Lục Trăn rất cảm động, nhưng mà trong lòng anh cũng biết, một số phương diện, anh kém hơn Thẩm Quát.
Mấy năm trước đã không đấu lại cậu ta, bây giờ càng là như vậy.
“Lục Trăn, anh không cần phải so sánh với bất kỳ ai cả, anh có cái tốt của anh, bất cứ ai cũng không sánh bằng.”
Ít nhất, trong mắt cô là như vậy.
Anh nhẹ nhàng đè cánh tay cô lại, vuốt nhẹ một cái, nghiêm túc nói: “Cảm ơn em đã công nhận anh.”
Giản Dao sờ sờ đầu anh, giống như sờ chó, kéo dài giọng điệu: “Không cần cảm ơn.”
“Em tốt như vậy, vậy cho phép em hôn anh một cái.” Lục Trăn nói xong nhếch miệng lên: “Cơ hội chỉ có một lần, nhanh hôn anh.”
Giản Dao nở nụ cười: “Ai muốn hôn anh chứ, chó ngốc.”
“Bớt nói nhảm, hôn anh.”
Giản Dao cố nén cười, tiến tới hôn anh một cái, đúng lúc này Lục Yên bỗng nhiên đẩy cửa phòng ra: “Lục Trăn, Thẩm Quát ở đâu bố có thấy không….”
“Ôi mẹ kiếp, quấy rầy rồi quấy rầy rồi, con không thấy gì cả.”
Giản Dao lập tức đẩy Lục Trăn ra, Lục Trăn rất bất mãn nói với cô: “Nói bao nhiêu lần rồi, vào phòng làm việc của bố phải gõ cửa!”
“Con lần sau chắc chắn nhớ kỹ!” Cô co cẳng chuồn đi, nắm chặt thẻ tiền lương của mình.
Trong thẻ mới có một khoản cát-xê, cô vội vội vàng vàng chạy tới Đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi.
Chạy quá gấp, đâm đầu đụng phải Lương Đình đi ra từ phòng tiếp khách, mặc đồ tây giày da, đeo kính mắt, ăn mặc nhã nhặn.
Tay của anh ta rơi trên bờ vai Lục Yên, ổn định cơ thể của cô, nói: “Coi chừng té, người bao lớn rồi, còn giống như trẻ con.”
Lục Yên không tìm thấy Thẩm Quát, dứt khoát đưa thẻ cho Lương Đình: “Trước đó Thẩm Quát đồng ý để cháu nhập cổ phần, này, tiền vốn về đúng chỗ rồi, cầm đi.”
Lương Đình cười cười, dùng thẻ vỗ vỗ gáy cô: “Chuyện này chú không làm chủ được, vẫn phải tìm Thẩm Quát.”
“Anh ấy ở đâu?”
Lúc này Diệp Già Kỳ ở bên cửa sổ bỗng nhiên nói: “Cậu ta ở dưới tầng, gặp bạn cũ của tụi anh.”
Lục Yên và Lương Đình cùng nhau nhìn ra ngoài cửa sổ —-
Dưới tầng có một chiếc xe Audi đang đậu, ngoài xe, một người đàn ông mặc áo sơ mi trắng đeo cà vạt đứng đó, mới nhìn thật sự có chút quen mắt, chỉ là nhất thời không nhớ nổi là ai.
Lục Yên nhìn sang Diệp Già Kỳ, hỏi: “Đây là ai vậy?”
“Sư huynh của Thẩm Quát, Tào Chí Đạt.”
Nghe được cái tên này, Lục Yên giật mình nhớ tới, sư huynh hồi đại học của Thẩm Quát.
Lúc trước Thẩm Quát cũng bởi vì nảy sinh bất đồng ý kiến với Tào Chí Đạt cho nên mới rút khỏi nhóm đề tài.
“Anh ta tới làm gì?”
“Không biết, có thể là đến xem trò cười của chúng ta.”
Tào Chí Đạt quả thật là đến xem trò cười, không chỉ chế giễu mà hắn còn muốn thu mua công ty của Thẩm Quát.
Đương nhiên, không phải là hắn thu mua, hắn cũng không có vốn liếng hùng hậu như vậy, hắn là thay mặt ông chủ của hắn tới nói chuyện với Thẩm Quát.
