Loại chủ đề bùng nổ này chính là những gì mà họ luôn chờ đợi.
“Lâm thần y, anh đang làm cái gì vậy? Anh là bác sĩ, với lòng nhân từ của người thầy thuốc, làm sao có thể tàn nhẫn như vậy?” Ông cụ đó kinh hãi, nhíu mày hỏi.
“Tôi tàn nhẫn sao? Không phải chứ2”
“Còn không phải sao? Đụng một chút đã muốn cánh tay của người ta, không lẽ tôi còn phải nói anh nhân từ sao?
Loại người độc ác như anh làm sao có tư cách trở thành một thầy thuốc? Thật nực cười!” Ông cụ hừ lạnh.
“Ông nói tôi không xứng làm thầy thuốc ư?” Lâm Dương lắc đầu, thờ ơ nói: “E rằng ông đã nhằm rồi? Sở dĩ tôi làm như vậy hoàn toàn là vì chúng sinh thiên hạ.”
“Anh nói cái gì?” Ông cụ sững sờ.
Những người xung quanh cũng cực kỳ khó hiểu.
Nhưng lại nghe thấy Lâm Dương đĩnh đạc nói: “Loại người như ông, hoàn toàn chỉ là một kẻ ích kỷ, không quan tâm đến mạng sống của người khác! Ông có biết là bởi vì ông làm loạn như vậy, hoạt động bình thường của học viện Huyền Y Phái chúng tôi đã bị cản trở nghiêm trọng!”
“Học viện Huyền Y Phái của chúng tôi mỗi ngày đều có một lượng lớn bệnh nhân đến khám chữa bệnh. Hành vi này của ông đã gây trở ngại nghiêm trọng đến công việc của các bác sĩ chúng tôi! Ông có biết không, chính vì ông cậy vào y thuật của mình cao minh, đã làm chậm trễ rất nhiều người đi khám chữa bệnh, bây giờ bọn họ đều có nguy cơ bị căn bệnh quái ác giết chết bắt cứ lúc nào! “
“Thân là một bác sĩ, không suy nghĩ đến bệnh nhân, ngược lại, việc tàn hại bệnh nhân này, so với loại người như ông, tôi làm sao có thể được coi là tàn nhẫn? Tôi phế bỏ cánh tay của ông đó là bởi vì ông không xứng đáng làm bác sĩ! Đây không phải là tạo phúc cho chúng sinh thiên hạ sao?”
Lời nói này của anh, ngay lập tức nhận được tiếng reo hò của những bệnh nhân ngoài cổng.
Bọn họ lần lượt hét lên.
“Lâm thần y nói đúng!”
“Ông không xứng làm bác sĩ!”
“Bác sĩ lại không phải là người học võ, còn khiêu chiến với thách đấu cái gì chứ? Ông coi nơi này là võ quán sao?”
“Đúng vậy, bây giờ tôi cảm thấy toàn thân rất khó chịu, phải nhờ các chuyên gia và giáo sư trong học viện khám bệnh cho tôi, nhưng ông lại làm loạn ở đây, ông muốn hại chết tôi sao?”
“Ông cũng xứng làm bác sĩ sao? Nếu như làm chậm trễ quá trình điều trị của bà tôi, tôi sẽ cho ông biết tay!”
“Cút ra ngoài!”
“Đúng vậy, cút ra ngoài! Cút ra ngoài!”
“Cút ra ngoài!”
Các bệnh nhân hò hét kích động.