Tiêu Bố Y lại nhìn nàng một cái, nói nhò: “Vậy làm phiền cô rồi”.
Từ Thế Tích nói: “Ta cho Mã Nghĩ ven đường dò đường”.
Bùi Minh Thúy vốn muốn cự tuyệt, nghĩ lại thi nghiêm mặt nói: “Đa tạ Từ Tướng quân”. Nàng cáo từ đứng dậy rời đi, Từ Xh.ể Tícli như có mất mát, một mực đua Bùi Minh Thúy ra ngoài. Tiêu Bố Y lại nhìn sang bóng lưng Ảnh từ, như có suy nghĩ. Hắn không có tiễn Bùi Minh Thúy, cũng không phải là tự cao thân phận, chỉ là muốn cho Từ Thế Tích cùng Bùi Minh Thúy có chút không gian. Hắn đương nhiên nhìn ra Từ Thế Tích yêu mến Bùi Minh Thúy, nhưng hắn lại không biết. Bùi Minh Thúy suy nghĩ như thế nào.
Từ Thế Tích làm việc hiệu suất cực cao, để cho Áo Xạ Thiết cùng Bùi Minh Thúy phân đường mà đi, đến thãổ nguyên tụ họp. Khi cùng Bùi Minh Thúy sóng vai đi đến Hỉ Ninh môn Đông Đô, một đường không nói gì, trước khi chia tay, chỉ nói một câu, “Quan ngoại lạnh khùng khiệp, Bùi tiểu thư trân trọng”.
Bùi Minh Thúy nhìn sang Từ Thế Tích, khẽ nói: “Đa tạ. Đông Đô công vụ bề bộn, người cũng chú ý thân thể”. Nàng leo lên xe ngựa, roi ngựa giòn vang, khó hiểu tình, ý thúc ngựa mà đi, Từ Thể Tích một mực ngóng nhìn xe ngựa, thẳng đến khi xe ngựa biến mất không
thấy, lúc này mới gạt tuyết đọng trên người, chậm rãi quay lại.
Trên đường chỉ suy nghĩ, Từ Thế Tích không thể theo chiếu cố Bùi Minh Thúy, chỉ cầu trời xanh phù hộ Bùi tiểu thư một chuyến đi thảo nguyên này được binh an!
***
Bùi Minh Thúy người ở trong xe ngựa, cũng không có quay đằu lại quan sát. ngược lại là Ành từ liên tiệp quay đầu lại, có chút không đành lòng, “Bùi tiểu thư. Từ Tướng quân đối với người quả thực là tinh ý rất nặng, ta nghe nói… hắn đến nay chưa lập gia đình”.
Bùi Minh Thúy ho nhẹ vài tiếng, chỉ trả lời một câu, “Đi thôi”.
Xe ngựa một đường hướng bắc, qua Hoàng Hà đóng băng, đến khu vực giao chiến Hà Nội Trường Bình.
ở đây Bùi Hành Quảng đang cùng đại quân Lý Thần Thông giằng co. Xe ngựa vượt qua đại quân, theo đường mòn mà đi, đường đi gập ghềnh, ngày đêm liên tục. Bùi Minh Thúy còn có trợ thù. hơn nữa Tiêu Bố Y phái người ven đường hộ tống, một đường hữu kinh vô hiểm về hướng bắc. rất nhanh đến Lâu Phiền, đã đến phạm vi Mà Ắp.
So ra mà nói, Mà Ắp ngược lại bình tĩóh rất nhiều, ờ đây sớm là địa giới Lý Đường, nhưng mà quân Đột Quyết cũng có đóng quân. Chi là trước mắt đang là ngày đông giá rét, gió tuyết phiêu linh, quân Đột Quyết cũng không ra ngoài sinh sự.
Bùi Minh Thúy nghỉ ngơi sơ qua, lại lần nữa lên đường đi thảo nguyên. Trên con đường cô độc, chỉ có một chiếc xe ngựa cô đơn, thế gian vạn vật, ờ trong mắt thiên địa, chi là sô cẩu (chó rơm) mà thôi. Bùi Minh Thúy nghĩ tới đây, ánh mắt xuyên thấu qua cùa sổ xe trông qua, nhìn thấy ờ phương xa đột nhiên xuất hiện vết bánh xe.
Bùi Minh Thúy tràn đầy kinh ngạc nói: “Lúc này, còn có người cùng đi như chúng ta sao?”
Ành từ lộ ra vẻ đề phòng. “Sẽ là ai?”
Bùi Minh Thúy nhìn về phía trước, tự giễu nói: “Có lẽ là người cũiig cô đơn giống như
ta”.
Gió bắc rền vang, bông tuyết phiêu phiêu. Bùi Minh Thúy mặc dù hiếu kỳ phía trước là ai, nhưng vẫn không nóng vội chạy đi. vết bánh xe phía trừởc, iậi cũng là đi về hướngbắc.
Qua Mã Ắp. băng qua Trường Thành, chính là địa vực Đột Quyết, vết bánh xe lại chạy tới Đọt Quyết!