Ông chủ của hắn là Lý tổng của khoa học kỹ thuật Hằng Viễn, Lý tổng khá thích hắn, nghe nói hắn và Thẩm Quát từng là bạn học thời đại học cho nên cố ý cử hắn tới hàn huyên chuyện thu mua với Thẩm Quát.
Thẩm Quát ngay cả cửa cũng không để hắn bước vào, ngay tại cổng công ty quả quyết từ chối hắn.
Tinh Thần là toàn bộ tâm huyết của anh, là kết quả cho sự cố gắng của vô số ngày đêm của anh cùng Lục Trăn Lương Đình bọn họ, anh không thể dễ dàng chắp tay dâng nó cho người ta được.
“Thẩm Quát, thông minh một chút đi, Tinh Thần của các cậu đã không xong rồi, cần gì kéo dài hơi tàn.”
“Quay về nói với Lý tổng, chúng tôi sẽ không bán.”
Tào Chí Đạt nói: “Lý tổng đoán trước không tới nửa tháng chắc chắn sẽ phá sản, bây giờ cậu nói chuyện với tôi còn có thể giúp cậu tranh thủ một giá tốt, nếu như chờ đến lúc phá sản thật thì cũng không phải là cái giá này nữa.”
Khóe mắt Thẩm Quát khơi lên một vệt cười lạnh khinh miệt: “Sư huynh, ban đầu là anh thề son sắt nói, thứ tôi làm chỉ biết hùa theo thị trường, không có tình cảm không có lý tưởng, không đủ để thúc đẩy sự tiến bộ của toàn nhân loại… vậy thì hiện tại các anh yêu cầu muốn mua kỹ thuật của tôi, tướng ăn có phải là quá khó coi rồi không.”
Sắc mặt Tào Chí Đạt rất khó coi, hắn vốn là muốn đến làm nhục Thẩm Quát, không nghĩ tới thế mà bị anh làm nhục, căm phẫn nói: “Thẩm Quát, hiện tại trong ngành có ai không biết, các cậu thiếu hụt tài chính, hiện tại sắp phá sản rồi.”
“Phá sản là chuyện của tôi, có liên quan gì tới anh, lại có dính dáng gì với ông chủ của anh, Tinh Thần là tôi mở ra, nếu như quả thật phá sản, cho dù phá hủy đi nó thì tôi cũng sẽ không bán.”
“Cậu… cậu quả thật điên rồi!”
Phần mềm chat của Tinh Thần gần như là tất cả người trẻ tuổi đều đang dùng, sự trao đổi của nó khá hấp dẫn người trẻ tuổi, nhất là sự yêu thích của các cô gái trẻ tuổi.
Đây là một miếng bánh thơm ngon mà người nào trong ngành cũng mơ ước, thật vất vả mới chờ được đến lúc tài chính của công ty bọn họ xuất hiện nguy cơ, mấy ngày nay người muốn thu mua Tinh Thần cũng đạp phá cửa rồi, không nghĩ tới…
Thẩm Quát vậy mà có thể nói ra loại lời hủy nó đi này!
“Cậu… cậu thật sự không bán? Không bán thì cậu sẽ phải mang nợ!”
Thẩm Quát cười lạnh, nhẹ như mây gió nói: “Hủy đi nó đối với tôi mà nói, không có gì lớn, tôi có thể làm ra một Tinh Thần thì có thể làm ra cái thứ hai cái thứ ba.”
Cũng vào giờ khắc này, Tào Chí Đạt sâu sắc cảm nhận được sự chênh lệch giữa hắn và Thẩm Quát.
Hắn mãi mãi không có khả năng trở thành người như vậy, mãi mãi…
Cho dù là phá sản, Tào Chí Đạt cũng không nghi ngờ chút nào, cuối cùng sẽ có một ngày anh sẽ Đông Sơn tái khởi.
Khóe mắt hắn run rẩy, nói: “Cậu đã rượu mời không uống chỉ thích uống rượu phạt, vậy cậu chờ đó… chờ đó, tôi sẽ không để cho cậu thoải mái…”
Tào Chí Đạt nói xong lời hung ác này, quay người muốn đi, đúng lúc này, chỉ nghe “Rào” một tiếng, trên tầng một chậu nước bỗng nhiên giội xuống, tưới lên cả người hắn, ướt như chuột lột.
Lục Trăn ở trên tầng giơ cao thùng nước với hắn, hô: “Hello! Hoan nghênh lần sau quay lại, toàn bộ nước lau nhà của công ty chúng tôi đều giữ lại hết cho anh đấy!”
