Ở một góc khác trong chiến trường, thủ lĩnh Khiết Đan Lý Thất Hoạt được một đại đội thân binh hộ vệ tả xung hữu đột, nhưng không cách nào giết ra vòng vây. Áo da cừu của hắn nhuộm đầy máu tươi, có người Khiết Đan cũng có cả Đường quân. Đối mặt với Đường quân dày đặc, trong tim hắn đã không còn sợ hãi, chỉ còn lại chết lặng cùng tàn nhẫn.
Hoàn Tử Đan mang theo một nhóm thiên binh như gió thổi cỏ rạp giết vào trong thiết kỵ Khiết Đan, nhìn thấy được Khiết Đan đại kỳ phía trước.
– Đại tướng quân địch?
Trong lòng Hoàn Tử Đan không khỏi vui vẻ, tức giận nói:
– Các huynh đệ, bắt thủ lĩnh Khiết Đan trở về thỉnh công với đại nguyên soái, theo ta cùng nhau giết đi vào!
– Hống!
Mấy trăm hàn đao múa may, kỵ binh Khiết Đan người ngã ngựa đổ. Hoàn Tử Đan gương mẫu xung phong thẳng về hướng Lý Thất Hoạt đằng trước.
Tần Tiêu đứng trên xe chở quân trống, cầm kính viễn vọng ở xa xa nhìn vào chiến trường, toàn thân ngứa ngáy, quyệt miệng nói với Kim Lương Phượng:
– Tiểu tử Hoàn Tử Đan chạy đi bắt Lý Thất Hoạt.
Kim Lương Phượng nghiêm trang nói:
– Ân, Hoàn Tử Đan thật dũng mãnh, đích thật là một vị tướng quân xông pha chiến đấu thật tài giỏi.
– Ha ha, bắt rồi bắt rồi, con mẹ nó thật nhanh!
Tần Tiêu vô cùng sảng khoái kêu lên, không nhịn được mắng to.
Kim Lương Phượng trợn mắt nhẹ giọng nói:
– Đại soái, ngươi có thể nghiêm túc ổn trọng một chút hay không?
– Nghiêm túc cọng lông!
Tần Tiêu nhíu mày bĩu môi nói:
– Nam nhi tâm huyết ra trận giết địch, cần gì tao nhã? Ngươi nhìn thấy trên chiến trường có ai nói “chào ngài, tại hạ hữu lễ, tại hạ là tới giết ngài”? Chỉ nghe nói “làm con mẹ ngươi, giết sạch các ngươi, lão tử kháo cả nhà ngươi”, toàn là những khẩu hiệu du côn hào phóng như vậy. Người tham gia quân ngũ còn học nhã nhặn, đây không phải là vô nghĩa rắm thúi sao!
Kim Lương Phượng nhất thời dở khóc dở cười lắc đầu nói:
– Ta xem nếu ta còn hỗn tại U Châu thêm vài năm, sẽ biến thành thô lỗ giống như các ngươi, thật làm xấu hổ thế nào, ai!
Tần Tiêu cười ha ha:
– Lão mũi trâu ngốc tử!
Trong chiến trường, Hoàn Tử Đan giết vào trùng vây, một thanh phượng sí lưu kim đang không người cản nổi, đánh bay loan đao của Lý Thất Hoạt, vung tay bắt hắn kéo qua ngựa mình. Lý Thất Hoạt nhất thời tuyệt vọng kêu to, muốn cắn lưỡi tự sát. Hoàn Tử Đan một tay bóp cằm của hắn, nhất thời “rắc” một tiếng bẻ trật sang bên, trong lòng tràn đầy vui mừng mang theo chiến lợi phẩm hướng bên ngoài xông ra.
Đường quân nhìn thấy Hoàn Tử Đan bắt sống Lý Thất Hoạt, hân hoan vui mừng, nhất thời kêu la như sấm, sĩ khí đại chấn. Binh lính Khiết Đan cực kỳ hoảng sợ, mắt thấy đại kỳ gãy xuống, chủ soái bị bắt, đều liều mạng đánh tới hướng Hoàn Tử Đan. Trong lúc nhất thời Hoàn Tử Đan biến thành trung tâm bị vây giết. Tướng sĩ Thiên Binh Giám không chút sợ hãi hộ quanh bốn phía, thiết tí nỏ cùng đại đao vô tình cướp đoạt tính mạng địch nhân. Đội ngũ vài trăm người trật tự chỉnh tề tung hoành trên chiến trận. Những nơi đi qua đàn áp đánh lui quân địch như thủy triều, thập phần chói mắt, dần dần sắp ra tới bên ngoài, đi tới bên cửa thành U Châu.
Kim Lương Phượng vuốt râu cười ha ha:
– Quả nhiên dưới tay tướng mạnh không có binh hèn, danh sư xuất cao đồ ah! Trong vạn quân bắt sống tướng địch, bội phục, bội phục!
Tần Tiêu cũng mười phần tự hào cười ha hả:
– Lão mũi trâu, ngươi lần đầu tiên nhìn thấy trận thế lớn như vậy đi?
– Đích thật là lần đầu tiên tận mắt nhìn thấy.
Kim Lương Phượng cũng không che giấu.
Tần Tiêu nhìn hắn buồn cười:
– Đã ghiền sao?
– Đã ghiền.
Kim Lương Phượng quay đầu liếc mắt nhìn Tần Tiêu, lại nhìn ra phía trước ra vẻ đạo mạo nói:
– Con mẹ nó thật đã ghiền!
Hoàn Tử Đan một tay mang theo Lý Thất Hoạt đặt trên lưng ngựa, cực kỳ hưng phấn chạy tới trước mặt Tần Tiêu, ném Lý Thất Hoạt xuống đất, bái xuống lớn tiếng nói:
– Báo cáo đại soái, mạt tướng may mắn không làm nhục mệnh, bắt sống đại tù trưởng Khiết Đan Lý Thất Hoạt mang về, thỉnh đại soái xử lý!