“?” Diệp Ly nhìn Ám Tam, có chút tò mò, hình như hắn chưa từng rờikhỏi kinh thành, sao biết một thư sinh bị bệnh như vậy, “Xem ra, thânphận của thư sinh có bệnh kia không đơn giản?” Ám Tam gật đầu nói: “Biệt hiệu của hắn là Bệnh thư sinh, không ai biết tên thật của hắn là gì. Kể cả Thiên Nhất các.” Diệp Ly cúi đầu nghĩ, vừa rồi nhìn vẻ mặt bệnhtrạng của thư sinh kia, xem ra cũng không giống cao thủ tuyệt đỉnh, cũng không gì đặc biệt, Ám Tam từ chỗ nào nhìn ra thân phận của hắn? Hắn làTam các chủ của Diêm Vương các ở Tây Lăng quốc. Vài năm trước, hầu nhưtất cả tổ chức sát thủ đều tiếp nhận nhiệm vụ ám sát Vương gia, cũng cóDiêm vương các. Không ít ám vệ của chúng ta chết trong tay của hắn.Nhưng mà hắn cũng bị Vương gia đánh một chưởng làm tổn hại tâm mạch, vốn giả bệnh biến thành bệnh thật sự. Vừa rồi Công tử có chú ý tới tay phải của hắn hay không? Bệnh thư sinh quen dùng độc, màu sắc móng tay tráicủa hắn khác với người bình thường, người khác chỉ nghĩ thân thể của hắn có bệnh mới như vậy. Trên thực tế, lúc trước khi hắn bị Vương gia đảthương đã như thế rồi, cái tay kia là vì hắn quanh năm luyện độc màthành ra như vậy, kỳ độc* (độc hiếm thấy) không gì sánh được.”
Diệp Ly cúi đầu nghĩ lại, quả nhiên nhớ tới tay trái của thư sinh kia giấu trong tay áo, lúc hắn đứng dậy tay hơi lộ ra một ít, hình nhưchính xác là màu đỏ sậm, “Đem tay của mình luyện thành độc? Hắn không sợ hạ độc chết mình sao?” Diệp Ly khó hiểu, cảm thấy cách làm này thật sựkhông có ý nghĩa gì. Thân thể bách độc bất xâm theo ý nào đó mà nói làviệc không tồn tại, chỉ có thể nói thân thể do nguyên nhân nào đó cótính chất đề kháng đối với phần lớn độc dược mà thôi. Nếu như một ngườitoàn thân mang độc có thể sống an ổn, Trầm Dương cũng không cần phínhiều tâm lực như vậy, trị liệu cho Mặc Tu Nghiêu.
Dùng qua đồ ăn sáng, Diệp Ly đi ra ngoài, đi dạo một vòng trong thành Vĩnh Lâm, nhân tiện hỏi thăm một chút tình hình của Nam Cương và ToáiTuyết quan. Lúc gần tối trở về liền thấy một nhóm bốn người ngồi ở vịtrí cũ ăn bữa tối, hiển nhiên hôm nay bọn họ vẫn chưa lên đường rời đi.Bệnh thư sinh vẫn như cũ thân thiện khẽ gật đầu với Diệp Ly và Ám Tam,Diệp Ly mỉm cười gật đầu, chuẩn bị đi lên lầu.
“Ơ? Thành Vĩnh Lâm lúc nào xuất hiện một tiểu công tử trắng mềm như vậy ?” Diệp Ly còn chưa bước lên lầu, một tiếng nói đầy hèn mọn bỉ ổihạ lưu truyền đến từ một góc phía sau, Diệp Ly hơi nghiêng, thấy một nam tử trẻ tuổi ăn mặc kiểu Nam Cương, lớn lên gầy như củi, nhìn mình chằmchằm, ánh mắt suồng sã đầy vị dâm tà, ngay cả đôi mắt nhỏ giống như conchuột cũng tràn đầy tà khí đục ngầu. Không khỏi nhíu mày, kiếp trướckiếp này kể cả khi nàng đối mặt với một vài trùm buôn thuốc phiện phầntử khủng bố của tổ chức xã hội đen, nàng chưa từng thấy qua người nào lớn lên thử thách khiếu thẩm mỹ như người này.
