“Không có chuyện gì cả, tôi sẽ chăm sóc em ấy.” Thích Thủ Lân vào cửa.
Dì Trần ôm bé con ra đón: “Vừa đúng lúc, buổi sáng bé nó còn chưa uống sữa đấy ạ.”
Thích Thủ Lân không chút suy nghĩ mà từ chối: “Cho nó uống sữa bột đi.”
Hôm qua vì xoa dịu sự điên cuồng của Thích Thủ Lân, tình dục mãnh liệt và thô bạo đã khiến cho Trì Diễm tiêu hao một lượng lớn thể lực rồi. đầu v* cũng đã bị Thích Thủ Lân mút cắn đến nhạy cảm, sao có thể cho bé con không biết nặng nhẹ bú sữa được nữa.
Bế cậu vào phòng ngủ, lung tung cởi bỏ quần áo của cậu, để lộ ra cơ thể bị đùa giỡn đầy vết tích. Không kể đó là dấu tay hay là dấu răng, đến cả dấu hôn thôi cũng đã khiến người ta rùng mình. Có thể thấy rõ được hắn đã khao khát cậu nhiều đến chừng nào.
Nhưng Trì Diễm lại không nghĩ như thế.
“Tỉnh rồi à?” Thích Thủ Lân vừa mới lau người cho Trì Diễn xong, đang lúc thoa kem dưỡng ẩm cho đầu v* sưng tấy của cậu thì cậu đã tỉnh lại. Đôi tay của Thích Thủ Lân vẫn còn đặt trên ngực cậu, cậu thế nhưng cũng không hề có ý định cự tuyệt, thế nhưng ánh mắt hằn đầy vẻ mệt mỏi, chỉ nhàn nhạt hỏi: “Mấy người alpha mấy anh đụng đến tình dục đều giống như quỷ đói thế à?”
“Mấy người alpha mấy anh”. Trì Diễm là đang đánh đồng hắn với ai vậy chứ. Trải qua nhiều chuyện như thế, nhưng ở trong mắt của Trì Diễm, bản thân hắn lại là một kẻ ham mê sắc dục đến thế sao.
Thích Thủ Lân rút tay về, dém chăn cho cậu. Quay lưng lại rồi ngồi xuống mép giường. Khiến cho cậu không nhìn thấy vẻ mặt của hắn, chỉ có thân hình cao lớn hơi cong lên, thật lâu sau mới thở dài một hơi.
“Trì Diễm.”
“Anh muốn em làm một chuyện cũng không hề khó. Sau khi làm xong……”
“Anh sẽ cho em được tự do.”
Cũng không để Trì Diễm kịp phản ứng, hắn liền đứng dậy đi ra khỏi phòng ngủ.
Trì Diễm cứng đờ mà nằm đó, bị quyết định đột ngột của Thích Thủ Lân làm cho khiếp sợ. Nhưng rồi cũng từ từ hiểu rõ lời nói của hắn. Tự do —— có lẽ đó là điều mà cậu khao khát nhất trong khoảng thời gian bị Thích Thủ Lân cưỡng ép. Nhưng hiện tại, khát vọng sâu thẳm nhất trong lòng cậu có thể diễn đạt tường tận bằng hai từ này hay không? Đến cả chính bản thân cậu cũng không rõ nữa
Gần ba năm dây dưa lẫn nhau, cuối cùng thì họ vẫn phải chia ly.
Không phải là do cậu tự quyết định nữa, mà đây chính là quyết định của Thích Thủ Lân.
Chuôi kiếm kia cuối cùng cũng rơi xuống đỉnh đầu của Trì Diễm.
【 Tác giả có lời muốn nói: 】
Còn vài chương nữa là hoàn thành xong phần chính văn rồi.
Ngoài ra, mấy chuyện về cuộc sống hằng ngày sẽ nằm ở phiên ngoại, ngoài ra còn có một loạt các tình tiết bổ sung, bởi vì nếu mạch truyện quá dài mọi người xem hẳn sẽ thấy mệt mỏi lắm.
__________________________________Escanor: Xin chào mọi người, tui đã comeback rồi nè. Dự là tui sẽ xong cố edit xong chính văn trước Tết luôn á. Coi như là đền bù cho những ngày qua đã để mọi người đợi lâu á he he.