“Rất tốt. Ta với y ở cùng nhau.”
Tiểu Đào nghe vậy, thần sắc có chút phức tạp. Tình cảm của nàng đối với Đông Phương Bất Bại thật sự là không thể nói rõ. Trước kia khi biết y là hung thủ khiến nhà mình diệt môn, Tiểu Đào đối với y vẫn luôn sùng kính, lại vừa kính sợ. Không chỉ xem y như Giáo chủ, đồng thời từ tận đáy lòng cũng coi y như ‘sư phụ’ của mình. Chính là ……
Tiểu Đào trầm mặc một lát, nói:
“Lời y nói ngày ấy……Có thật không? Đứa bé kia……còn có trong bụng y……”
Dương Liên Đình không có gì không thể thừa nhận, thản nhiên nói:
“Là thật. Bảo nhi cùng bọn nhỏ đều rất tốt. A, đúng rồi, hài tử đã sinh ra, là một đôi nam hài song bào thai.”
Hắn nói đến ái thê cùng hài tử, trong mắt liền toát ra một cỗ ôn hòa, khóe mệnh cũng nhếch lên một mảnh ôn nhu.
Tiểu Đào cẩn thận liếc nhìn hắn, lẩm bẩm:
“Thì ra đúng là sự thật. Y thật sự……biến thành nữ tử…….”
Dương Liên Đình không có trả lời câu hỏi của nàng, nói:
“Tiểu Đào, sau này ngươi có tính toán gì không?”
Tiểu Đào nghe vậy có chút mờ mịt:
“Ý định? Chẳng lẽ ngươi không định giết ta sao?”
Dương Liên Đình hơi sửng sốt, lập tức mỉm cười nói:
“Tiểu Đào, ngươi là cô gái tốt. Chúng ta đã lớn lên bên nhau từ nhỏ, là thanh mai trúc mã, ta sao có thể giết ngươi.”
“Nhưng là, nhưng là……”
Tiểu Đào nhớ tới Đông Phương Bất Bại, nhớ tới thủ đoạn trước kia của y, không khỏi hơi run lên, đột nhiên có chút thê lương nói:
“Y cũng không có ý định giết ta?”
Dương Liên Đình nghiêm mặt nói:
“Tiểu Đào, Đông Phương cũng không có ý định giết ngươi. Tuy rằng ngươi thực sự khiến chúng ta tổn thương, nhưng hết thảy đều đã là quá khứ, chúng ta cũng đều bình an vô sự, ngược lại là ngươi, mất đi võ công, cánh tay trái……còn có dung mạo thanh xuân. Tiểu Đào, Đông Phương cũng không phải người vô tình giống như ngươi nghĩ, hơn nữa ngày đó ta đã nói qua, Đông Phương nguyện ý buông tha ngôi vị Giáo chủ, cùng ta rời đi. Y đã sớm không còn là Đông Phương Giáo chủ trước kia.”
Tiểu Đào bật cười.
Dương Liên Đình ôn nhu nói:
“Ngươi còn chưa bỏ thù hận xuống được sao?”
Hắn đã quyết định, nếu như Tiểu Đào không bỏ được thù hận, liền xóa đi trí nhớ của nàng, để nàng từ nay về sau làm một người bình thường.
Ai ngờ đột nhiên Tiểu Đào cười cười, nói:
“Cừu hận? Mối thù của ta đã báo rồi.”
Nàng xoay người lại, không hề nhìn Dương Liên Đình, nhàn nhạt nói:
“Dương đại ca, ngươi đi đi. Từ nay về sau, trên đời này không còn người tên Thôi Nguyệt Đào nữa.”
Dương Liên Đình lắp bắp kinh hãi:
“Ngươi……”
Tiểu Đào nhẹ nhàng cười, nói:
“Dương đại ca, ngươi yên tâm, khổ tâm của ngươi ta đã rõ ràng. Ta sẽ không tìm đến cái chết. Về phần người kia……ta ở trên Hắc Mộc Nhai đã ‘giết’ y một lần rồi, ân oán ngày xưa, cũng chấm dứt rồi. Đợi sau khi thương thế của ta lành hẳn, sẽ xuống núi, ẩn cư ở trong miếu thờ, từ nay về sau dứt bỏ hồng trần.”
Dương Liên Đình không nghĩ tới nàng sẽ xuất gia. Hắn muốn thử khuyên vài câu, lại phát hiện ra tâm ý của Tiểu Đào đã định.
“Dương đại ca, ngươi đi đi. Y……y còn đang chờ ngươi.”
Dương Liên Đình rốt cuộc cũng rời đi, giao lại cho người trên Hắc Mộc Nhai, để cho bọn họ hảo hảo chiếu cố Tiểu Đào, nếu như nàng muốn xuống núi, không cần phải làm nàng khó xử.
Hắn không có nhìn thấy, sau khi hắn rời đi, khuôn mặt bị hủy ở dưới lớp khăn che mặt của Tiểu Đào lộ ra một chút chua xót mờ mịt, rồi lại vui vẻ ôn nhu.
