Một đoàn xe chạy khoảng chừng hơn nửa tiếng, tài xế phía trướccó chút vội vàng báo cáo với viên thanh tra: “Một kilômét phía trước của đườngquốc lộ cao tốc xảy ra sự cố giao thông nghiêm trọng, cả con đường bị kẹt cứng.Chúng ta muốn đến bệnh viện đúng thời gian đã định thì phải đi đường vòng.”
Hai viên thanh tra liếc mắt nhìn nhau, một người trong đó trảlời: “Không cần thay đổi tuyến đường đã định, liên lạc với tổng bộ, giải tángiao thông.” Lúc này một người khác nhìn gương mặt trầm tĩnh của Bạc Cận Ngôn mộtcái, không thấy anh có biểu hiện gì, cũng nắm chặt lấy bao súng, đề cao cảnhgiác.
Tổng bộ và Bộ Giao trông trả lời lại rất nhanh, bởi vì đèngiao thông phía trước phát sinh sự cố, làm xảy ra các vụ tông xe nghiêm trọng.Chỉ sợ đến trước khi mặt trời lặn cũng không cách nào lưu thông được.
“Đi đường vòng!” Viên thanh tra chỉ đành quyết định như thế.
Sắc mặt của Bạc Cận Ngôn thản nhiên ngồi tại chỗ, nhắm mắt lại,giống như đang nghỉ ngơi đánh giấc.
Đèn đỏ, đèn đỏ, đèn đỏ, đèn xanh, quản chế… Xe bọc thép đivòng đến trên một con đường âm u yên tĩnh, hai bên là trường đại học và mấy tòanhà chung cư. Bởi vì là buổi chiều ngày làm việc, nên người đi trên đường rấtít.
“Shit!” Lái xe thấp giọng chửi thề một tiếng, bởi vì lại gặpphải đèn đỏ, xe cảnh sát phía trước đã đi qua rồi, bọn họ lại chưa đi qua được,xe cảnh sát phía sau cũng cùng dừng lại trên đường.
“Tạch tạch tạch…” Chỉ có tiếng tài xế gõ tay lên vô lăngvang ở trong xe. Hai viên thanh tra sắc mặt căng thẳng, Bạc Cận Ngôn vẫn ngồiyên như cũ.
“Mấy giờ rồi?” Anh đột nhiên lên tiếng, đồng thời mở đôi mắtđen nhánh thon dài ra.
Viên thanh tra đối diện cúi đầu nhìn đồng hồ, trả lời: “Mườilăm giờ mười hai phút.”
Bạc Cận Ngôn yên lặng trong thoáng chốc.
Sau đó, giữa khuôn mặt tuấn tú cương nghị đột nhiên lộ ra mộttia ý cười. Anh thong thả cúi đầu xuống hai tay ôm chặt lấy đầu trước mặt haiviên thanh tra. Cơ thể cũng ở trong tư thế khẽ cuộn mình lại, hơi dựa vào trongthành xe.
Hai viên thanh tra nhìn một loạt các động tác của anh, sauđó bọn họ liền nghe thấy ở bên ngoài thùng xe và trong không khí trên đỉnh đầu,có một âm thanh nào đó xông tới mãnh liệt.
“Chết tiệt!” Bọn họ cùng kinh hô lên, cũng đồng thời ôm lấyđầu.
‘Oành’ một tiếng kinh thiên động địa, chiếc xe bọc thép cồngkềnh kiên cố, bị một sức mạnh giống như dời sông lấp biển đột kích, rồi bị némlên quay mấy vòng như con quay. Trong thùng xe nháy mắt giống như trời đất đảolộn, cơ thể những người đàn ông hung hăng đụng vào thành xe, phát ra những tiếngkêu rên trầm thấp hoặc khàn khàn!
Hai bên đường phía ngoài xe, trong chung cư hay trường học,tất cả ánh mắt mọi người đều nhìn chằm chằm một màn thảm thiết đáng sợ này, mộttrực thăng vũ trang quân dụng xoay quanh trên mái hiên của tòa nhà. Một hỏa tiễnhung mãnh mới vừa rồi, chính là do chiếc trực thăng đó bắn ra! Ngay sau đó, mộtloạt súng máy bắn phá, hướng về hai chiếc xe cảnh sát!
“Phục kích! Chúng ta gặp phải phục kích rồi!” Toàn bộ nhữngngười trên xe cảnh sát đều dựa vào thành xe nổ súng phản kích, đồng thời báocáo với tổng bộ: “Tại sao lại là người của quân đội?”
Một số người lác đác ở trên đường đều bị dọa đến ngây ngốc,thét chói tai chạy hối hả tìm gốc cây hay phòng xá để trốn.
Nhưng mà lúc này, cảnh sát trên hai chiếc xe, đã không còn lựcđánh trả nữa! Bởi vì những tay súng bắn tỉa không biết ẩn náu ở trên góc lầunào, đang nổ từng phát một bắn trúng tim, khiến cho từng người bọn họ gục ngãbên cạnh xe…
Khi những việc này phát sinh khiến cả khu phố náo nhiệt chìmtrong khói thuốc súng hỗn loạn, có một đôi mắt đang trốn ở một góc nhỏ khuất mắt,tràn đầy hứng thú quan sát. Mà chiếc xe bọc thép bị đột kích tơi tả, đã dừnglay động đụng vào một cái chốt an toàn bên đường, khói bốc lên, không hề nhúcnhích.