Ám Tam đột nhiên quay đầu lại, vẻ mặt lạnh như băng nhìn chằm chằmvào nam tử trẻ tuổi kia. Mang theo ánh mắt cảnh cáo sát ý tung hoành,chỉ cần người vô liêm sỉ này dám nói thêm câu nữa, hắn sẽ khiến hắn biến thành vong hồn dưới kiếm. Vương phi của Định Quốc vương phủ sao có thểbị đồ vô lại này khinh nhờn?
Nam tử trẻ tuổi hiển nhiên coi sự cảnh cáo của Ám Tam thành khiêukhích, càng tỏ ra đắc ý. Ánh mắt u ám dung tục lưu luyến trên người Diệp Ly không rời, đồng thời còn không quên hung hăng càn quấy cười nóivới Ám Tam: “Nhìn cái gì vậy? Gia nói không đúng sao? Tiểu tử này mặthoa da phấn, nam nhân Trung Nguyên các ngươi lớn lên giống như đàn bà,tiểu tử này so với đàn bà còn đàn bà hơn.” Bằng lương tâm mà nói, trangphục của Diệp Ly tuyệt đối là rất thành công, cho dù nàng đẹp hơn nhiềuso với đại đa số các nữ nhân, nhưng mà vì tuổi của nàng và hành độngphong thái khí độ chắc chắn sẽ không có ai nghi ngời nàng là nữ nhân.Cho nên, Ám Tam tự nhiên không phí miệng lưỡi nói gì thêm với tên nam tử dung tục kia. Hắn trực tiếp rút kiếm —
Trường kiếm “xoát” một tiếng ra khỏi vỏ, nhanh chóng lao về phía nam tử dung tục kia.
Đối phương hiển nhiên không nghĩ đến Ám Tam không nói một tiếng đãtrực tiếp ra tay, nam tử dung tục kia sửng sốt một lúc, mắt thấy sẽ bịđâm một vết. Người bên cạnh đi theo hắn vội vàng kéo hắn ra, tay vungmột vật dài nhỏ lao thẳng về phía Ám Tam. Ám Tam hừ lạnh một tiếng,trường kiếm trong tay đổi thành một cái kiếm hoa. Xoát xoát hai tiếng,vật kia đứt thành ba đoạn rơi trên mặt đất. Mọi người phóng tầm mắt nhìn vậy mà là một con rắn độc, tuy không biết là loại gì nhưng nhìn màu sắc và hoa văn sặc sỡ đã biết tuyệt đối là một con rắn độc chứa kịch độc.
Ám Tam khinh thường nhướn mày, đã muốn tới Nam Cương, sao bọn họ cóthể không tìm hiểu một vài thủ đoạn mà người Nam Cương thường dùng.
Mấy người Nam Cương thay đổi sắc mặt, chỉ có nam tử dung tục kia vẫncòn kêu gào, “Ngươi thật to gan! Các ngươi có biết gia là ai hay không?”
Ám Tam bĩu môi, cười lạnh nói: “Ở Đại Sở dám kiêu ngạo như vậy, sẽkhông phải là vương tử của Nam Chiếu đi. Gia nhớ rõ Nam Chiếu Vương chỉcó hai nữ nhi thôi?” Nam tử kia còn muốn nói điều gì đó, lại bị Ám Tamgiơ trường kiếm trong tay dọa, chỉ có thể gắng gượng nuốt trở về, vẻ mặt kìm nén bực bội, liên tục lui lại mấy bước đi thẳng đến giữa mấy ngườitrong nhóm, mới kêu gào nói: “Giết tiểu tử này cho ta!”