Lục Yên cũng cười nói: “Không đủ thì ở đây vẫn còn này!”
Tào Chí Đạt không kịp phẫn nộ, chậu nước thứ hai cũng gội xuống, hắn vội vội vàng vàng chui vào trong xe, trốn chui trốn nhủi.
Thẩm Quát kéo cổ áo ướt sũng của mình, ngẩng đầu nhìn tên ngốc Lục Trăn kia mấy cái.
Cậu không thể… chuẩn hơn một chút à?
Nửa tiếng sau, Thẩm Quát đi ra từ phòng tắm trong phòng sinh hoạt của văn phòng, Lục Yên nửa ngồi nửa quỳ trên ghế sô pha, cầm máy sấy tóc lên, cào tóc ngắn màu đen của anh, giúp anh sấy khô.
Lục Trăn ngượng ngùng đứng ở một bên, cười cười: “Cậu ở điểm mù trong góc nhìn của tôi, không nhìn thấy được, lỡ tay lỡ tay.”
Thẩm Quát mặc kệ anh ta, cọ cọ tay Lục Yên: “Hôm nay em nghỉ phép?”
Lục Yên đưa thẻ tới trong tay Thẩm Quát: “Em dự chi toàn bộ quảng cáo của nửa năm tiếp theo, mặc dù là hạt cát trong sa mạc nhưng mà dù sao thì cũng tốt hơn là không có.”
Thẩm Quát siết chặt thẻ, giọng nói bình tĩnh: “Bây giờ tình cảnh khó khăn, anh không khách sáo với em nữa, coi như em nhập cổ phần, chờ vượt qua nguy cơ rồi chia hoa hồng cho em.”
Lục Yên tóm lấy tóc anh, cười nói: “Chia hoa hồng? Không không, sau này của anh đều là của em…”
Hai tay Thẩm Quát ôm đầu cô, xoa xoa, mặt mũi tràn đầy sự cưng chiều: “Tâm thật là lớn.”
“Đương nhiên.”
Trên ghế sô pha, Diệp Già Kỳ dựa vào chỗ dựa lưng, chân dài bắt chéo, mặt không cảm xúc nhìn bọn họ: “Thẩm Quát, cậu thật sự cảm thấy chúng ta có thể thuận lợi vượt qua nguy cơ lần này sao?”
“Nếu không thì cậu nghĩ rằng chúng ta đang làm gì.”
“Chúng ta đã offline phần lớn chức năng, bây giờ mỗi ngày đều đang mất đi số lượng lớn người sử dụng, tình thế không thể lạc quan, nếu như cậu hỏi ý tôi, tôi đề nghị bán Tinh Thần đi, tận dụng hết khả năng giảm bớt tổn thất, giữ gìn thực lực Đông Sơn tái khởi.”
Lương Đình: “Phản đối.”
“Cậu phản đối cái rắm.” Diệp Già Kỳ khó chịu nhìn về phía anh ta: “Cậu chính là làm ngược lại tôi đúng không.”
“Đúng, tôi chính là làm ngược lại cậu.” Lương Đình nói: “Tinh Thần là tất cả tâm huyết của chúng ta, nói bán là bán, sự cố gắng mấy năm nay toàn bộ uổng công, tôi không cam tâm.”
Diệp Già Kỳ nhìn về phía Lục Trăn: “Cậu nói thế nào.”
Lục Trăn đá đá thùng nhựa bên chân: “Ông đây cũng làm nhân viên quét dọn nhiều ngày như vậy, làm uổng công rồi à? Nhất định phải tiếp tục chống đỡ, chưa đến một giây cuối cùng thì tuyệt đối không từ bỏ.”
Tay của Giản Dao rơi trên bờ vai Lục Trăn, dùng sức đè lên.
Người khác có lẽ không rõ, nhưng cô hiểu, Lục Trăn không phải là không muốn từ bỏ Tinh Thần, anh chỉ là…
Không muốn từ bỏ Thẩm Quát.
Diệp Già Kỳ có đường lui, Lương Đình có đường lui, Lục Trăn đương nhiên cũng có, quay đầu chính là một cái tập đoàn Lục thị to như vậy, không mạnh hơn ngàn vạn lần so với anh ở lại đây mỗi ngày quét nhà vệ sinh?
