“Chín…chín mươi triệu?”, nghe Thái Hư Cổ Long nói xong, Diệp Thành cảm thất choáng váng, vả lại chín mươi triệu mới chỉ mua được một viên to bằng nắm tay, mẹ kiếp, đúng là vật vô giá.
“Vậy nó rốt cục là gì?”, mặc dù đầu óc choáng váng nhưng Diệp Thành vẫn sốt ruột vội hỏi.
“Đại La Thần Thiết”, Thái Hư Cổ Long nói từng từ một.
“Nó đáng tiền vậy sao?”
“Thừa lời, đó là vật trời ban, chính là sự huyễn hoá từ cơ thể xác thịt Đại La Kim Tiên trong truyền thuyết, mang theo tinh hoa của trời đất, hấp thụ thần huy của nhật nguyệt, trải qua nhiều năm tháng tẩy luyện mới có được thần thiết, đó chính là nghịch thiên thần thiết luyện chế tiên khí, cho dù là chí tôn của Thái Hư Cổ Long ta thì năm xưa cũng phải tìm khắp chư thiên vạn vực cũng mới chỉ tìm được một viên to bằng nắm tay thôi.
“Ôi trời ơi, phát tài rồi”, Diệp Thành mừng quýnh.
Trong giới tu sĩ, binh khí dễ luyện nhưng thần thiết lại khó tìm, thế gian này chưa bao giờ thiếu người luyện binh khí, chỉ thiếu thần liệu nghịch thiên mà thôi.
“Ngươi lấy ở đâu ra vậy chứ?”, Thái Hư Cổ Long nhìn chín phần phân thân của Diệp Thành bằng ánh mắt hiếu kì.
“Ta mua được ở đại hội đấu thạch, nghe nói những viên linh thạch đó được đào ra trong Thập Vạn Đại Sơn, ta thấy cũng không tồi nên mua về, không ngờ xẻ ra thì bên trong lại có Đại La Thần Thiết như ngươi nói”.
Diệp Thành không che giấu gì, cứ thế trả lời sự thực, vả lại hắn còn muốn hỏi một số bí mật liên quan về Thập Vạn Đại Sơn và Đại La Thần Thiết, nói không chừng còn có bảo bối nghịch thiên nào khác.
“Thập vạn đại sơn?”, phía này, Thái Hư Cổ Long lẩm bẩm, nó nheo mắt, ánh mắt bất định.
“Ngươi nghe nói bao giờ chưa?”