Mấy người bên cạnh hắn rõ ràng có chút khó xử, thì thầm nói cái gì đó với nam tử kia. Diệp Ly đứng ở trên bậc thang, rủ mắt nghe, có vẻ giống như ngôn ngữ của dân tộc thiểu số ở Vân Quý (tên gọi chung của hai tỉnh Vân Nam và Quý Châu) kiếp trước, mà Diệp Ly bởi vì nhiều năm sống ở Vân Quý, đối với ngôn ngữ của dân tộc thiểu số ở vùng này trên cơ bản đềugần giống nhau. Mấy người tùy tùng hiển nhiên tại khuyên giải chủ tửmình, bây giờ bọn họ đang đứng trên đất của Đại Sở không nên giết người dưới ban ngày ban mặt, mà nam tử dung tục kia rõ ràng không chịu nghelời khuyên giải, kiên trì muốn giết Ám Tam và bắt Diệp Ly đi. Sau lầnkhai thông không có hiệu quả, mấy người Nam Cương bắt đắc dĩ liếc nhaubao vây Ám Tam và Diệp Ly.
Người trong hành lang thấy sẽ có đánh nhau, lập tức đều chạy trốn, mà ngay cả bàn của Bệnh thư sinh cũng chỉ còn lại hắn và nam tử trungniên. Lão chưởng quầy sớm đã bị dọa, trốn vào trong quầy không dám rara, Diệp Ly nhíu mày nói: “Quăng bọn họ ra ngoài, đừng làm hỏng đồ vậtcủa người ta.” Ám Tam vui sướng đáp: “Vâng, công tử!”
“Ai to gan như vậy, làm công tử Quân Duy của chúng ta tức giận ah.”
Ám Tam đang muốn động thủ, một giọng nói lười biếng mang theo chúttrong trẻo trên lầu vang lên. Diệp Ly ngẩng đầu lên xem thì thấy một nam tử tuấn tú mặc la y đỏ sậm rộng thùng thình, giơ tay nhấc chân gian đêlộ vẻ phong tình đang dựa ở lan can trên lầu. Yêu nghiệt! Nhìn liếc quanam tử dung tục đang trợn mắt há hốc mồm, chảy nước miếng bên cạnh, Diệp Ly đau đầu nhìn công tử Phong Nguyệt đang nở nở nụ cười câu hồn vớimình, “Hàn huynh, sao ngươi lại ở chỗ này?”
Hàn Minh Tích nhẹ nhàng xoay người trên lan can, bay xuống dưới bậcthang cười nói: “Cái này sao. . . Vi huynh nghĩ tới nghĩ lui, vẫn làkhông yên lòng để Quân Duy huynh đệ một người đi Nam Cương – một chỗnguy hiểm như vậy, vừa vặn Quân Duy cũng cần người dẫn đường không phảisao? Vi huynh tự đề cử mình.” Diệp Ly không nhịn được cho hắn một cáiliếc mắt khinh bỉ, “Hàn huynh, ngươi biết đường đi của Nam Chiếu sao?”
“Khinh thường người khác ah”. Hàn Minh Tích ai oán nhìn Diệp Ly nói:“Vi huynh tới Nam Chiếu ít nhất cũng phải bảy tám lần rồi, nhắm mắtcũng sẽ không đi nhầm. Huống chi, vi huynh đi theo còn có thể bảo vệQuân Duy, ngươi nhìn xem chỉ mang theo một người đi xa, còn chưa ra khỏi Đại Sở đã gặp đăng đồ tử* (dê xồm).” Diệp Ly cắn răng, “Hàn huynh, talà nam nhân!” Hàn Minh Tích kinh ngạc nhướn lông mày, lấy quạt giấy chemiệng ha ha cười nói: “Quân Duy tuổi còn nhỏ không hiểu chuyện, ai nóinam nhân không gặp dê xồm hả? Thằng ngốc bên kia, ngươi nói có đúng hay không?”