“Dương đại ca, thì ra ngươi thích y như vậy a……Tiểu Đào, chúc các ngươi hạnh phúc.”
“Dương Tổng quản.”
“Ha ha, đừng gọi ta là Dương Tổng quản. Từ nay về sau, ta không còn là Tổng quản gì nữa.”
Dương Liên Đình mỉm cười nhìn thiếu nữ trước mặt.
Trải qua vài năm rèn luyện cùng trưởng thành, Khúc Phi Yên đã từ một nữ hài non nớt năm đó, trưởng thành thành một thiếu nữ trẻ trung.
Hiện tại địa vị của Khúc Phi Yên trong giáo đã cao vô cùng. Không chỉ có mấy năm này nàng liên tiếp hiến dâng tính mạng cho Dương Liên Đình, cố gắng lung lạc những đệ tử cấp thấp, cũng bởi vì mấy tháng này, ở trên Hắc Mộc Nhai, nàng dựa vào sức lực của bản thân, dưới thủ đoạn của Nhậm Ngã Hành cố gắng bảo vệ những bộ hạ cũ từ trước của Đông Phương Bất Bại, vậy nên tuy rằng Nhậm Ngã Hành nhận nàng làm nghĩa nữ, nhưng địa vị của nàng ở trong lòng đám người Đồng Bách Hùng, Triệu Khoan vẫn vô cùng cao.
Dương Liên Đình nhìn vị Thánh nữ chính mình tự tay nâng đỡ này, trong nội tâm cũng tràn đầy kiêu ngạo, nói:
“Phi Yên, ngươi có muốn làm Giáo chủ hay không?”
Khúc Phi Yên mở to hai mắt nhìn.
Khi Dương Liên Đình ở trên Hắc Mộc Nhai xử lý mọi chuyện gì, Đông Phương Bất Bại ở ngàn dặm bên ngoài, đang bận rộn sắp xếp chuyện của mình.
Y không biết nội dung vở kịch trong nguyên tác [Tiếu Ngạo Giang Hồ], cũng không biết Nhạc Bất Quần cuối cùng bị Lệnh Hồ Xung dùng [Hấp Tinh Đại Pháp] hút hết nội lực, cuối cùng bị một kiếm của Lâm Bình Chi đâm chết. Y muốn giết một người, tất nhiên là phải đi giết.
Dương Liên Đình rời đi không lâu, Đông Phương Bất Bại đã cảm thấy không thể đợi nữa, gọi Len tới, cười tủm tỉm nói:
“Lan huynh, ta muốn rời đi vài ngày, ngươi giúp ta chăm sóc bọn nhỏ một chút nhé.”
Len cảm thấy mình có thể chăm sóc được đôi song bào thai này, bất quá nhớ đến Dương Bảo Nhi, cũng có chút đau đầu, nói:
“Ngươi muốn đi đâu?”
Đông Phương Bất Bại nói:
“Ta đi ra ngoài bàn việc. Chút chuyện nhỏ ấy, tin tưởng rằng Lan huynh sẽ không từ chối chứ?”
Len không giỏi giao tiếp với người khác, nghe vậy cũng không biết là có nên đáp ứng hay không.
Đông Phương Bất Bại nào có thể đơn giản mà buông tha hắn như vậy, liền gọi Dương Bảo Nhi đến, nói:
“Bảo Nhi, mẫu thân đi ra ngoài bàn việc, Lan thúc thúc sẽ chăm sóc các con, con phải ‘hảo hảo’ nghe lời Lan thúc thúc, biết chưa?
Y cố ý nhấn mạnh hai chữ ‘hảo hảo’, Dương Bảo Nhi vô cùng ăn ý với y, làm sao lại không hiểu rõ ý tứ của mẫu thân. Nghe vậy lập tức cười vô cùng ngọt ngào, bổ nhào qua ôm lấy chân Len, cười nói với Đông Phương Bất Bại:
“Mẫu thân, người yên tâm, Bảo Nhi nhất định sẽ ‘hảo hảo’ chiếu cố Lan thúc thúc.”
Len nói:
“Ngươi nói sai rồi, là ta hảo hảo chiếu cố ngươi.”
Dương Bảo Nhi gật gật đầu, lại ôm chặt hơn một chút, giống như sợ hắn chạy mất, trong mắt hiện lên một tia sáng giảo hoạt:
“Lan thúc thúc, vậy ngươi nói nhất định phải giữ lời, nhất định phải hảo hảo chiếu cố Bảo Nhi a, nếu không Bảo Nhi sẽ khóc đó.”
Len lập tức cảm thấy rất đau đầu.
Đông Phương Bất Bại thầm cười lạnh. Không phải là ngươi muốn ta cùng Liên đệ đi tìm phiền toái sao? Hiện tại ta liền tìm cho ngươi ‘phiền toái’ chính thức, xem ngươi có còn……có bản lĩnh đi trêu chọc tình cảm của vợ chồng chúng ta không.