‘Kẽo kẹt’ một tiếng, cửa xe bị người ta mở ra từ bên trong.
Trên áo khoác lớn của Bạc Cận Ngôn dính đầy khói bụi, gươngmặt tuấn tú cũng có vết máu, nhưng ánh mắt lại âm trầm như nước. Trong tay anhcầm một khẩu súng, sải bước dài nhảy xuống xe. Sau lưng anh, ở trong cửa xekhép hờ, hai viên thanh tra ngã trên ghế ngồi, đầu và ngực đỏ chói một mảng, rõràng đã bị trúng đạn.
Anh đè lên vành nón, nhanh chóng đi vào con hẻm nhỏ giữa máihiên lầu bên cạnh, thoáng chốc đã không thấy tung tích.
Ở trên không trung, chiếc trực thăng nhanh chóng đảo hướngbay, tăng độ cao bay vào trong bầu trời xanh.
Cùng một buổi chiều, cùng một hoàng hôn.p>
Giản Dao ở trong mặt đất u tối, cả trái tim lại chìm chìm nổinổi, trằn trọc băn khoăn.
Cận Ngôn, cuối cùng anh định làm gì?
‘Loảng xoảng’ một tiếng. Ở một nơi rất xa truyền đến tiếng mởcửa, tiếng bước chân quen thuộc giống như ma chú lại vang lên.
Giản Dao lập tức ngồi lên sô pha, hai tay bất giác nắm chặt,đợi hắn đi đến.
“Ồ! Vẫn còn đang đợi tin tức của tôi sao?” Tạ Hàm đi đến bênsô pha, quẳng áo khoác jacket xuống, trong đôi mắt trong trẻo ẩn chứa ý cười:“Lẽ nào cô thật sự vẫn còn ôm hi vọng, cho rằng có thể sống sót mà trở về bên cạnhanh ta?”
Lòng Giản Dao đau như bị kim đâm, nhưng ánh mắt vẫn rất bìnhtĩnh, biểu tình trầm mặc.
“Chỉ có điều…” Hắn tự rót cho mình một ly nước, vừa uống vừaliếc mắt nhìn cô: “Đối với tôi mà nói, quả thực là một tin tốt.”
Tim Giản Dao chầm chậm nhói lên. Cô lập tức cầm lấy điều khiểntừ xa trên bàn, mở tivi lên.
Hiện trường hỗn loạn, từng cái xác bị trùm vải trắng, ngườibị thương đầy đất, còn có ngôn từ công kích kịch liệt của phát thanh viên, vẻ mặthổ thẹn khó xử của người phát ngôn phía quân đội…
Giản Dao chỉ cảm thấy huyệt thái dương đau buốt kịch liệt từngcơn. Giọng nói của Tạ Hàm đã vang lên bên tai, mang theo vẻ vui sướng và tánthưởng sâu sắc: “Một kế hoạch thật hoàn mỹ biết bao! Mỗi một tình tiết đều khiếnngười ta tán thưởng! Không còn nghi ngờ gì nữa, anh ta lợi dụng kỹ thuật khốngchế tâm lý, để cho tên hacker kia thâm nhập vào trong hệ thống giao thông và hệthống chỉ thị của quân đội. Mỗi một tuyến đường, mỗi một vị trí bố trí mai phục,còn có tàu điện ngầm, xe bus, cuối cùng là khu hầm ngầm của Washington, khi anhta rút lui cũng đều mất tung mất tích. Ngay cả tên hacker kia cũng đã bị trúngkịch độc được đưa vào bệnh viện, mạng sống đang nguy kịch…”
Giản Dao nghe xong tâm thần chấn động, lại nghe thấy Tạ Hàmtiếp tục bình luận: “Sạch sẽ lưu loát, đuổi cùng giết tận, quả nhiên là tácphong khoa trương của Allen!”
Lòng bàn tay Giản Dao đã thấm đẫm mồ hôi.
Cô vẫn luôn nhắc nhở bản thân mình kiên trì tin tưởng, Bạc CậnNgôn chỉ có một, tất cả đều là những hình ảnh giả tạo mà anh đã sắp xếp, chỉ vìmuốn bắt được Tạ Hàm.
Nhưng hiện tại, vô số thương vong, cảnh tàn phá đều hiện ratrước mắt.
Cận Ngôn, Cận Ngôn, tất cả… đều là thật sao?
Hay là, em vẫn nên tin tưởng như cũ, cho dù xem ra đã khôngcòn ý nghĩa gì nữa rồi. Anh, hay là anh?
Giống như có thể nhìn thấu tâm tư của cô, Tạ Hàm đứng mộtbên đột nhiên cười rộ lên, bộ dạng giống như rất có ý tứ.
“Anh ta sẽ đến tìm chúng ta, rất nhanh thôi.”Hai ngày sau.
Một đoạn tin ngắn, gần như không bắt mắt, được đăng trên phầntin tức phân loại của tờ báo ‘Kinh tế Washington’.
“Hi, J.
I am back.”
(Chào, J. Tao đến đây.)