Tên nam nhân trẻ tuổi vừa ngốc vừa dung tục đã sớm chảy nước miếng,dồn sức gật đầu, Diệp Ly thấy, buồn nôn một trận, nghiêng người, oán hận trừng mắt Hàn Minh Tích. Nàng cho rằng người này chỉ là thích hái hoa,hóa ra là ăn sạch cả nam lẫn nữ.
“Quân Duy đừng hiểu lầm, cho dù vi huynh nam nữ ăn sạch cũng chướngmắt loại mặt hàng này. Thế nào. . . Cũng phải như Quân Duy – một công tử anh tuấn như vậy mới được.” Hàn Minh Tích nháy mắt với Diệp Ly, duỗitay véo khuôn mặt nhỏ nhắn của Diệp Ly. Sao Diệp Ly có thể để hắn thựchiện được, quạt giấy trong tay “bộp” một tiếng, đập vào trên cổ tay hắn. Hàn Minh Tích lập tức sụ mặt.
Hàn Minh Tích chậm rì rì đi xuống cầu thang, mắt phượng miễn cưỡngphiết lấy mấy người Nam Cương, “Các ngươi muốn tự mình đi hay là muốnbổn công tử mời các ngươi đi?” Nam tử dung tục kia đi lên phía trước,nuốt nước bọt cười nói: “Vị công tử này cũng muốn đi Nam Cương sao? Bổncông tử là thiếu tộc trưởng của bộ tộc Lạc Y, không bằng để bổn công tửdẫn đường cho công tử nhé?” Hắn học người Trung Nguyên nói chuyện nhonhã, nhưng mà phối hợp với đôi mắt hí đục ngầu, cùng với thân hình gầygò chỉ có da bọc xương, còn có nụ cười tự cho là tiêu sái kia, thật sựkhiến người khác sởn hết cả gai ốc. Diệp Ly nhếch môi, thương tiếc chosố đào hoa của Hàn Minh Tích, thuận tay kéo Ám Tam đến bên cạnh mình. Đã có người muốn ra mặt, bọn họ cần gì phải tự mình ra tay nữa?
Mắt hoa đào của Hàn Minh Tích run rẩy một cái, vẻ mặt biểu cảm, nhả ra một chữ, “Cút!”
Hắn phong lưu, đúng vậy, nhưng chưa đến mức nam nữ không câu nệ*(không hạn chế). Cho dù thật sự ăn cả nam lẫn nữ, hắn cũng kiêng ăn cóđược không?
Người thanh niên dung tục tự xưng là thiếu tộc trưởng của bộ tộc Lạc Y cảm giác mình bị tổn thương, vốn ái mộ thương hoa tiếc ngọc, lập tứcbiến thành phẫn nộ, “Giết hai tên tiểu tử này cho ta, bắt hắn về!” DiệpLy kinh ngạc, vừa rồi muốn giết Ám Tam. bắt nàng về, bây giờ Hàn MinhTích yêu nghiệt này xuất hiện, liền muốn giết nàng, bắt Hàn Minh Tích về sao? Đây là chuyện gì ah. Hàn Minh Tích nở nụ cười lạnh, “Lập tức cútra ngoài cho bổn công tử! Hay là các ngươi muốn Mộ Dung tướng quân tựmình đến tiễn đưa các ngươi xuất quan?”
Lời này vừa nói ra, trong mắt của người thanh niên dung tục kia cuốicùng cũng hơi do dự. Dưới sự khuyên nhủ của người tùy tùng bên cạnh, hừmột tiếng, bỏ lại một câu ngoan thoại* ( lời nói hung ác quyết tâm giếthoặc làm những điều kinh khủng đối với kẻ được đề cập trong lời nói),chạy như điên đi ra ngoài.