Bùi Minh Thúy nhìn theo, nhíu mày, rốt cuộc nói: “Lão Hồ. nhanh lên chút ít”. Lão Hồ chính là xa phu đánh xe, đi theo Bùi Minh Thúy nhiều năm, nghe được tiểu thư phân phó. thúc ngựa tốc độ nhanh hơn.
Xe ngựa nhẹ nhàng, ngựa kéo xe lại là tuấn mà ngàn con chọn một, đột nhiên tăng tốc độ, kích khởi một đường tuyết nhẹ. Đuổi theo chừng nửa canh giờ, xe ngựa đã phía trước đã hiện ra hành tung. Xa phu không được Bùi Minh Thúy phân phó, trực tiếp đuổi theo, con đường nhò hẹp, chiếc Xẹ ngựa thấy đẳng sau có xe chạy tới, lại ngừng ở bèn đường, để cho xe ngựa của Bùi Minh Thúy đi trước.
“Người sao lại khách khí nhưthế” Bùi Minh Thúy nói.
Ành từ cẩn thận nói: “Bọn họ không phải là vì chúng ta chú?” nh từ công phu không kém, xa phu càng là một cao thù. ngoại trừ hai người này ra. trong thùng xe có thể nói cũng là phòng ngự có thừa, nếu là không có ý tốt tới gần, tuyệt đối tiếp cận không đến trong một trượng, Bùi Minh Thúy đi đâu cũng đều ngồi xe ngựa, một lằn là thân thể không khỏe, một điểm quan trọng nhất là có tác dụng bảo vệ.
Hai chiếc xe ngựa dẳn dẳn tới gần. Bùi Minh Thúy có việc trong người, không hề muốn nhiều chuyện, nên nói: “Không cần dừng lại, trực tiệp đi qua”.
Khi hai chiếc xe ngựa giao thoa nhau. Bùi Minh Thúy nhìn qua, thấy chiếc xe ngựa phía trước cũ nát, nhưng cầm ngựa kéo xe cũng là lương mã, trong lòng khẽ động, mới định rời đi, thì trong chiếc xe ngựa đột nhiên truyền đến một thanh âm, mang theo sự buồn bà thắm thiết như tuyết roi hoa rụng. “Là Bùi tiểu thư sao?”
Thanh âm người nọ vừa vang lên. Bùi Minh Thúy đã nói: “Dừng xe lại”.
Lão Hồ không chút do dự ghìm ngựa, Bùi Minh Thúy trẳm ngâm một lát mới nói: “Trưừng Tôn Thuận Đức?” Thanh âm cùa nàng không lớn. người trong chiếc xe ngựa kia lại nghe rành mạch, trong buồn bà mang theo ý cười, “Đúng là tại hạ. Thời tiết như thế này, Bùi tiểu thư cấp tốc chạy đi. không biết là vì sao?”
“Thân thể của ta không khỏe, có việc thương lượng, kính xin Trường Tôn tiên sinh tới một chuyển” Bùi Minh Thúy nói.
Trường Tôn Thuận Đức nói: “Cung kính không bằng tuân mệnh”. Hắn đi xuống xe ngựa, đến trước xe ngựa của Bùi Minh Thúy, màn xe cuốn lên. Trường Tôn Thuận Đức dặm chân một cái phùi tuyết đọng, chấn động bông tuyết ờ trên người rơi xuống, lúc này mới trèo lên xe, ngồi ờ đối diện Bùi Minh Thúy.
Bên trong chiếc xe ngựa này xệp đặt tuyệt hảo, Trường Tôn Thuận Đức ngồi xuống, cũng không chật chội. Bùi Minh Thúy nói: “Người đã cùng tá tnột đường, không bằng để cho xa phu đi tới, tránh chậm trễ hành trình cùa Trường Tôn tiên sinh?”
Trường Tôn Thuận Đức gật đầu nói “Làm phiền”. Hắn chuyện gì thoạt nhìn cũng không đếm xỉa tới, nhưng cừ chỉ phong nhã, là từ trong xương cốt mà đi ra. Xe ngựa khởi động. Bùi Minh Thúy càu đầu tiên đã hòi, “Xe ngựa ta cũng không có dấu hiệu. Trường T ôn tiên sinh làm thế nào mà nhất định là ta?”
Trường Tôn Thuận Đức mỉm cười nói: “Xe thì không có, nhung xa phu thì có. Lúc trước ta ở kinh thành đắc tội quyền quý, chính là Hồ đại hiệp đã giúp ta tránh né. lúc này đày nhặn biết. Ta biết hắn và Bùi tiểu thư cung một chỗ, cho nên mạo muội suy đoán thừ một lần”.
Bùi Minh Thúy nói: “Đều nói Trường Tôn tiên sinh có khả năng nhìn qua là không quên, hôm nay vừa thấy, quả thật danh bất hư truyền”.
Trường Tôn Thuận Đức mỉm cười lắc đầu, “Ta đây thì tính là cái gì. Bách thăng phi thượng thiên, minh nguyệt chiếu trường an. Hộc Luật Thế Hùng con trai của Hộc Luặt Minh Nguyệt tiếng tăm lừng lẫy mà ta cũng không nhận biết, thật là uồng phí đôi mắt này”.
Xe ngựa hơi chắn động. Bùi Minh Thúy sắc mặt khẽ biến nói: “Ngươi nói cái gì?”