Bọn họ đều có đường lui, nhưng Thẩm Quát không có, phía trước là núi đao, sau lưng là vách núi, không có đường lui.
Buổi tối, đám con trai còn phải tiếp tục thức đêm làm việc, gọi mấy phần bánh sủi cảo bên ngoài giao tới đưa lên tầng.
Thẩm Quát theo thường lệ bỏ nhân bánh sủi cảo ra, gắp nhân tôm nõn bên trong cho Lục Yên, chính mình ăn vỏ.
Lục Trăn không nhìn được, lấy đũa gõ gõ chén của anh: “Cậu đây cũng quá cưng chiều nó rồi.”
Lục Yên le lưỡi với anh ta: “Ai cần bố lo.”
Lục Trăn nhìn cái chén trống rỗng của mình, bản thân anh ta ăn không đủ, còn cướp sủi cảo trong chén của Giản Dao, so với Thẩm Quát, anh ta thật đúng là… có chút hổ thẹn.
Giản Dao cũng cho anh số bánh sủi cảo còn lại trong chén của mình, Lục Trăn vội vàng nói: “Đừng đừng, em ăn đi, anh không ăn nữa.”
Giản Dao không để ý nhún nhún vai: “Em ăn không hết.”
“Gần đây em ăn càng ngày càng ít.”
“Không ngon miệng gì cả.”
“Có phải bị bệnh rồi không?”
“Không biết, không có mà.”
Lục Yên nghi ngờ nhìn chằm chằm khuôn mặt Giản Dao hồi lâu, hình như là gầy đi rồi, cả người có vẻ càng ngày càng có cảm giác nhỏ nhắn cốt cảm*. (*: Vừa cứng rắn lại còn có góc cạnh.)
“Em đang giảm béo sao?”
“Không có.” Giản Dao lắc đầu: “Chỉ là không thèm ăn.”
Diệp Già Kỳ cười cười: “Không phải trong bụng đã có Tiểu Yên Yên rồi chứ.”
Lời vừa nói ra, đôi đũa trong tay Lục Yên rơi xuống mặt đất, sắc mặt trong nháy mắt trắng bệch.
Đừng… đừng dọa tôi.
Lục Trăn cũng choáng váng, đầu cứng ngắc quay sang Giản Dao: “Em có… có rồi?”
Giản Dao đưa tay đẩy cái mặt của đồ ngốc này ra: “Ngốc à, bản thân anh không đếm sao.”
Bọn họ vốn dĩ chưa làm gì cả, có cái rắm.
“Chỉ đơn giản là khẩu vị không tốt mà thôi, mọi người đang nghĩ gì vậy.”
Lục Trăn ngẫm lại cũng phải, anh đặc biệt kiểm tra tài liệu rồi, chỉ ôm ôm hôn hôn và sờ sờ thì sẽ không mang thai.
Mặc dù Giản Dao phủ nhận, nhưng Lục Yên vẫn rất không yên lòng, sau khi ăn xong, cố ý kéo Giản Dao đến bên hành lang không người của công ty, kiên quyết cảnh cáo cô ấy: “Chị và Lục Trăn… tuyệt đối không thể có em bé!”
Giản Dao nhíu mày nói: “Cưới còn chưa cưới đâu, nào có em bé gì.”
“Kết hôn…”
Kết hôn cũng không được, không thể có, Giản Dao tám chín phần mười là uất ức sau khi sinh, Lục Yên tuyệt đối không thể để cho chuyện này xảy ra.
Thế nhưng cô không có cách nào nói ra chuyện này, thậm chí cũng không có can đảm nói cho Lục Trăn biết, càng không có khả năng nói cho Giản Dao biết.
Nếu như lúc trước cô sớm biết nguyên nhân cái chết của mẹ là… bệnh trầm cảm tự sát thì cô tuyệt đối không tác hợp cho Lục Trăn và Giản Dao, cô thà rằng trước nay chưa từng tới thế giới này, cũng không muốn mẹ bởi vì cô mà bệnh tình phát tác.
“Giản Dao, hôn nhân đại sự… chị nhất định phải suy nghĩ thật kỹ, đừng nhanh như vậy đã quyết định, biết chưa, suy nghĩ thật kỹ.”
Giản Dao xoa xoa đầu Lục Yên: “Hôm nay em xảy ra chuyện gì vậy, là lạ.”