Trong hành lang một mảnh yên lặng, thấy không có đánh nhau, lãochưởng quầy mới dè dặt đứng lên từ trong quầy, cẩn thận nhận lỗi với một bàn khách duy nhất còn lại. Diệp Ly đi lên lầu, một bên thấp giọng dặndò lúc Ám Tam tính tiền trả thêm ít tiền cho nhiều chưởng quầy coi nhưlà tiền bồi thường. Hàn Minh Tích đi theo phía sau nghe thấy lời nói của Diệp Ly, cười ha ha nói: “Quân Duy mềm lòng ah, lão chưởng quầy kia mởkhách sạn vài thập niên ở Vĩnh Lâm, chuyện gì mà chưa gặp qua. Ngươi cho rằng hắn thật sự bị dọa rồi hả?” Diệp Ly liếc mắt nhìn hắn, thản nhiênnói: “Bởi vì chuyện chúng ta đuổi khách của hắn đi là sự thật. Hắn bịdọa hay không bị dọa không liên quan. Còn có. . . Hàn huynh, đây làphòng của ta.”
Hàn Minh Tích cười nói: “Quân Duy không mời ta đi vào uống chén trà sao?”
“Muốn uống trà vừa rồi ở đại sảnh sao không uống?”
Hàn Minh Tích ghét bỏ bĩu môi nói: “Ở chỗ kia uống trà không hợp vớisự thưởng thức cao quý của bổn công tử . Hơn nữa. . . Ta cũng không muốn uống được một nửa, bị người thần không biết quỷ không hay, hạ độc gìđó. Vận khí của Quân Duy không tệ ah, vừa đi ra ngoài đã gặp được Bệnhthư sinh – người trong giang hồ gặp người sợ .” Diệp Ly nhướn lông mày,mở rộng cửa ra vào cho hắn vào, hỏi: “Ngươi biết Bệnh thư sinh? Hắn hiện tại đến Nam Cương làm cái gì?”
Hàn Minh Tích nhún vai, nhàn nhã dựa vào cái ghế hai tay gối lên đầucười nhìn xem Diệp Ly nói: “Ai biết được, mấy năm trước thiếu chút nữahắn bị Định Vương đánh chết rồi. Vẫn là Đại các chủ của Diêm Vương cáctự mình ra mặt, mới nhặt được cái mạng của hắn về. Đã nhiều năm khôngxuất hiện, hôm nay đột nhiên xuất hiện ở Nam Cương. . . Ha ha, tên kiamỗi lần xuất hiện đều là tiếng kêu than dậy khắp trời đất, máu chảythành sông, Quân Duy ngươi cũng đừng bị hắn lừa. Cách hắn xa một chútthì tốt.” Diệp Ly thờ ơ gật đầu, tâm tư đã chuyển tới nơi khác đi, “Takhông biết hắn đương nhiên sẽ không đi trêu chọc hắn, ngược lại Hànhuynh không cần trấn giữ Thanh Phong Minh Nguyệt lâu sao, lại có thờigian rảnh chạy đến Nam Cương?”
Hàn Minh Tích cười nhạo nói: “Thanh Phong Minh Nguyệt lâu đâu cần ta trấn giữ ah, vẫn là nhìn Quân Duy yên lòng hơn . Dù sao. . . Huân Nhãcác của Quân Duy lại là sản nghiệp duy nhất của chính bản thân ta ah.Nếu Quân Duy xảy ra chuyện gì thì bổn công tử tổn thất lớn rồi.” Vừa nói chững chạc đàng hoàng, vừa có sức quyến rũ, cám dỗ, làm say đắm mắtphượng lại lộ ra thú vị ý tứ hàm xúc.
Diệp Ly bình tĩnh nhìn hắn, “Ta đi Nam Cương có chuyện phải làm, không tiện mang theo Hàn huynh.
“Không sao, không cần mang, ta đi theo Quân Duy là được rồi. Quân Duy muốn lên núi đao, ta tuyệt đối không xuống biển lửa, như thế nào đây?”Hàn Minh Tích dáng tươi cười sáng chói, “Ta thực sự rất hữu dụng ah,không phải Quân Duy muốn dùng tình báo của Thiên Nhất các sao? Chỉ cầnta ở bên cạnh, lúc nào cũng có thể lấy tình báo của Thiên Nhất các, bấtkể là tình báo gì, thực sự so với việc Quân Duy chờ tin tức đưa tới cửathuận tiện hơn nhiều.”
