng cũng như hỗ trợ ký chủ của mình thật tốt!}
[Vâng!]“Xuyên vào thế giới tiếp theo đi! Tôi buồn ngủ rồi, tôi muốn tìm một chỗ nào đấy để ngủ.”
[Được thôi!]Hệ thống vẫn chưa hết hậm hực nói.
Trước khi hệ thống đưa Long Quân Dao xuyên vào thế giới kế tiếp thì bỗng máy chủ nói với cô một vài lời khá khó hiểu.
{Long Quân Dao, ở thế giới trước cô bẻ cong dữ liệu biến thú thành người nên tôi đã phân tách dữ liệu của một nhân vật ở thế giới đầu tiên ra thành bốn phần và đưa lần lượt vào những nhân vật ở các thế giới tiếp theo. Bây giờ ngoài công việc thu thập ánh sáng của nhân vật chính thì cô hãy tìm những nhân vật có được dữ liệu đã bị tách ra. Bên cạnh đó, sự việc đã xảy ra thế giới vừa rồi tôi sẽ bỏ qua cho cô một lần mà không trừ điểm ánh sáng mà cô đã tích được. Còn giờ thì chúc may mắn!}
————
Hệ thống máy chủ vừa nói dứt lời chúc may mắn với Long Quân Dao thì cũng chính lúc đấy cô lại bị tiểu hệ thống đang tức giận quẳng vào thế giới kế tiếp.
Long Quân Dao dường như cũng đã dần quen với việc này nên cũng không còn quá khó chịu đến mức phải nôn thốc nôn tháo như những lần đầu.
Long Quân Dao khi này muốn mở mắt ra nhưng không tài nào mở mắt được, tay chân cũng cứng đờ không thể động đậy.
Cái quái gì đang xảy ra thế này? Thậm chí đến di chuyển tròng mắt cô cũng chẳng thể nào làm được. Chuyện gì đang diễn ra thế? Lẽ nào cô xuyên vào một cái xác chết ư?
[Ký chủ, cô đoán đúng rồi đó! Thân thể này đã chết được tầm hơn một tiếng gần hai tiếng rồi đấy!]“Đùa! 2503, mi ngứa đòn đúng không? Ta nói buồn ngủ chứ không phải muốn ngủ một giấc ngàn thu.”
[Tiểu hệ thống vô tội! Vì cô đang mang màu sắc khống chế là cửu tử nhất sinh nên bị rơi vào những tình huống như thế này cũng là bình thường.]“Vậy làm thế nào mới sống lại được đây?”
[Cô có vật phẩm hồi sinh vô cùng trâu bò cơ mà. Dùng nó đi!]Nhờ có hệ thống nhắc nhở thì Long Quân Dao khi này mới nhớ đến cái vật phẩm đỉnh của đỉnh mà bản thân có được.
Lửa phượng hoàng niết bàn trùng sinh!
——————
P.S: Ai đồn tui end truyện thế???????? Tui còn đang muốn viết cả ngàn chương cơ. Nhưng mà hiện tại tui vẫn còn đang do dự, vì truyện của tui nó như bom bị tịt ngòi ý. ಥ_ಥ