Lục Yên căng thẳng nắm chặt tay cô ấy: “Chị rất quan trọng với em, cực kỳ quan trọng, tương lai mặc kệ xảy ra chuyện gì, em cũng sẽ bảo vệ chị.”
Không biết vì sao, trái tim Giản Dao bỗng nhiên bị xúc động, chỉ cần nhìn cô nhóc này thì chính là mọi loại tình cảm dịu dàng xông lên đầu.
Cô ấy nhẹ nhàng ôm lấy Lục Yên, dịu dàng nói: “Em cũng là người rất quan trọng với chị, em và Lục Trăn đều như vậy, hai người là người nhà của chị.”
…
Đêm đã khuya, đám con trai lần lượt về phòng làm việc của mình đi ngủ, mấy ngày nay bọn họ gần như cũng đã cả ngày ở trong công ty rồi.
Lục Yên ngủ thiếp đi trên ghế sô pha trong văn phòng của Thẩm Quát, Thẩm Quát không muốn để cô cùng anh ở đây chịu khổ, dứt khoát cõng cô lên đi ra khỏi công ty.
Cô nhóc nằm nhoài trên lưng anh, thoáng tỉnh lại, hỏi anh: “Đi đâu vậy?”
“Về nhà.”
Cô nhóc nhẹ nhàng ngáp một cái, đặt đầu trên vai anh: “Đêm nay anh không làm thêm giờ sao.”
“Ừm, đêm nay anh ở cùng em.”
Nhà của bọn họ là một ngôi nhà ba phòng ngủ nhỏ trong một tiểu khu cao cấp.
Thẩm Quát từng nói, căn nhà này hẳn là nhà cưới tương lai của anh và Lục Yên, cho nên Lục Trăn giúp Thẩm Quát tham khảo trang trí căn nhà lớn, toàn bộ dựa theo gu thẩm mỹ của anh để xử lý, toát ra sắc thái ấm áp ngọt ngào nồng đậm.
Trong phòng, tất cả các vật dụng đều có đôi có cặp, dép lê, bàn chải đánh răng, ly… trong phòng vệ sinh bày đầy chai chai lọ lọ dưỡng da của Lục Yên, trong ngăn tủ còn có băng vệ sinh của cô, nơi này nghiễm nhiên đã trở thành ngôi nhà thứ hai của Lục Yên.
Trước kia Thẩm Quát chưa bao giờ biết, căn nhà trống rỗng lại có thể được bổ sung đến phong phú như vậy, mỗi một góc trong nhà đều có vật phẩm của con gái, đều có hơi thở và dấu vết của cô.
Bởi vì như thế, căn nhà mới có ý nghĩa, có sự an tâm và yên tĩnh.
Thẩm Quát tắm rửa xong, cầm khăn lau mái tóc ẩm ướt, đi ra nhìn thấy cô gái mặc áo thun đen của anh, ôm con thỏ lông tơ ngồi trên ghế sô pha, đầu vùi vào trong góc mềm mại.
Thẩm Quát đi tới, cằm nhẹ nhàng đặt trên bờ vai Lục Yên, Lục Yên tỉnh lại, ngửi được mùi hương sữa tắm bạc hà nhàn nhạt trên người anh.
Cô quay đầu lại, kéo cái cổ của anh lại, ôm lấy anh.
Thẩm Quát bóp lấy ngực cô, hôn một trận, đau đớn triền miên, vô cùng dịu dàng.
Đầu của Lục Yên vùi vào cổ anh.
Thẩm Quát trực tiếp ôm cô lên, về đến phòng, đưa tay mở quần của cô, lúc mở được đến nút thứ hai thì trực tiếp dùng kéo.
Sáng ngày hôm sau, Lục Yên lười biếng đứng trước gương đánh răng, nhìn dấu dâu tây trên cổ mình, gương mặt có chút nóng lên.
Nói cho cùng, Thẩm Quát chung quy cũng là người đàn ông ở thời đại đó của các bậc cha chú, trước khi chiếc nhẫn chưa đeo lên trên tay cô, anh sẽ không tùy tiện làm gì với cô cả.
Nhưng… hình như cũng không phải là chuyện gì cũng không xảy ra.
Đàn ông trẻ tuổi luôn có rất nhiều yêu cầu khác, Lục Yên không từ chối, cho nên Thẩm Quát chơi suốt một đêm.