Diệp Ly yên lặng nhìn hắn một lúc lâu, mới nói: “Ta chỉ sợ Công TửMinh Nguyệt biết ta mang theo đệ đệ của hắn đi vào nơi nguy hiểm, quayđầu lại một cái không cẩn thận ngấm ngầm giết chết ta.”
Nhắc tới huynh trưởng, tâm tình tốt đẹp của Hàn Minh Tích lập tức uám đi rất nhiều, hừ lạnh một tiếng nói: “Chớ nói giúp huynh ấy với bổncông tử, bây giờ huynh ấy ở đâu, còn nhớ rõ ta – người đệ đệ này sao.Sớm muộn có một ngày chết ở. . . Hừ hừ! Đến lúc đó bổn công tử đi nhặtxác cho huynh ấy là được.” Trong lòng Diệp Ly khẽ động, mặc dù lầntrước tính kế Hàn Minh Nguyệt, cũng thoát hiểm từ trong tay hắn, nhưngmà đối với hắn Diệp Ly vẫn có một loại phòng bị giống như bẩm sinh. Màđối với Hàn Minh Tích lớn lên cực kỳ giống hắn, lại hoàn toàn không cóloại cảm giác này. Có lẽ là bởi vì Hàn Minh Nguyệt lấy thủ đoạn, nănglực của một người thành lập Thanh Phong Minh Nguyệt lâu và Thiên NhấtCác, có lẽ là bởi vì những ân oán nói không rõ giữa hắn và Mặc TuNghiêu, có lẽ hoặc là bởi vì hắn là người đầu tiên thực sự có thể uyhiếp được mình.
Tỉnh bơ nhìn Hàn Minh Tích vẫn tức giận, Diệp Ly thản nhiên nói: “Đãlo lắng, đi xem thì tốt hơn. Hàn huynh cần gì theo tại hạ chạy khắp nơi, nguy hiểm không nói, ngộ nhỡ Minh Nguyệt Công Tử xảy ra chuyện gì,chẳng phải sẽ khiến Hàn huynh thương tiếc.” Hàn Minh Tích khẽ giật mình, rất nhanh nở nụ cười, “Huynh ấy có thể xảy ra chuyện gì, trên đời nàyngười có thể động đến huynh ấy , không có mấy người. Hơn nữa huynh ấycũng không cần ta giúp đỡ gì cả, trong mắt huynh ấy ta chỉ biết thêmphiền phức mà thôi.” Diệp Ly chống cằm cười nhìn hắn, “Ta cho rằng quanhệ huynh đệ của Hàn huynh và Công Tử Minh Nguyệt huynh rất tốt?”
Hàn Minh Tích hừ nhẹ một tiếng nói: “Tóm lại, bổn công tử muốn theongươi đi Nam Cương. Cho dù ngươi không cho theo, bổn công tử tự đi theomột mình. Về phần đại ca ta, không cần ngươi quan tâm, trong thời gianngắn huynh ấy không về được Thanh Phong Minh Nguyệt lâu cũng chả sao.”Diệp Ly không sao cả nhún vai, nói quá nhiều ngược lại dễ khiến hắn hoài nghi. Đã ở chung với nhau trong một khoảng thời gian không ngắn nhưvậy, nàng chung quy có biện pháp biết rõ Hàn Minh Nguyệt đi nơi nào?Nàng cũng không quên Hàn Minh Nguyệt vì một nữ nhân có quan hệ gì đó với Mặc Tu Nghiêu, thiếu chút nữa hủy thanh danh của nàng. Ai nói sau khinhận lỗi, nàng không thể mang thù hả? Chỉ có điều không cần nôn nóng báo thù mà thôi. Về chuyện lợi dụng Hàn Minh Tích……..Diệp Ly liếc nhìn namnhân cười vô cùng lẳng lơ, ai bảo hắn là đệ đệ của Hàn Minh Nguyệt,không nên gặp phải mình?
