Tên người xấu này là Trần An Ninh đặt, từ lần trước thiếu chút nữa bị tên kia ôm đi thì vẫn luôn gọi anh như vậy.
Rốt cuộc Trần An Ninh cũng thân với Thẩm Ngật Tây hơn, từ cảm xúc bi thương rút ra một chút cảm giác cho Thẩm Ngật Tây, nhưng vẫn khóc, bé bị dọa sợ nước mắt như viên bi rơi không ngừng
Nhưng cũng may hiện tại bé còn nhỏ, còn ngây thơ mờ mịt với nhiều thứ, chỉ cho rằng tên ôm bé đi là tên buôn người.
Thẩm Ngật Tây nuốt nước miếng, cũng biết nhất thời không dỗ tốt được, sờ sờ đầu bé, bế bé từ trên sô pha lên rời khỏi văn phòng.
– ———
Hãy là người đọc văn minh, hãy ủng hộ công sức của người Editor và người Beta bằng cách đọc đúng trang, đọc trên chính chủ Wattpad: huongcuacothom (Hương Của Cỏ Thơm).
Mưa to giàn giụa một mạch.
Dưới lầu mấy bảo vệ nhàn rỗi không có việc gì ở đó nghị luận dân gian khó khăn, nói mấy khu chỗ trũng kêu khổ không ngừng, cứ vậy thêm 4 5 tiếng nữa, không chừng đêm nay mới ngủ được nửa thì người đã nằm trong nước.
Lộ Vô Khả đã đi tới đại sảnh.
Phía sau Thẩm Ngật Tây liếc bóng dáng cô một cái, ôm Trần An Ninh đến chỗ bảo vệ, nhờ họ chăm sóc trong chốc lát, anh lập tức quay lại.
Mấy bảo vệ trải qua chuyện mới nãy đều nhận thức anh, nói được.
Lộ Vô Khả người này giống như thịt cô không phải ở trên người cô, hoàn toàn không cảm thấy đau, eo bị thương mà vẫn đứng thẳng, lúc đi đường hoàn toàn nhìn không ra chỗ nào trên người chịu thương.
Cô đi đến ngoài cửa đại sảnh rồi dừng lại, nhìn động tác hẳn là đang cầm điện thoại định gọi xe.
Lúc này chắc cô sẽ không gọi được xe, bên ngoài vẫn mưa to tầm tã.
Thẩm Ngật Tây đi đến phía sau cô duỗi tay cướp lấy điện thoại.
“Loại thời tiết này mà còn muốn gọi xe?”
Lộ Vô Khả xoay người muốn lấy điện thoại lại: “Anh quản em làm gì.”
Kết quả người cũng bị Thẩm Ngật Tây bắt đi, mạnh mẽ ôm đến xe của mình.
Lộ Vô Khả vẫn còn phân cao thấp, cắn một cái lên cánh tay anh.
Tay Thẩm Ngật Tây không buông lỏng một phân, đi qua kéo cửa xe ra nhét cô vào ghế sau.
Anh ngồi vào đóng sầm cửa lại, giơ tay cởi áo ngoài và váy ướt đẫm trên người cô ra.
Lộ Vô Khả không cho, duỗi chân định đá, bị Thẩm Ngật Tây ngăn lại, tay cũng bị anh khóa lên đỉnh đầu.
Cô hoàn toàn không có cách.
Chốc lát quần áo trên người cô đã bị Thẩm Ngật Tây lột sạch.
Bên trong xe kín mít khí lạnh bắt đầu thổi lên người, Lộ Vô Khả vặn người muốn tránh ra.
Thẩm Ngật Tây không để cô tránh.
Anh biết cô đang khó chịu cái gì.
Áo quần trên người mình chưa khô, anh liền không ôm cô.
Chỉ cúi người xuống hôn hôn: “Còn giận?”
Lộ Vô Khả vặn người ra trước không cho anh hôn, còn không nói lời nào.
Thẩm Ngật Tây xoay người cô lại, hôn lên môi cô: “Tự mình tức giận thì được gì.”
“Muốn mắng, muốn đánh thì làm đi, không được nữa thì cắn rách môi ông đây cũng được,” Thẩm Ngật Tây bẻ cằm cô lại, đưa môi lên cho cô cắn, “Đừng để tức giận nghẹn trong bụng.”
Vẫn nên dỗ cho tốt, nếu không dựa vào tính tình cô, đừng mong trói được cô.
Lộ Vô Khả thật không lưu tình một chút nào, môi cắn một ngụm lên môi anh.
Thẩm Ngật Tây hít ngược một hơi khí lạnh.
Cô cắn một cái còn chưa thỏa mãn, lại cọ cọ.
Thẩm Ngật Tây dùng loại phương pháp đơn giản thô bạo này để nhanh chóng làm cô hết giận.
Sau đó sức lực Lộ Vô Khả càng ngày càng nhỏ.
Thẩm Ngật Tây hỏi: “Hết giận chưa? Hết giận thì đi bệnh viện cho anh.”
“Anh hung em.” Cô nói.
Thẩm Ngật Tây biết cô còn nhớ vụ này.
Kỳ thật không phải anh cố ý, chỉ là thấy chỗ bị thương trên eo chưa xử lý, cổ nóng giận kia cứ vậy chạy ra.
“Là anh sai,” anh thản nhiên thừa nhận, “Để em hung một trăm câu, là loại mang chữ thô tục ấy, được không?”
Lộ Vô Khả nhìn chằm chằm anh vài giây, mắng thật, bốn chữ.
Thẩm Ngật Tây cười, lần đầu tiên nghe thấy cô mắng thô tục, mạc danh có chút buồn cười, thật dễ chơi.
Nếu không phải lúc này không cho phép, anh thật muốn làm chuyện khác với cô.
Nhưng anh không có, đẩy cửa xuống xe đến cốp xe tìm áo quần của mình.
Cũng may mấy ngày nay vì phải ra tỉnh ngoài thi đấu, nếu không đúng là không tìm được đồ cho cô thay.
Thẩm Ngật Tây đưa quần áo cho cô mặc, đi vào trong đón Trần An Ninh.
Bảo vệ thấy anh tiến vào, nói với anh: “Anh này, mới nãy đứa nhỏ nhờ lễ tân gọi điện thoại cho bà nội nó, nói là tới đón nó.”
“Có nói lúc nào tới đây không?”
“Kia cũng không biết,” bảo vệ nói, “Lễ tân còn nói có thể nghe thấy đối diện đang đánh mạt chược nữa.”
“Giọng của bà nó rất to, hét đến nỗi bên này chúng tôi cũng nghe được, nói cái gì tên xúi quẩy không tới đón, còn tìm phiền toái cho bà, tôi thấy chắc bà ta không biết chiều nay không học, nếu không cũng sẽ không vứt cháu gái mình ở đây nửa ngày chẳng quan tâm.”
Thẩm Ngật Tây nhìn điện thoại mình, có rất nhiều cuộc gọi nhỡ, anh để tĩnh âm nên không nghe thấy, quả nhiên gọi không được cho “tên xúi quẩy” này.
Đang chơi mạt chược bị chen ngang, bà già đó hùng hùng hổ hổ là đương nhiên.
Thẩm Ngật Tây cất điện thoại, đón lấy Trần An Ninh, thập phần thờ ơ bỏ lại một câu.
“Nếu bà ta tới, chú liền nói không thấy cháu gái bà đâu.”.