Tô Manh ở trong ngực Tiêu Diễn vặn vẹo, trong miệng rên rỉ khẽ ngâm, mở ra đôi mắt mông lung nhìn người đàn ông ở phía trên mình.
Tiêu Diễn một bên nhịn đau, vốn dĩ hẳn là hướng bờ môi Tô Manh hôn lại cứ thế mà hôn lên trán của cô, vẻ mặt Tiêu Diễn nhu tình mà nhìn Tô Manh, “Anh sẽ chờ đến khi em đã thật sự tiếp nhận anh, anh muốn cho em một đêm động phòng hoa chúc chân chính.”
Tô Manh đầu tiên là chớp chớp mắt, sau đó hậu tri hậu giác cảm thấy không ổn, thoáng một cái liền đẩy Tiêu Diễn ra, khép lại cổ áo của mình, mở to hai mắt nhìn Tiêu Diễn hô: “Anh đều đối với tôi làm cái gì, anh là người đã có vợ, sao có thể làm chuyện như thế với tôi, hừ…”
“Đại sắc lang.” Tô Manh oán hận mà hướng Tiêu Diễn nói.
Tiêu Diễn vươn tay đem Tô Manh kéo đến bên cạnh mình, Tô Manh giãy dụa, nắm tay nhỏ nện ở trên lồng ngực Tiêu Diễn, “Anh thả tôi ra, anh cái tên đại, sắc, lãng.”
“Vâng, anh chính là đại sắc lang, anh đối với vợ của mình làm chuyện như vậy thì có cái gì không đúng chứ.” Tiêu Diễn nghiêm túc mà nhìn Tô Manh, “Đời này em là bà xã duy nhất của anh.”
Thân thể Tô Manh thoáng cái cứng lại, ngẩng đầu nhìn Tiêu Diễn, “Anh chính là lừa gạt tôi đi, anh không phải còn có chị họ đó sao, nhớ rõ, tôi và anh không có quan hệ gì, một chút cũng không có, không đúng, vẫn có quan hệ đấy, anh là chồng của chị họ tôi.”
“Thể tử của anh vĩnh viễn đều là em, về phần Tô Nhiễm, anh sẽ xử lý.” Tiêu Diễn âm trầm nói: “Không riêng gì Tô Nhiễm, còn có Tô gia, ủy khuất em từng chịu, anh cũng sẽ vì em mà đòi lại, còn phải báo thù cho nhạc phụ nhạc mẫu của anh.
Trên mặt Tô Manh lộ vẻ ửng đỏ, còn có một tia cảm động, tức thì làm nũng nói: “Ai là nhạc phụ nhạc mẫu của anh, anh cũng không nên gọi bậy, tôi căn bản không có nghĩ tới muốn gả cho anh.”
Tiêu Diễn đối với Tô Manh hứa rất nhiều lời, hai người tình đậm ý mật, nhưng trong lòng Tiêu Diễn đã có một điểm bóng ma, chính là cái đó của hắn.
Từ nhà trọ nhỏ của Tô Manh đi ra, Tiêu Diễn đi đến bệnh viện, chỉ cần nghĩ đến điều này, Tiêu Diễn liền nhớ tới nữ nhân hắn chán ghét không thôi kia, người trên danh nghĩa là vợ của hắn.
Nghe thấy bác sĩ nói không có bị phế đi, Tiêu Diễn thở dài nhẹ nhõm một hơi, lại hỏi vì cái gì thời điểm có phản ứng lại đau nhức như vậy.
Bác sĩ nói phải nhiều chú ý tu dưỡng, hai tháng gần đây không nên làm chuyện phòng the.
Tô Nhiễm, Tô Nhiễm tiện nhân này.
Tiêu Diễn giẫm chân ga trở về Tiêu gia, mà Ninh Thư so với Tiêu Diễn về tới nhà trước.
Lúc Ninh Thư về đến nhà, trong nhà đều im ắng, ngay cả Tiêu lão gia cùng Tiêu phu nhân cũng không có ở nhà, cũng không có thấy hai đứa bảo bối Tô Đại Bảo và Tô Tiểu Bảo.
Ninh Thư giữ chặt một người hầu hỏi: “Trong nhà còn có những người khác chạy đi đâu rồi hả?”
Người hầu thấy là Thiếu phu nhân, thần sắc trên mặt có chút hững hờ, nói: “Tôi không biết.”
A, ở Tiêu gia tùy tiện một người đều có thể khinh bỉ cô, Ninh Thư cầm lấy cánh tay người hầu, lạnh giọng hỏi: “Mọi người chạy đi đâu rồi, tôi là đang hỏi cô.”
Người hầu bị bộ mặt lạnh lùng của Ninh Thư hù sợ rồi, vừa định nói chuyện, đã bị một đạo thanh âm gào thét cắt đứt.
“Tô Nhiễm…”
Ninh Thư đào đào lỗ tại, thanh âm này nghe có chút quen tai đi, Ninh Thư xoay đầu lại, liền trông thấy vẻ mặt ứ máu đều chưa có tan đi Tiêu Diễn.
Tiêu Diễn bước nhanh đi đến trước mặt Ninh Thư, hướng Ninh Thư rít gào nói: “Tô Nhiễm, cô người phụ nữ ác độc này, người hầu làm chuyện gì sai, cô bây giờ lại bắt đầu ngược đãi người hầu sao?”
Ninh Thư cười nhạo một tiếng, chứng kiến người ghê gớm như vậy, con mắt đều không muốn trợn.
Hiện tại lại đội lên đầu cô một cái mũ ác độc, con mẹ nó đây là kiểu người gì a.
Ánh mắt Tiêu Diễn nhìn Ninh Thư không chút che dấu nào mang theo chán ghét cùng cừu hận, chỉ cần nghĩ đến lời mà bác sĩ nói, Tiêu Diễn liền hận không thể xé xác Ninh Thư.
Người phụ nữ hắn yêu bởi vì nữ nhân ác độc tham lam dối trá này mà chịu khổ, người như vậy ngay cả sợi tóc của Tô Manh cũng so ra kém.
Người hầu trông thấy Tiêu Diễn, vội vàng nói: “Đại thiếu gia, tiểu thiếu gia cùng tiểu tiểu thư đều vào bệnh viện, hiện tại lão gia và phu nhân cũng đang ở trong bệnh viện.”