Thấy Diệp Ly không phản đối nữa, Hàn Minh Tích vui mừng. Lòng trànđầy sung sướng lập kế hoạch cho hành trình của bọn họ, “Quân Duy, ta tới Nam Cương nhiều lần rồi, chúng ta có thể đi Thương Sơn dạo chơi trước,sau đó dọc theo sông Thanh Minh đi về phía tây, vừa vặn đi xem hoaPhượng Hoàng và lễ hội đèn lồng của Nam Cương, sau đó lại đi thủ phủ của Nam Chiếu, ngươi cảm thấy như thế nào?”
Diệp Ly lãnh đạm nhìn hắn, “Ta cho rằng, Hàn huynh biết rõ chúng tavội vã gấp rút lên đường. Theo hành trình của ngươi, cuối tháng nămchúng ta có thể thấy thủ phủ của Nam Chiếu?” Hàn Minh Tích lập tức suy sụp, rầu rĩ không vui mà nói: “Đã như vậy, chắc là chúng ta đi thủ phủcủa Nam Chiếu trước, đợi Quân Duy xong việc, chúng ta đi xem lễ hội đènlồng là được.”
Nhìn Hàn Minh Tích đáng thương, Diệp Ly thấy gân xanh nhảy trên tránmình đập vô cùng mạnh. Tức giận đuổi người ra ngoài, Ám Tam đứng ở bêncạnh, vẻ mặt lo lắng nhìn Diệp Ly, Diệp Ly nhướn lông mày nói: “Có gìmuốn nói hay sao?”
Ám Tam cau mày nói: “Công tử, Hàn công tử. . .” Hàn Minh Tích ngườinày bọn họ không biết rõ, nhưng mà Hàn Minh Nguyệt người này, bọn họ cóthể trở thành ám vệ của Vương gia hoặc Vương phi đều đã từng hỏi thămqua. Người này rất khó đối phó, mà nếu Hàn Minh Tích là đệ đệ của HànMinh Nguyệt chỉ sợ cũng không phải hạng người lương thiện gì. Càngquan trọng hơn là. . .thanh danh của Hàn Minh Tích thật sự là không tốtlắm, Vương phi ở chung với hắn trong một thời gian. . . Nghĩ nghĩ nào đó hậu quả, Ám Tam không tự chủ được run rẩy.
Diệp Ly bất đắc dĩ nói: “Mang theo Hàn Minh Tích có chỗ tốt cũng cóchỗ không tốt, nhưng mà hắn như là đã theo tới chúng ta muốn vung đếnhắn chỉ sợ cũng không dễ dàng. “Mạng lưới tình báo của Thiên Nhất Cácrải rác khắp thiên hạ, quan trọng hơn là có một loại người không thấyđường cùng sẽ không rút lui, ngươi càng muốn bỏ mặc hắn, hắn càng hàohứng bừng bừng muốn quấn quít lấy ngươi. Hàn Minh Tích rất rõ ràng chính là loại nhân sĩ nhàm chán này.
Phất phất tay, Diệp Ly nói: “Không cần lo lắng, hiện tại trước mắtkhông cần suy nghĩ những thứ khác. Đến Nam Cương tìm đến đại ca trước,rồi nói tiếp. Có lẽ bây giời Ám Nhị đã tìm được đại ca rồi ah?”
Ám Tam gật đầu nói: “Ám Nhị rất giỏi tìm người, hắn đi nhanh hơn so với chúng ta, có lẽ đã tìm được Từ công tử rồi.”
Diệp Ly gật đầu nói: “Như vậy liền mang theo Hàn Minh Tích, sau khiđi vào Nam Cương, ngươi chú ý một chút lưu lại manh mối cho Ám Nhị.Chúng ta đi trước tụ họp với đại ca.”
“Vâng.”